DỌN NHÀ VÌ CHÚA!
SÁNG THẾ KÝ 12.1-4

Phần giới thiệu:
Trong 9 năm đầu cuộc sống hôn nhân của chúng tôi, vợ tôi và tôi đã sống ở 11 nơi khác nhau. Nói như thế có nghĩa là chúng tôi đã dọn nhà 10 lần rồi. Cảm tạ Đức Chúa Trời, kể từ đó chúng tôi chỉ dọn nhà thêm hai lần nữa mà thôi.
“Move” (dọn nhà) là một từ theo Anh ngữ có bốn chữ cái! Nếu thích hợp, thì lần dọn nhà tới đây của tôi chỉ là về quê hương để ở với Chúa! AMEN!!!
Tôi không thích việc dọn nhà đâu! Tôi ghét gần như mọi sự về việc ấy. Tôi ghét phải đóng gói mọi thứ, tôi ghét việc phải nhồi nhét mọi thứ vào xe tải, tôi ghét lái chiếc xe tải đó, tôi ghét việc ra sức chất cho đầy xe rồi đưa mọi thứ đến một chỗ mới, và tôi ghét những gì việc dọn nhà gây ra cho một số đồ đạt của chúng tôi.
Mỗi lần chúng tôi dọn nhà, chúng ta phải đưa ra một số quyết định. Có một số việc chúng ta phải đem theo, và có những thứ chúng ta phải để lại. Một số đồ đạt có giá trị phải thu dọn và một số đồ đạt chẳng có giá trị phải dọn dẹp.
Trong phân đoạn Kinh Thánh gốc sáng nay, chúng ta thấy Ápram (là nhân vật là tôi được đề cập đến là Ápraham) được Đức Chúa Trời truyền cho phải ra đi. Đức Chúa Trời bảo Ápraham phải ra đi, nhưng Ngài không nói cho ông biết phải đến nơi nào hay chuyến hành trình sẽ mất bao lâu.
Chẳng phải đấy cũng là phương thức sống đời sống Cơ đốc sao? Đức Chúa Trời muốn chúng ta phải tiến tới trước trong đời sống Cơ đốc của chúng ta, nhưng Ngài không nói cho chúng ta biết chính xác Ngài đưa chúng ta đến đâu hay chuyến hành trình phải tốn bao nhiêu thời gian.
Làm ơn hiểu cho rằng trong sự dọn nhà nầy đến chỗ mà Đức Chúa Trời muốn Ápraham phải tới, Ápraham chắc chắn phải để lại một số việc và phải đem theo với mình một số đồ đạt. Đấy là phương thức để dọn nhà!
Hôm nay, chúng ta kỷ niệm Sinh nhật thứ 38 ngày thành lập Hội Thánh nầy. Khi kỷ niệm, chúng ta cần phải hiểu rằng Đức Chúa Trời muốn chúng ta cứ tiếp tục tiến tới trước trong vai trò một Hội Thánh. Chúng ta xưng mình y như những người nam người nữ khác của Đức Chúa Trời đã xưng nhận, rằng chúng ta là khách lạ và lữ khách trong thế gian nầy.
Nhưng khi chúng ta dọn nhà, có những thứ chúng ta phải đem theo trên chuyến hành trình trong đời nầy và có một số đồ đạt mà chúng ta cần phải để lại!
- ĐÂU LÀ MỘT SỐ VIỆC MÀ CHÚNG TA CẦN PHẢI ĐEM THEO?
- Chúng ta cần đem theo tinh thần phấn khởi!
Chúng ta cần tinh thần phấn khởi, tán thưởng, mong muốn nhìn thấy nơi mà Đức Chúa Trời sẽ đưa chúng ta đến trong đời sống của chúng ta trong vai trò một Hội Thánh!
Bạn chẳng biết Ápraham rất phấn khởi về nơi mà Đức Chúa Trời đã hứa đưa ông đến sao!?!
Philíp 4.4: “Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn. Tôi lại còn nói nữa: hãy vui mừng đi”.
Có thể chúng ta không dám vui mừng trong những hoàn cảnh chúng ta thấy mình ở trong đó, song cảm tạ Đức Chúa Trời, chúng ta có thể vui mừng trong Chúa!
Thái độ của chúng ta đáng phải là: “Đúng, hãy ngợi khen Đức Chúa Trời dù là hoàn cảnh nào!”
Thi thiên 33.1: “Hỡi người công bình, hãy vui vẻ nơi Đức Giê-hô-va; Sự ngợi khen đáng cho người ngay thẳng”.
Êsai 61.10: “Ta sẽ rất vui vẻ trong Đức Giê-hô-va, linh hồn ta mừng rỡ trong Đức Chúa Trời ta; vì Ngài đã mặc áo cứu rỗi cho ta; khoác áo choàng công bình cho ta, như chàng rể mới diện mão hoa trên đầu mình, như cô dâu mới dồi mình bằng châu báu”.
Chúng ta cần đem theo tinh thần phấn khởi!
- Chúng ta cần đem theo tinh thần hiệp một!
Thi thiên 133.1: “Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau Thật tốt đẹp thay!”
Công Vụ các Sứ đồ 2.1, chép rằng says Hội Thánh đầu tiên “môn đồ nhóm họp tại một chỗ”.
Công Vụ các Sứ đồ 4.32, chép rằng: “Vả, người tin theo đông lắm, cứ một lòng một ý cùng nhau”.
- Tinh thần hiệp một rất quan trọng trong bất kỳ Hội Thánh nào muốn đạt được một việc quan trọng cho Đức Chúa Trời!
- Chúng ta phải giữ trong trí mình nhiều người khác khi chúng ta hành trình đến nơi Đức Chúa Trời đưa chúng ta đến.
- Trước hết và chủ yếu, chúng ta phải giữ ý định phục vụ và làm việc với nhau trong trí mình.
- Sự hiệp một là cộng tác với nhau.
- Khi một người đau ốm, hết thảy chúng ta phải cầu nguyện và trợ giúp khi chúng ta có thể.
- Khi một người bị tổn thương, hết thảy chúng ta hải đồng cảm và muốn làm dịu đi nổi đau của họ.
- Chúng ta cần phải quan tâm đến nhau, vì chúng ta là một gia đình.
Chúng ta cần phải đem theo tinh thần phấn khởi, tinh thần hiệp một. . .
- Chúng ta cần đem theo tinh thần cộng tác.
- Một thái độ cùng làm việc với nhau.
- Nói như thế có nghĩa là mỗi một người chúng ta phải bằng lòng đem ước muốn của mình phục theo những người khác.
- Chúng ta cần thái độ không phải những gì chúng ta muốn trong vai trò cá nhân, mà những gì sẽ giúp chúng ta trong vai trò một Hội Thánh lo chu toàn sứ mệnh mà chúng ta đã được ủy thác?
Chúng ta cần phải đem theo tinh thần phấn khởi, tinh thần hiệp một, tinh thần cộng tác…
- Chúng ta cần đem theo tinh thần biết quan tâm.
- Không có lòng quan tâm đến tha nhân, chúng ta đang xây khỏi việc lấy Đức Chúa Trời làm trung tâm, rồi trở thành ích kỷ và lấy cái tôi làm trọng.
- Không có lòng quan tâm đến kẻ bị hư mất, chúng ta sẽ trở thành nguội lạnh, dửng dưng, và vô hiệu quả trong sứ mệnh của mình.
- Hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời chỉ thực sự chúc phước cho Hội Thánh nầy khi chúng ta tiếp tục đến với tha nhân, cả ở đây và trên khắp thế giới. Phải chăng bạn có phần trong việc đến với tha nhân không?
- Chúng ta phải làm mọi sự chúng ta có thể để đến với bạn hữu, gia đình, bạn cùng làm việc, và những người lân cận.
- Ai sẽ đến với họ nếu chúng ta thất bại?
- Chúng ta cần tinh thần trông đợi.
Có nhiều người không trông đợi nhiều từ Đức Chúa Trời, vì thế họ chẳng nhận được gì nhiều từ Đức Chúa Trời.
- Chúng ta cần trông đợi Đức Chúa Trời làm việc khó! Phải có đức tin nơi Đức Chúa Trời!
Hêbơrơ 11.6: “Vả, không có đức tin, thì chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ý Ngài; vì kẻ đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời, và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài”.
- Chúng ta bắt đầu chuyến hành trình nầy bởi đức tin (ơn cứu rỗi).
- Nếu chúng ta đã tấn tới trong Chúa, chúng ta đã nhận được phần thưởng ở chỗ chúng ta sinh sống bởi cách ăn ở Cơ đốc của chúng ta trong đức tin.
- Hội Thánh nầy đã đạt tới chỗ ít nhất là bởi đức tin.
- Mọi sự chúng ta tiếp tục làm phải được làm ra bởi đức tin nơi một Đức Chúa Trời cực đại và toàn năng.
- Chúng ta cần phải tin Đức Chúa Trời trước những việc lớn và khó.
Luca 1.37: “Bởi vì không việc chi Đức Chúa Trời chẳng làm được”.
Êsai 59.1: “Nầy, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không cứu được…”.
Chúng ta cần phải trông đợi Đức Chúa Trời làm việc khó.
- Chúng ta mong gặp nghịch cảnh trên đường!
Chúng ta có thể mong gặp nghịch cảnh vì chúng ta có một kẻ thù – Ma quỉ!
Giống như Đức Chúa Trời sử dụng con người để làm công việc của Ngài, ma quỉ sử dụng con người làm công việc của hắn.
- Luôn luôn có những kẻ nói chúng ta không thể làm được việc.
- Tôi không thích sống giống như những kẻ lúc nào cũng tiêu cực! Còn bạn thì sao?
- Chúng ta cần phải quyết chứng minh họ nói sai bằng cách để cho Đức Chúa Trời nhận lấy sự vinh hiển trong đời sống của chúng ta.
- Chúng ta trông mong nhiều linh hồn được cứu!
- Tôi không biết rõ về bạn, nhưng tôi mong nhìn thấy số lượng lớn lao hơn nhiều người chạy đến với Đấng Christ trong năm nay.
- Chúng ta không nên tự mãn về việc nhìn thấy nhiều người được cứu.
- Đúng là ơn phước tuyệt vời khi có phần trong việc đưa ai đó đến với Đấng Christ! Đời sống của người nào bạn có phần khi nhìn thấy họ đến với Chúa trong năm nay?
- Có một số việc chúng ta phải làm mới nhìn thấy nhiều người được cứu!
1) Chúng ta cần chú tâm vào việc chứng đạo của mình!
2) Chúng ta cần phải mời gọi người ta tin cậy Đấng Christ!
3) Chúng ta cần phải mời đón người ta đến với Đấng Christ!
4) Chúng ta cần phải cầu thay cho các buổi thờ phượng!
5) Chúng ta cần phải tham gia vào các buổi thờ phượng!
6) Chúng ta cần phải cầu nguyện suốt thời gian mời gọi!
7) Chúng ta cần phải trở nên nguồn khích lệ và trợ giúp những ai tiếp nhận Đấng Christ! (Điều nầy được gọi là môn đồ hóa!)
Chúng ta cần phải đem theo tinh thần phấn khởi, tinh thần hiệp một, tinh thần cộng tác, tinh thần quan tâm, tinh thần trông đợi …
- Chúng ta cần tinh thần trung tín.
- Rơi vào chỗ bất trung là điều rất dễ dàng cho chúng ta.
- Khi chúng ta bắt đầu một năm mới cho Hội Thánh, chúng ta hãy quyết định mình sẽ sống trung tín!
- Trung tín trong việc tham gia các buổi thờ phượng kế cả có mặt trung tín đúng giờ!
- Trung tín trong việc dự phần vào tất cả các chương trình trong Hội Thánh nầy!
- Nếu hết thảy chúng ta không thực hiện vai trò của mình sống trung tín, tình trạng hiệu quả của chúng ta đã bị hạn chế.
- ĐÂU LÀ NHỮNG VIỆC CHÚNG TA CẦN PHẢI ĐỂ LẠI ĐÀNG SAU?
Philíp 3.13-14: “Hỡi anh em, về phần tôi, tôi không tưởng rằng đã đạt đến mục đích, nhưng tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ”.
- Nếu chúng ta đem theo sự phấn khởi, thì chúng ta phải để sự thất vọng lại.
Giôsuê 1.9: “Ta há không có phán dặn ngươi sao? Hãy vững lòng bền chí, chớ run sợ, chớ kinh khủng; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi”.
- nếu chúng ta đem sự hiệp một theo với chúng ta, thì chúng ta phải để sự bất hòa lại.
Một tinh thần bất hòa đã gây ra nhiều nan đề giữa bọn chăng của Lót và bọn chăn của Ápraham trong Sáng thế ký 13.6-7.
Ápraham đã nhìn thấy sự granh cạnh và đã loàm những gì là cần thiết để két thúc sự tranh cạnh!
Giacơ 3.14-16: “Nhưng nếu anh em có sự ghen tương cay đắng và sự tranh cạnh trong lòng mình, thì chớ khoe mình và nói dối nghịch cùng lẽ thật. Sự khôn ngoan đó không phải từ trên mà xuống đâu; trái lại, nó thuộc về đất, về xác thịt và về ma quỉ. Vì ở đâu có những điều ghen tương tranh cạnh ấy, thì ở đó có sự lộn lạo và đủ mọi thứ ác”.
- Nếu chúng ta đem sự cộng tác theo, thì chúng ta phải để sự cứng cổ và ích kỷ vào.
I Samuên 15.23: “sự bội nghịch cũng đáng tội bằng sự tà thuật; sự cố chấp giống như tội trọng cúng lạy hình tượng”.
- Nếu chúng ta đem sự quan tâm theo, thì chúng ta phải để tính hờ hững lại.
Thi thiên 142.4: “Xin Chúa nhìn phía hữu tôi, coi; Chẳng có ai nhận biết tôi; Tôi cũng không có nơi nào để nương náu mình; Chẳng người nào hỏi thăm linh hồn tôi”.
- Nếu chúng ta đem sự trông đợi theo, thì chúng ta phải để sự vô tín và nghi ngờ lại.
Hãy nhớ đến con cái của Isarel ở bờ rìa Đất Hứa không.
Phục truyền luật lệ kỳ 1.21: Kìa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi phó xứ nầy cho ngươi; hãy đi lên, chiếm làm sản nghiệp, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi đã phán cùng ngươi; chớ ái ngại, chớ kinh khủng”.
Phục truyền luật lệ ký 1.28: “. . . Chúng ta sẽ đi lên đâu? Anh em chúng ta làm cho chúng ta tiêu gan. . .”
Họ đã không được vào trong nơi yên nghỉ của Đức Chúa Trời vì cớ vô tín và nghi ngờ.
- Nếu chúng ta đem sự trung tín theo, thì chúng ta phải để sự bất trung lại.
Châm ngôn 25.19: “Tin cậy kẻ bất trung trong ngày hoạn nạn, Giống như răng bị gãy bể, tỉ như chân trẹo đi”.
Phần kết luận:
Nếu bạn chưa phải là một Cơ đốc nhân hôm nay, tại sao chưa chạy đến với Đấng Christ rồi để đời sống cũ tội lỗi lại sau và được sanh lại? Hãy tin cậy Đấng ngay hôm nay!
Hỡi Cơ đốc nhân, loại tinh thần nào chúng ta sẽ đem theo trong năm mới nầy?
Liệu bạn có để cho Đức Chúa Trời sử dụng bạn để đem nhiều người khác đến với Đấng Christ trong năm nay không?
Phải chăng có một số việc chúng ta đã nói tới hôm nay bạn cần phải để lại sau cho Đức Chúa Trời xử lý chúng? Tại sao chưa chạy đến và làm việc với Đức Chúa Trời ngay hôm nay?

