Châm ngôn 4:8
Hãy tôn tặng sự khôn ngoan, thì sự khôn ngoan sẽ thăng con lên, làm cho con được vinh hiển, khi con hoài niệm đến.
Đề bạt và danh dự rất là đơn giản. Bí quyết cho sự thành công ở ngay trước mặt bạn. Đây không phải là lời lẽ của một thương nhân tài ba muốn ghi nhận công của bạn cho một chương trình tự cứu giúp theo cách dại dột – đây là lời lẽ miễn phí của Đức Chúa Trời và hai vị vua giàu có, khôn ngoan của Israel.
Hãy tôn cao và vòng tay ôm lấy sự khôn ngoan, và bạn sẽ được đề bạt và được tôn vinh hiển bởi Đức Chúa Trời và người ta. Hãy lập sự khôn ngoan làm mục tiêu quan trọng nhất của cuộc đời bạn; hãy yêu mến sự khôn ngoan với sự tán thưởng và ham muốn nồng nhiệt, và nó sẽ mang lại cho bạn sự cao trọng. Bạn còn chờ gì nữa chứ?
Vua Solomon ở đây lặp đi lặp lại những gì Đa-vít đã dạy ông về việc theo đuổi sự khôn ngoan (Châm ngôn 4:5-9). Ông nhớ lại cha ruột mình dạy dỗ, và ông đã lặp lại lời dặn dò rất giá trị vì ích cho con trai mình (Châm ngôn 4:3-4). Nguyện từng bậc phụ huynh hiểu được tầm quan trọng của sự dạy dỗ nầy.
Mục tiêu cao nhất của bất kỳ người nào là được nên giống như Đức Chúa Jêsus Christ, Ngài được ơn với cả Đức Chúa Trời và người ta (Luca 2:52). Ngài đạt được thành công kỳ diệu như thế bằng cách nào? Ngài được thêm lên sự khôn ngoan, là khả năng phán đoán và hành động cách phải lẽ trong cuộc sống. Khôn ngoan là chìa khóa bởi đó bất kỳ ai cũng có thể tìm được sự tán thưởng của Đức Chúa Trời và người ta. Khôn ngoan đem lại sự đề bạt và danh dự.
Có bốn đại từ giống cái trong câu châm ngôn này đề cập đến Phu Nhân Khôn Ngoan, việc nhân cách hoá sự khôn ngoan, sự thông biết, sự thận trọng, và tri thức của Vua Solomon. Trong khi ông cảnh cáo chống lại người đàn bà lạ (Châm ngôn 7:5-27; 9:13-18), ông cũng kể về Phu Nhân Khôn Ngoan kỳ diệu và các lợi ích lớn lao của Phu Nhân ấy dành cho con người (Châm ngôn 1:20-33; 2:4; 3:13-18; 4:5-13; 7:1-4; 8:1-36; 9:1-5).
Bởi sự khôn ngoan, David có tấm lòng giống như tấm lòng của Đức Chúa Trời, vì vậy Đức GIÊ-HÔ-VA lập ông làm vua trên Y-sơ-ra-ên, và cả Y-sơ-ra-ên đều yêu mến ông (I Sa-mu-ên 18:5,16, 30; II Sa-mu-ên 7:8). Phu Nhân Khôn Ngoan đã đề bạt và tôn vinh ông. Dân sự và kẻ thù đã xem ông giống như một thiên sứ (I Sa-mu-ên 29:9; II Samuên 14:17). Ông có được tiếng tăm vinh hiển này bằng cách nào vậy? Ông đã tự mình cam kết với sự khôn ngoan (Thi thiên 101:1-8).
David đã tôn cao và vòng tay ôm lấy sự khôn ngoan. Cũng hãy xem xét tấm gương thật đáng nể của ông. Ông nghĩ gì về Kinh Thánh chứ? Ông nghĩ Kinh Thánh có giá trị hơn vàng ròng và ngọt hơn nước mật của tàng ong (Thi thiên 19:10; 119:127). Ông thường nghĩ đến Kinh thánh như thế nào? Ngày và đêm (Thi thiên 1:2)! Đâu là kho báu lớn lao nhất của ông? Kinh thánh (Thi thiên 119:14; 111, 162)!
Ông muốn ở đâu hơn bất cứ nơi nào khác? Trong đền thờ (Thi thiên 84:10)! Ai là bạn bè duy nhất của ông? Hạng người kính sợ Đức Chúa Trời và gìn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời (Thi thiên 119:63)! Ông thường cầu nguyện như thế nào? Ba lần một ngày (Thi thiên 55:17)! Ông tiếp cận Đức Chúa Trời như thế nào? Trong sự khiêm tốn tự xét mình (Thi-thiên 139:23-24)! Có phải ông đã ngợi khen Đức Chúa Trời? Bảy lần một ngày (Thi thiên 119:164)!
Bạn tôn cao sự khôn ngoan như thế nào? Hãy khiến sự khôn ngoan làm ưu tiên một của bạn (Châm ngôn 4:7; 16:16). Theo đuổi tỉ mỉ sự khôn ngoan giống như bạn theo đuổi một kho báu kín giấu vậy (Châm ngôn 2:1-5; 23:23). Hãy hy sinh mọi thứ để có được sự khôn ngoan ấy, ngay cả bạn bè (Châm ngôn 13:20; 18:11). Hãy đưa sự khôn ngoan ấy vào thực hành, vô luận người khác nghĩ gì và phải tốn kém đến cở nào đi nữa (Châm ngôn 29:25; Đaniên 1:6). Đức Chúa Trời và người ta sẽ chúc phước cho mọi nỗ lực và sự chuyên tâm của bạn.
Bạn vòng tay ôm lấy sự khôn ngoan như thế nào? Hãy đánh giá và ấp ủ sự khôn ngoan ấy giống như một tài sản quý báu (Châm ngôn 3:15; 8:11). Hãy yêu mến sự khôn ngoan ấy nhiều hơn bất cứ thứ chi khác (Châm ngôn 4:6; 8:17, 21). Hãy xem khinh và chối bỏ bất cứ điều chi ngược lại với sự khôn ngoan đó (Châm ngôn 8:13; 14:7; Thi thiên 119:128). Hãy tránh bất kỳ ai hay thứ chi có thể cám dỗ bạn lìa khỏi nó (Châm ngôn 9:6; I Côrinhtô 15:33). Đức Chúa Trời và người ta sẽ chúc phước cho nỗ lực và sự chuyên tâm của bạn.
Giô-sép đã được thăng cấp và được tôn vinh hiển. Mặc dù có mười người anh lớn hơn, ông đã vâng theo cha mình tốt hơn bất kỳ ai trong số họ. Bị bán đi làm nô lệ, ông đã tỉ mỉ và trung thành phục vụ. Ông đã từ chối một người đàn bà lạ chỉ vì kính sợ Đức Chúa Trời, mặc dù phải trả giá rất gắt gao. Còn có nhiều việc cần phải nói ra, nhưng việc gì đã xảy ra chứ? Ông được dấy lên cách nhanh chóng nắm lấy quyền lực chỉ sau Pha-ra-ôn mà thôi.
Đaniên đã được thăng cấp và được tôn vinh hiển. Bi bắt, phải làm hoạn quan, rồi bị đưa đi 500 dặm đến Ba-by-lôn, ông chối bỏ tôn giáo của nhà vua, dù là với giá nào. Ông thốt ra sự thật khó chịu dù trái với những ham muốn của các vị vua. Khi một luật tôn giáo mới được thông qua, ông đã bất chấp nó. Việc gì đã xảy ra? Ông là bậc cầm quyền cao nhất trong đế quốc trần gian vĩ đại nhất trong 70 năm.
Nếu Đức Chúa Trời và người ta không đề bạt và làm cho bạn được vinh hiển, hãy hạ mình xuống rồi xưng ra bạn đang thờ ơ với sự khôn ngoan. Hãy tôn cao và vòng tay ôm lấy nàng trong danh của Đức Chúa Jêsus Christ. Hãy hết lòng tìm kiếm Lời của Ngài, Hội thánh của Ngài, và các thánh đồ của Ngài. Sự thăng hoa và vinh hiển sẽ tới đến!

