Công Vụ các Sứ Đồ 6:1-7
LÝ DO CÓ CHẤP SỰ
Phần giới thiệu: Đây là thời điểm rất quan trọng trong Hội thánh của chúng ta. Trong vài tuần lễ, chúng ta sẽ lựa chọn 4 vị Chấp sự mới để phục vụ Hội chúng nầy. Trong sự chuẩn bị cho thời điểm ấy, chúng ta sẽ để ra mấy buổi tối Chúa nhật xem xét chức vụ và trách nhiệm của hàng Chấp sự.
Có nhiều sự nhầm lẫn và thông tin không đúng về vai trò mà các Chấp sự có trong nhà thờ và phải làm cho nhà thờ. Tôi hy vọng chúng ta có thể sáng suốt về vấn đề nầy hơn bằng cách nhìn vào những gì Kinh thánh chép. Nếu bạn đang chú ý kể từ lúc tôi đến làm Quản Nhiệm ở đây, bạn sẽ thấy rằng tôi không nghiêng về phần truyền khẩu hay sự dạy của con người. Tôi tin rằng thẩm quyền sau cùng cho mọi vấn đề của đức tin và cách sống đạo trong nhà thờ phải là Lời của Đức Chúa Trời. Vì lẽ ấy, chúng ta sẽ chẳng bận tâm với những điều người ta nói về Chấp sự cùng vai trò của Chấp sự trong Hội thánh. Chúng ta sẽ bận tâm với những gì Kinh thánh chép về các vấn đề nầy.
Phân đoạn nầy không sử dụng cụm từ “Chấp Sự” trong phiên bản Anh ngữ của chúng ta. Người ta thường cho rằng đây là phần tham khảo đầu tiên nói tới chức vụ mà ai cũng nhìn biết là Chấp Sự trong Kinh thánh. Phân đoạn Kinh thánh nầy cung ứng cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc đến lý do tại sao hội thánh đầu tiên cảm thấy nhu cần phải biệt riêng ra một nhóm người để trở thành tôi tớ của Hội thánh. Tôi muốn rao giảng về Lý Do Có Chấp Sự hôm nay. Chúng ta hãy tìm cho ra lý do tại sao chúng ta có Chấp Sự và xem coi chúng ta vẫn có cần họ hôm nay hay không!?!
- CÁC NAN ĐỀ MÀ HỘI THÁNH ĐÃ ĐỐI DIỆN VỚI (câu 1)
(Minh hoạ: Câu 1 chỉ ra sự xung đột đang xảy ra trong Hội thánh đầu tiên. Họ vốn có một nan đề thực sự và Đức Thánh Linh không giải thích nó. Chúng ta đừng quên rằng nơi nào bạn có hai hay nhiều người, bạn đang có khả năng gặp phải rắc rối. Khi rối rắm đến trong hội thánh, thì nó cần phải được nhắm đến mà xử lý, và đừng để nó sôi sụt lên. Chúng ta cũng phải nhớ rằng Đức Thánh Linh có phương thuốc chữa cho nan đề của chúng ta nếu chúng ta bằng lòng và có khả năng lắng nghe tiếng phán của Ngài. Chúng ta hãy xem xét nan đề của họ).
- Nan đề về sự gia tăng – Đức Thánh Linh đã thêm người vào trong Hội thánh, Công Vụ các Sứ Đồ 2:47, và Ngài đã khởi sự nhân rộng. 3.000 người đã được cứu trong ngày Lễ Ngũ Tuần; 5.000 người khác đã được cứu một thời gian ngắn sau đó. Thêm vào với vợ con và gia đình khác của họ, thì bạn thấy ngay là Hội thánh đang tăng trưởng bằng cách nhảy vọt. Cần phải ước lượng là Hội thánh tại thành Jerusalem đã lên tới con số giữa 20.000 và 50.000 người lúc bấy giờ. (Minh hoạ: Khi Hội thánh lớn rộng hơn thì khả năng Hội thánh sẽ gặp nhiều nan đề. Khi Hội thánh lớn rộng thêm, thì nhu cần của Hội thánh là phải có chức năng lãnh đạo mạnh mẽ, tin kính).
- Nan đề về sự phàn nàn tỏ ý bất bình – Đã có hai giai cấp nhân sự trong Hội thánh đầu tiên. Đã có những người Do thái nói tiếng Aram, họ là dân bản xứ trong Israel, và đã có những người Hy lạp gốc Do thái, họ nói tiếng Hylạp, họ đã trở về xứ từ các phần khác của thế giới. Những người Hylạp nầy là người Do thái đã sinh sống trong các quốc gia nói tiếng Hylạp. Họ là người Do thái rất trung thành, nhưng họ đã hấp thụ một số văn hoá Hylạp ở nơi họ sinh sống. Họ đã sống khác biệt với anh em Do thái bản xứ của họ và đã có một số đụng chạm nhỏ giữa họ với nhau.
Kinh thánh cho chúng ta biết rằng họ đã “phàn nàn”. Từ ngữ nầy đề cập đến “tranh cãi kín đáo; thầm thì to nhỏ”. Dân sự đang nói về những người khác với một tư thế tiêu cực sau lưng của họ. Đấy luôn luôn là một nan đề!
Satan đã tấn công rồi hội thánh còn non trẻ theo hai cách. Hắn thử sự bắt bớ, Công Vụ các Sứ Đồ 4:1-31; 5:17-41; và hắn thử luồn lách tội lỗi vào trong hội thánh, Công Vụ các Sứ Đồ 5:1-11. Cả hai tấn công nầy đều đã thất bại và chỉ khiến cho hội thánh càng tấn tới nhanh chóng hơn mà thôi. Giờ đây, hắn thử một chiến thuật mới. Nếu hắn không thể đánh bại hội thánh từ bên ngoài, hắn sẽ tấn công hội thánh từ bên trong! Nếu hắn có thể gây chia rẻ dân sự, hắn sẽ có thể làm cho hội thánh phải què quặt!
Cũng thực y như thế cho ngày nay! Nếu ma quỉ không thể xâm nhập và tấn công chúng ta từ bên ngoài, bạn có thể dám chắc rằng hắn sẽ tìm cách tấn công hội thánh từ bên trong. Hắn sẽ làm mọi sự hắn có thể để gây chia rẻ chúng ta và khiến cho chúng ta tấn công lẫn nhau. Chẳng có một chỗ nào cho giận dữ, không tha thứ, chia rẻ và rối rắm trong hội thánh! Loại sự việc đó gây chết chóc cho một hội chúng, Mathiơ 12:25. Cái điều hội thánh cần phát triển mạnh là sự hiệp một, Philíp 1:27; I Côrinhtô 1:10; Philíp 2:1-4; Êphêsô 4:31-32. Nếu có hạng người hay gây chia rẻ trong hội thánh, họ từ chối không chịu bước đi trong sự hiệp một với anh em, đây là mưu luận của Chúa liên quan tới họ, Rôma 16:17; Philíp 3:17.
- Nan đề về chức vụ – Người Hylạp nói mấy bà goá không nhận được phần cung cấp thức ăn hàng ngày của họ. Hội thánh đầu tiên đã cam kết làm thoả mãn mọi nhu cần của thuộc viên của họ.
Trong thời buổi ấy, người ta đã bán đi của cải của họ rồi gộp lại hết mọi tài nguyên đó để trợ giúp cho từng thuộc viên của họ có những gì họ cần, Công Vụ các Sứ Đồ 2:44-45. Một trong những người giàu có trong Hội thánh, như Banaba, đã bán đi nhà cửa, đất đai rồi dâng tiền bạc để làm thoả mãn mọi nhu cần của người khác, Công Vụ các Sứ Đồ 4:34-37.
Rõ ràng, các vị Sứ đồ đã chịu trách nhiệm phải trông coi việc ấy, hầu cho dân sự, đặc biệt là mấy người goá bụa, đều nhận được đồ ăn và những món đặc biệt mà họ cần để sống. Khi Hội thánh phát triển, phần việc trở nên quá lớn cho các vị Sứ đồ và một số người bị bỏ sót không thể tránh được trong việc cấp phát thức ăn hàng ngày.
Các phần tử nói tiếng Hylạp trong Hội thánh cảm thấy phần hành xử nầy dường như là cố ý và họ đã lên tiếng về việc đó. Vấn đề là đây: đã có quá nhiều việc không làm xuể và không đủ giờ để lo làm việc ấy nữa. Kết quả là, một số việc bị tồn đọng lại không làm hết và nó gây ra nhiều nan đề trong Hội thánh.
(Lưu ý: Hội thánh vẫn còn đối diện với nan đề về chức vụ. Trong thời buổi của chúng ta, trong nhiều trường hợp, gánh nặng về chức vụ trong hội thánh đã đặt trên vai của Mục sư quản nhiệm. Trong một hội thánh nhỏ, đây là phần việc khả thi. Ở một hội thánh lớn như hội thánh của chúng ta, việc ấy hoàn toàn bất khả thi! Nếu mọi thứ cứ chừa lại cho Mục sư quản nhiệm, một số người sẽ cứ bị trì trệ và họ sẽ không vui lòng đâu. Nhiều nan đề sẽ đến và hội thánh sẽ phải chịu khổ. Tôi sẽ nói nhiều về việc nầy trong một phút đồng hồ).
- CÁC KHẢ NĂNG MÀ HỘI THÁNH ĐÃ ĐỐI DIỆN VỚI (câu 2)
(Minh hoạ: Khi cuộc xung đột nầy dấy lên, các vị Sứ đồ đã gánh lấy trách nhiệm. Họ cố gắng có mặt ở khắp nơi và làm mọi sự. Họ nhận ra đấy là phần việc khó và họ đã nắm lấy hành động. Họ nhắc cho dân sự nhớ đến trình tự ưu tiên của các loại chức vụ. Chúng ta cũng cần phải được nhắc nhớ về trình tự ưu tiên đó trong thời buổi nầy nữa. Chúng ta hãy nhìn vào họ xem).
- Ưu tiên một cho việc giảng đạo – Các vị Sứ đồ nói: “Bỏ sự dạy đạo Đức Chúa Trời mà giúp việc bàn tiệc thật chẳng xứng hợp”. Các vị Sứ đồ đã công nhận sự thực trách nhiệm chính của họ là sửa soạn cho chức vụ của Ngôi Lời. Điều nầy cũng liên quan đến hai yếu tố: cầu nguyện và giảng đạo, câu 4. Nếu số người nầy sử dụng thì giờ của họ lo dịch vụ ở cửa hàng rau quả, họ sẽ chẳng có thời gian để cầu nguyện và chuẩn bị cho các buổi thờ phượng giảng đạo. Họ đã sử dụng thì giờ của họ làm một việc tốt khi họ đáng lẽ dành thì giờ để làm việc tốt nhứt!
Các vị Sứ đồ phải tính thiệt hơn về chức vụ trong ngày; đây chỉ là một vấn đề ưu tiên cho họ và cho hội thánh. Cái nào quan trọng hơn; lo liệu phần cung cấp hay chuẩn bị giảng đạo?
(Lưu ý: Cái gì rất thực vào thời ấy vẫn rất thực cho hôm nay. Phần lớn dân sự chẳng có một manh mối nào về thời gian có cần để sẵn lo về việc giảng đạo. Tôi ước tính rằng hầu hết các bài giảng tôi rao ra đòi hỏi từ 10 đến 12 tiếng đồng hồ chuẩn bị. Nghĩa là 30 đến 36 tiếng đồng hồ chuẩn bị bài giảng cho một tuần. Thêm vào với khoảng thời gian ấy, tôi phải lo cầu nguyện và phần lớn thời gian của tôi được sử dụng trong sự cầu nguyện và lo chuẩn bị bài giảng. Thật là quan trọng khi nhà truyền đạo lo dọn lòng và trí mình nếu ông ta muốn mình là một nhà truyền đạo có hiệu quả.
Bạn có thể rút gọn tiến trình nếu bạn muốn. Bạn có thể sử dụng các bài giảng từ một quyển sách; bạn có thể tải chúng xuống từ mạng Internet; bạn có thể sử dụng phần bố cục bạn tuyển chọn nơi phần tham khảo của quyển Kinh thánh rồi đến nhóm lại, nhưng mọi sự bạn đang làm là đánh lừa bản thân và dân sự của Đức Chúa Trời. Từng nhà truyền đạo lỗi lạc đều là người chuyên cầu nguyện và là một người biết lo chuẩn bị. Chẳng có cái gì có thể thay thế cái nầy hay cái kia, và chẳng có điều chi được phép đứng ở giữa nhà truyền đạo và thời gian chuẩn bị của ông.
Có người nghĩ bạn lo liệu bài giảng khi bạn nhận được điện thoại. Có người nghĩ rằng mọi sự bạn cần là khẩu tài. Chỉ cần đến đó rồi mở miệng trong một lúc và nói về Kinh thánh; giảng đạo chỉ là từng ấy.
Phải, bạn sẽ được từng ấy nếu từng ấy là những gì bạn có cần. Nhưng, nếu bạn muốn có một lời đến từ Đức Chúa Trời; thế thì bạn phải cẩn thận tốt hơn nữa về thời gian chuẩn bị của nhà truyền đạo của bạn. Hãy làm mọi sự bạn có thể để biết chắc rằng ông ấy có thời gian ông ấy cần thiết để cầu nguyện và sửa soạn hầu cho ông ấy có thể đến toà giảng với một lời từ Đức Chúa Trời và một tấm lòng thánh khiết.
Không một việc gì chúng ta từng làm trong hội thánh nầy sẽ là quan trọng bằng thời gian khi một người bước lên toà giảng nầy, mở quyển Kinh thánh ra rồi bắt đầu rao giảng. Không một điều chi tương xứng với việc ấy! Nếu việc rao giảng cần có quyền phép; nếu rao giảng là để thay đổi nhiều đời sống; nếu rao giảng là làm vinh hiển cho Đức Chúa Trời, khi ấy nhà truyền đạo phải có thời gian ông cần thiết để sửa soạn sao chính thích đáng! Đối với nhà truyền đạo, sự sửa soạn là ưu tiên số 1!)
- Ưu tiên một cho con người – Bài giảng là quan trọng, nhưng con người cũng phải là ưu tiên nữa! Bài giảng cần phải lo chuẩn bị, những lời cầu nguyện phải đưa ra, nhưng con người phải được phục vụ đúng mức kìa.
Hội thánh do nhiều người dựng nên và ở đâu có con người, ở đó có nhu cần. Ở đâu có nhu cần, chúng phải được thoả, hay dân sự sẽ đi nơi khác.
Hội thánh đầu tiên đã đối diện với nan đề nầy. Họ cần Lời của Đức Chúa Trời và dân sự của họ cần sự phục vụ. Cả hai đều là những nhu cần hợp lẽ và cả hai đều phải ưu tiên cho, thế nhưng đối với các vị Sứ đồ muốn tự mình thực thi nó thì sẽ là rất khó. Họ phải tranh thủ sự trợ giúp của nhiều người khác để lo liệu thực thi phần hành của mình.
(Lưu ý: Chính sự căng thẳng nầy vẫn còn tồn tại trong hội thánh ngày nay. Có một nhu cầu rất lớn về âm thanh, rao giảng theo kiểu chú giải, theo Kinh thánh trong thời buổi nầy, và vẫn có nhu cần về cá nhân chứng đạo. Chúng ta phải đạt tới chỗ mà ở đó chúng ta hiểu rõ rằng một người không có khả năng đảm hết mọi sự được!
Người ấy có thể đi thăm viếng, nhưng người không thể thăm viếng hết mọi người được. Người có thể đến bịnh viện, nhưng người không thể mất hết cả ngày ở đó được. Người có thể sẵn sàng đấy, song không phải trọn thời gian đâu. Có những lúc người phải tẻ tách ra ở với Chúa và quyển Kinh thánh rồi tiếp lấy một Lời từ Trời để giảng dạy cho dân sự.
Điều nào là quan trọng hơn, người ngồi ở phòng đợi đang khi bạn phải giải phẩu, hoặc ai đó có thể trưởng dưỡng linh hồn bạn khi bạn đến tại nhà của Đức Chúa Trời? Như vậy, phải nghĩ đến vấn đề ưu tiên rồi!)
III. ĐỀ XUẤT HỘI THÁNH ĐÃ ĐỐI DIỆN VỚI (các câu 3-5)
(Minh hoạ: Vậy, có một nan đề. Có quá nhiều nhu cần và không đủ người để thoả mãn các nhu cần đó. Những vị Sứ đồ đặt vấn đề ngược lại trong bàn tay của hội thánh. Họ đưa ra một lịnh lạc cho hội thánh phải chọn từ nơi họ 7 người sẽ là tôi tớ của dân sự. Chúng ta hãy phân tích mấy câu Kinh thánh nầy rồi xem coi chức vụ Chấp sự nói tới điều gì).
- Họ đối diện với một sứ mệnh – Hội thánh được truyền cho phải chọn ra từ nơi họ “bảy người …rồi chúng ta sẽ giao việc nầy cho”. Hội thánh có trách nhiệm về việc lựa chọn nhân sự nào sẽ là tôi tớ của họ trong hội thánh.
Cụm từ “giao việc nầy cho” đã bị đưa ra khỏi văn mạch rồi bị hiểu sai trong nhiều năm trời. Các Chấp sự không hiện hữu giống như các ông chủ của nhà thờ. Họ không được giao cho “công việc” của hội thánh. Thực vậy, các Chấp sự không có quyền trong hội thánh vì họ được Hội thánh chỉ định.
Các Chấp sự phục vụ theo ý muốn của hội thánh! Không một chỗ nào Kinh thánh chép một người được chọn làm Chấp sự thì người ấy cần phải phục vụ ở địa vị ấy trọn cả đời. Giống như Mục sư quản nhiệm, Chấp sự phục vụ theo ý muốn của hội thánh. Bất kỳ Chấp sự nào cũng có thể không nắm giữ chức vụ nữa bởi hội thánh bất kỳ thời điểm nào. Chấp sự là hàng tôi tớ, chớ không phải bậc cai trị!
Công “việc” mà họ phải lo liệu là công “việc” “giúp việc bàn tiệc”, câu 2. Cụm từ “giúp việc bàn tiệc” dịch cùng một từ cung ứng cho chúng ta từ ngữ “Deacon” [chấp sự]. Từ ngữ nầy đề cập tới “người bồi bàn; tôi tớ trong nhà; người lo liệu nhu cần của người khác”. Từ ngữ sát nghĩa có ý nói “thải bụi”. Đây là hình ảnh nói tới một người tôi tớ chịu khó làm việc và di động thật nhanh đến nỗi anh ta để lại một làn bụi khi anh ta di động.
Như vậy, Chấp sự là một người được chọn để trở thành một tôi tớ của Hội thánh. Người rất bận rộn trong công việc của mình, thải bụi và người làm thoả mãn mọi nhu cần của dân sự Đức Chúa Trời.
Bất kỳ người nào xem chức vụ của một Chấp sự là một địa vị quyền lực thì không xứng đáng với chức vụ. Bất kỳ người nào từ chối không phục vụ và làm thoả mãn mọi nhu cần của hội thánh thì không xứng đáng được gọi là một Chấp sự! Người ấy chẳng xứng đáng để nắm lấy chức vụ đó.
Sứ mệnh dành cho hội thánh là phải chọn từ nơi họ 7 người để trở thành tôi tớ trong Hội thánh. Cũng chính sứ mệnh ấy sẽ giáng trên các thuộc viên của hội thánh nầy trong vài tuần lễ nữa. Quí vị sẽ có trách nhiệm chọn lựa từ con số của quí vị bốn người sẽ trở thành tôi tớ của hội thánh nầy.
- Họ đối diện với một thách thức – Trong khi số người họ được truyền cho phải chọn sẽ trở thành tôi tớ, họ cũng phải là hạng người rất đặc biệt. Chúng ta sẽ nói tới những đòi hỏi của hàng Chấp sự cho hai buổi tối Chúa nhựt tới, vì ngay bây giờ chúng ta sẽ xem ba đức tính được nhắc tới trong mấy câu nầy. Số người mà họ cần phải lựa chọn đều phải có ba đặc điểm sau:
+ Họ phải là hạng người nhơn đức – “có danh tốt” – Cụm từ nầy đề cập tới hạng người “đã kinh nghiệm một việc gì đó”. Cụm từ nầy nói tới hạng người qua sự làm chứng và cung cách sống của họ đã kiếm được tình cảm và sự tôn trọng của hội thánh. Cụm từ nầy đề cập tới hạng người đã được cứu và họ đang sống một đời sống Cơ đốc. Đây là hạng người mà chẳng có ai cần phải chỉ ngón tay tố cáo vào; hạng người nhơn đức xứng đáng với sự tôn trọng. Họ cần phải là hạng người ngay thẳng và phẩm chất không tì vít. Họ phải là hạng người tránh điều ác và tìm kiếm điều lành nơi người khác.
+ Họ phải là hạng người tin kính – Họ cũng phải “đầy dẫy Đức Thánh Linh” nữa. Điều nầy có ý nói rằng họ cần phải được đầy dẫy Đức Thánh Linh và được Thánh Linh dẫn dắt. Các Chấp sự phải là hạng người ở trong sự hoà thuận với Đức Chúa Trời; được Đức Chúa Trời dẫn dắt và họ tỏ ra những phương thức tin kính trong đời sống của họ, Galati 5:22-23. Hội thánh sẽ nuối tiếc cho đến đời đời khi chọn ra những người không đầy dẫy Đức Thánh Linh để làm Chấp sự. Người nào không đầy dẫy Đức Thánh Linh, nhưng người lại đầy dẫy với những đường lối của riêng mình sẽ là cái gai bên hông của hội thánh bao lâu người ấy phục vụ! Phải cẩn thận về hạng người mà bạn phải lựa chọn!
+ Họ phải là hạng người có ân tứ – Họ cũng phải là người “đầy dẫy…trí khôn” nữa. Điều nầy có ý nói rằng họ có khả năng đưa ra những quyết định hợp lý. Họ không chịu ảnh hưởng bởi dư luận, gia đình, hay tình cảm. Họ cần phải đưa ra những quyết định dựa trên những gì “Đức Giêhôva đã phán”. Họ phải là hạng người có thể vượt qua các đường biên giới của chính mình để nhìn thấy mọi nhu cần của người khác. Có quá nhiều vị Chấp sự đem chương trình nghị sự của họ vào các buổi nhóm. Khi các vị Chấp sự nhóm lại, họ phải luôn luôn tìm kiếm điều chi là tốt nhứt cho cả hội thánh!
(Lưu ý: Đấy là những đòi hỏi rất mực! Chẳng có nhiều người thực sự thoả hết chúng được. Nhưng, đấy là loại người mà bạn cần phải cầu xin Đức Chúa Trời tỏ ra cho bạn biết khi bạn lựa chọn.
Tôi sẽ nhìn nhận với bạn rằng tôi có một nan đề thực với phương thức hội thánh nầy tuyển chọn các Chấp sự của nó. Tôi e rằng tiến trình thoái hoá thành một cuộc thi phổ thông. Bậc phụ huynh bỏ phiếu cho con cái; con đầu phiếu cho cha; bạn bè bỏ phiếu cho bạn bè, v.v…
Trong mỗi hội thánh khác mà tôi đã phục vụ, các Chấp sự đã do Mục sư quản nhiệm cùng các Chấp sự chọn rồi trình cho hội thánh tán thành hay gạt bỏ. Tôi cũng có nhiều nan đề với hệ thống ấy nữa! Nó có thể thoái hoá thành một “câu lạc bộ thiếu niên có đời sống tốt”, ở đó địa vị thuộc viên được bảo hộ bởi một vài người có ảnh hưởng.
Kiểu mẫu theo Kinh thánh dành cho hội thánh để chọn Chấp sự ra từ giữa vòng họ. Tuy nhiên, điều nầy giả định rằng hội thánh sẽ làm việc phải làm! Vì vậy, hãy cầu nguyện về số người mà bạn sẽ bỏ phiếu chọn! Hãy cầu xin Đức Chúa Trời ban cho hội thánh của chúng ta số người mà chúng ta có cần. Quí anh chị em ơi, chúng ta cần hạng người với một tấm lòng của hàng tôi tớ!
Chúng ta cần số người nhơn đức, tin kính và được ơn. Chúng ta không nhất thiết cần số người chuyên làm giỏi công việc kinh doanh. Chúng ta không nhất thiết cần số người nào có nhiều tiền bạc. Chúng ta không nhất thiết cần số người ở vào hạng tuổi nhất định nào đó. Chúng ta cần số người nhìn biết Đức Chúa Trời; nhìn biết tiếng phán của Ngài; họ có một tấm lòng muốn phục vụ và họ sẽ trở thành một nguồn phước cho hội thánh. Chúng ta cần người của Đức Chúa Trời!)
- Họ đối diện với một sự lựa chọn – Hội thánh nhóm lại và đưa ra những sự lựa chọn của họ. Số người nầy được trình diện cho các Sứ đồ để nhận được sự tán thành sau cùng. (Minh hoạ: Đồng thời, tôi sẽ không đặt tay lên người nào không đủ tư cách để phục vụ trong vai trò một Chấp sự, bất chấp số phiếu mà người ấy đã nhận được!) Bảy người họ đã chọn ở đó được chỉ định phần công việc. Hội thánh đã thịnh vượng như là một kết quả của chức vụ Chấp sự. Thực vậy, hai trong số họ, là Êtiên và Philíp, đã trở thành những giáo sĩ mạnh mẽ vào thời buổi ấy. Êtiên là Cơ đốc nhân đầu tiên tuận đạo, Công Vụ các Sứ Đồ 7. Philíp được đại dụng là một nhà truyền giáo rất năng động, Công Vụ các Sứ Đồ 8. Là một nhà truyền đạo và là một Chấp sự không loại trừ lẫn nhau. Nói khác đi, một người được kêu gọi giảng đạo cũng có thể phục vụ trong vai trò một Chấp sự, nếu Hội thánh muốn như thế.
Hội thánh đầu tiên đã chọn đúng người và họ rất có ích từ sự lựa chọn nầy. Nếu chúng ta chọn đúng người, chúng ta cũng sẽ được lợi nữa.
Phần kết luận: Có phải chúng ta vẫn còn cần chức vụ Chấp sự vào thời buổi nầy không? Phải, chúng ta vẫn còn cần hàng Chấp sự! Hơn thế nữa, chúng ta đang cần đúng loại Chấp sự nữa kìa!
Chúng ta cần người nào khoác lấy chiếc áo choàng phục vụ trong thời buổi nầy. Chúng ta cần hạng người nhơn đức, tin kính, được ơn để làm thoả mãn mọi nhu cần của hội thánh. Chúng ta cần hàng tôi tớ!
Chúng ta không cần hạng người mong muốn quyền lực, danh tiếng và địa vị. Chúng ta không cần hạng người chỉ biết trông ngóng địa vị và chức vụ.
Đấy là những gì chúng ta cần. Những gì chúng ta cần sẽ tới đến với chúng ta. Cuối cùng, chúng ta sẽ nhận được điều mình cần và chúng ta sẽ nhận lãnh điều chúng ta đáng phải nhận lãnh!
Hôm nay, tôi kêu gọi Hội thánh nầy phải cầu nguyện. Chúng ta cần phải cầu nguyện trước mặt Chúa, cầu xin Ngài ban cho chúng ta sự khôn ngoan khi chúng ta lựa chọn người nào sẽ phục vụ Hội thánh của chúng ta. Chúng ta cần phải cầu xin Ngài giúp chúng ta gạt qua một bên dư luận riêng tư. Chúng ta cần phải cầu xin Ngài giúp chúng ta đưa ra quyết định của mình không chịu ảnh hưởng bởi tình cảm, được lòng người ta và sự ưa thích. Chúng ta cần phải cầu xin Ngài dẫn dắt sự chúng ta lựa chọn vì sự vinh hiển của Ngài.
Cho nên không phải là nói quá khi cho rằng chính tương lai của hội thánh nầy đặt trên sự lựa chọn mà bạn sẽ đưa ra trong mấy tuần lễ nữa. Những sự lựa chọn đúng đắn sẽ giúp chúng ta tiếp tục kinh nghiệm sự tấn tới và được phước. Những sự lựa chọn sai trái sẽ ngăn trở mọi vụ việc mà Đức Chúa Trời muốn thực thi tại nơi đây.
Đấy là một vấn đề nghiêm trọng và chúng ta cần phải xem trượng. Tôi đang kêu gọi Hội thánh đến với bàn thờ cầu nguyện ngay bây giờ để tìm kiếm mặt Đức Chúa Trời khi chúng ta tìm kiếm người của Ngài.

