Ngài Sẽ Tái Lâm
“Ta không để cho các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi” (Giăng 14:18)
Ngài để chúng ta lại đây, nhưng chúng ta không bị bỏ lại giống như bầy trẻ mồ côi đâu. Ngài là sự yên ủi của chúng ta, và Ngài đã ra đi; nhưng chúng ta không phải là không có sự yên ủi. Sự yên ủi của chúng ta là Ngài sẽ đến cùng chúng ta, và điều này là sự yên ủi đủ để nâng đỡ chúng ta qua sự vắng mặt kéo dài của Ngài. Chúa Jêsus đang trên đường đến của Ngài rồi: Ngài phán: “Ta đến mau chóng”: Ngài cỡi ngựa cấp tốc tiến về phía chúng ta. Ngài phán: “Ta sẽ đến”: và không một ai có thể ngăn sự đến của Ngài, hoặc đẩy lùi sự đến ấy lại một góc tư giờ. Đặc biệt Ngài phán: “Ta sẽ đến với các ngươi”; và vì thế Ngài sẽ đến. Sự đến của Ngài là đặc biệt cho và vì chính dân sự Ngài. Nói như vậy có nghĩa là để trở thành sự yên ủi của họ trong hiện tại đang khi họ khóc than rằng Chàng Rễ chưa xuất hiện.
Khi chúng ta mất đi nhận thức vui mừng trong sự hiện diện của Ngài, chúng ta than khóc, nhưng chúng ta không thể buồn rầu giống như thể chẳng có chút hy vọng nào cả. Chúa chúng ta trong một chút giận dữ đã tự giấu mình khỏi chúng ta trong một lúc, nhưng Ngài sẽ trở lại với đầy đủ sự ưu ái. Ngài lìa khỏi chúng ta trong phút chốc, nhưng chỉ trong phút chốc mà thôi. Khi Ngài lui đi, Ngài để lại một lời hứa cho biết rằng sau đó Ngài sẽ trở lại. Lạy Chúa, xin hãy mau đến! Không có một hơi sống nào trong sự hiện hữu đời nầy nếu Ngài bỏ đi luôn. Chúng ta trông ngóng sự trở lại của nụ cười dịu ngọt của Ngài. Khi nào thì Ngài sẽ đến cùng chúng ta? Chúng ta dám chắc rằng Ngài sẽ xuất hiện; nhưng nguyện Chúa giống như con hoàng dương hay như con nai tơ có duyên tốt. Ôi lạy Chúa, xin đừng chậm trễ!

