Châm ngôn 8:16
Nhờ ta, các quan trưởng, người tước vị,
và các quan xét thế gian đều quản hạt.
Đây là một bài học về khoa chính trị học. Các vương tử, quý tộc, và quan xét đều cần sự khôn ngoan để lo hoàn thành tốt chức vụ của mình. Một câu châm ngôn tương tự đi trước câu nầy, lặp đi lặp lại sự nhấn mạnh của Đức Chúa Trời về tầm quan trọng của sự khôn ngoan dành cho bậc cầm quyền (Châm ngôn 8:15). Những bài học thực tiễn là đây: Bậc cầm quyền với sự khôn ngoan sẽ là bậc cầm quyền nhơn đức, và những ai không có nó sẽ không đạt đến đích ấy; và nếu sự khôn ngoan phục vụ tốt ở ngôi vua, thế thì sự khôn ngoan là điều xứng đáng để theo đuổi.
Ai được tiêu biểu bởi ngôi thứ nhứt, trường hợp khách quan, nhân xưng đại danh từ, “Ta”? Bất cứ khi nào đọc chương thứ tám của sách Châm ngôn, hãy nhớ rằng cả chương nầy là phần nhân cách hoá sự khôn ngoan như một người phụ nữ, Phu Nhân Khôn Ngoan (Châm ngôn 8:1-3). Vua Solomon theo đuổi hình thức văn chương này trong việc khiến sự khôn ngoan là một điều xứng đáng mong muốn và riêng tư, bởi sự cảm thúc của Đức Thánh Linh. Bạn mong muốn y như thế đối với Nữ Thần Tự Do, Chú Sam và Mẹ Thiên Nhiên.
Câu châm ngôn có tính dạy dỗ và thực tiễn, chớ không phải chỉ có tính lịch sử hay theo nghĩa đen. Không phải tất cả các vương tử, quý tộc, và quan xét đều là khôn ngoan cả đâu. Thực vậy, có nhiều người không phải như thế đâu. Một số quyết định về hành pháp, lập pháp và tư pháp là dại dột, trái ngược với ý nghĩa thông thường cơ bản. Bài học mang tính dạy dỗ, ấy là bậc cầm quyền lỗi lạc sử dụng sự khôn ngoan để làm tốt công việc của mình. Các bài học thực tiễn đã được nói trước đó: bạn nên đánh giá cao sự khôn ngoan và theo đuổi nó, bởi vì nó rất quí giá, và bạn đang cần đến nó.
Tất cả các chức vụ dân sự đòi hỏi sự khôn ngoan, một đức tính thậm chí chẳng ai hiểu rõ hôm nay. Giê-trô bảo Môi-se rằng: “Nhưng hãy chọn lấy trong vòng dân sự mấy người tài năng, kính sợ Đức Chúa Trời, chân thật, ghét sự tham lợi, mà lập lên trên dân sự” (Xuất Êdíptô ký 18:21). Giô-sa-phát quở người Lê-vi cùng các đầu trưởng tại Jerusalem rằng: “Các ngươi phải kính sợ Đức Giê-hô-va, lấy lòng trọn lành trung tín mà làm như vậy” (II Sử ký 19:9).
Sự khôn ngoan là gì chứ? Nói theo cách đơn giản, đó là sức mạnh của sự phán đoán đúng đắn. Khôn ngoan là những sự lựa chọn và quyết định cân đối sự thương xót và lẽ thật, đem lại lợi ích cho cả quốc gia, và là sự công bình trọn vẹn trước mặt Đức Chúa Trời. Sự khôn ngoan ấy đến từ đâu? Sự kính sợ Đức Giê-hô-va (Châm ngôn 1:7; 9:10; Gióp 28:28; Thi thiên 111:10)! Sự kính sợ Chúa được áp dụng như thế nào đối với các tiến trình chính trị của một quốc gia? Bằng cách tuân theo Kinh Thánh đã được cảm thúc và bảo toàn của Đức Chúa Trời ở trên trời (Phục truyền luật lệ ký 17:18-20; Thi-thiên 19:7; 119:23, 98-100,128,161; Êsai 8:20; II Timôthê 3:16-17)!
Có phải nói như thế có nghĩa là chỉ bậc cầm quyền Cơ Đốc đang chìu theo Kinh Thánh mới thực sự có thể lỗi lạc và cao thượng không? Chắc chắn rồi! Chính sự kính sợ Chúa và Lời của Đức Chúa Trời mới khiến cho bậc cầm quyền và xứ sở ra cao trọng. Ở cấp độ Lời của Đức Chúa Trời được khuyến khích, được rao giảng và được vâng theo trong một quốc gia là cấp độ mà một quốc gia sẽ được cao trọng khi được đo bằng sự tự do, công bằng, đạo đức, và bình an. David, một trong những vị vua vĩ đại và cao thượng nhất, đã viết: “Nước nào có Giê-hô-va làm Đức Chúa Trời mình, dân tộc nào được Ngài chọn làm cơ nghiệp mình có phước thay!” (Thi thiên 33:12). Các nước từ chối Đức Chúa Trời sẽ bị biến thành địa ngục (Thi thiên 9:17).
Đây là những gì mà Môi-se đã tuyên bố chỉ là một phần nhỏ của Cựu Ước:
Nầy đây, ta đã dạy các ngươi những mạng lịnh và luật lệ y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ta đã phán dặn ta, để các ngươi làm theo ở giữa xứ mình sẽ vào đặng nhận lấy. Vậy, các ngươi phải giữ làm theo các mạng lịnh và luật lệ nầy; vì ấy là sự khôn ngoan và sự thông sáng của các ngươi trước mặt các dân tộc; họ nghe nói về các luật lệ nầy, sẽ nói rằng: Dân nầy là một dân khôn ngoan và thông sáng không hai! Vả chăng, há có dân lớn nào mà có các thần mình gần như chúng ta có Giê-hô-va Đức Chúa Trời gần chúng ta, mọi khi chúng ta cầu khẩn Ngài chăng? Lại, há có nước lớn nào có những mạng lịnh và luật lệ công bình như cả luật pháp nầy, mà ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi chăng? (Phục truyền luật lệ ký 4:5-8).
Có phải hết thảy các vương tử, quí tộc, và quan xét đều là khôn ngoan chăng? Khó lắm. Đức Chúa Trời phán cùng vua Nê-bu-cát-nết-sa, vị vua vĩ đại nhất từ trước tới nay, rằng Ngài thường lập những kẻ hèn hạ vào các chức vụ dân sự (Đaniên 4:17). Trong khi họ và các chức vụ của họ cần phải được xem trọng, giống như được Đức Chúa Trời tấn phong, song có ít người quí phái giữa vòng họ (Rô-ma 13:1-7). Hãy xem kẻ tội đồ vĩ đại nhất kia xem – việc xét xử và đóng đinh Chúa Jêsus ở thành Na-xa-rét. Việc ấy đã được sắp đặt, tán thành và thực hiện bởi một sự kết hợp của các cấp lãnh đạo tôn giáo Do-thái và hai nhân vật người La-mã, Phi-lát và Hê-rốt.
Khi một xứ sở chối bỏ Đức Chúa Trời, giống như nước Mỹ ngày nay, Ngài cất đi các người giỏi của họ, vì vậy họ bị bỏ lại trẻ em và phụ nữ đang ép họ vào thảm họa (Êsai 3:1-5, 12). Khi một quốc gia nhìn thấy những người mạnh sức, những lính chiến, các quan xét lỗi lạc, những người xuất chúng, những người đáng trượng, những người cố vấn, những thợ thủ công lành nghề, cùng các nhà hùng biện tài ba biến mất, Đức Chúa Trời đang hành động. Khi xem xét một cuộc tranh luận khi ứng cử tổng thống sẽ phải là mọi sự bạn cần biết khi bạn có mặt ở đó. Trừ phi và cho đến khi nước Mỹ ăn năn và trở về với Đức Chúa Trời, nó sẽ dần đi xuống, đi xuống, đi xuống!
Mục đích của Châm ngôn 8 là gì? Để tôn cao sự khôn ngoan bởi sự phục vụ hết mức của nó đối với Đức Chúa Trời và con người, để kích thích bạn hết lòng và hết sức lực vòng tay ôm lấy nó (Châm ngôn 8:1-11, 32-36)! Trong câu châm ngôn đặc biệt này, sự khôn ngoan được tôn cao bởi sự hữu dụng của nó đối với bậc cầm quyền lỗi lạc và cao thượng. Đối với bậc cầm quyền, họ phải có những bổn phận dốc đổ ra thật vinh hiển với lòng nhân từ, công bằng, khôn khéo, họ cần đến sự khôn ngoan. Giá trị cao cả và sự hữu dụng của nó sẽ thúc đẩy bạn ham muốn phải có nó.
Nếu sự khôn ngoan là cần thiết cho các vị vua, vương tử, quí tộc, và quan xét để cai trị sao cho thật tốt, bạn cần phải nỗ lực nhiều là dường nào để có được sự khôn ngoan cho mình? Nếu sự khôn ngoan là tuyệt vời như thế, đó sẽ là mục tiêu chính của đời sống bạn (Châm ngôn 4:7; 18:1). Phải tìm đâu ra sự khôn ngoan đó? Trong sự kính sợ Đức Chúa Trời và sự vâng lời đối với Kinh Thánh đã được cảm thúc và bảo toàn của Đức Chúa Trời! Có phải đây là những ưu tiên một trong đời sống của bạn không? Nếu bạn ưa thích sự khôn ngoan và mau mắn tìm kiếm nó, bạn sẽ dễ dàng tìm gặp nó (Châm ngôn 8:17). Hãy khởi sự từ hôm nay!
Chỉ có một Vị Vua, Vương Tử, và Quan Xét – Đức Chúa Jêsus Christ – Ngài là Đấng Tễ Trị, Vua các vua, Chúa các chúa duy nhất và phước hạnh (I Timôthê 6:13-16). Không bao lâu nữa, Ngài sẽ đến để phán xét đất, sửa lại mọi sai trái, chỉnh lại mọi sai lầm, kết thúc mọi lời dối trá, trừng phạt hết thảy những kẻ làm ác, và ban thưởng cho người công bình với sự sống đời đời. Ngài hiện đang ngồi bên hữu Đức Chúa Trời và đang đập vỡ các nước thành nhiều mảng chính trị, y như bất kỳ bản đồ chính trị nào tỏ ra rõ ràng (Thi thiên 2:1-12; Khải huyền 2:26-27; 12:5; 19:11-16). Giê-hô-va Ðức Chúa Trời đang tễ trị! Ha-lê-lu-gia! Amen!

