Châm ngôn 10:22
Phước lành của Đức Giê-hô-va làm cho giàu có;
Ngài chẳng thêm sự đau lòng gì lẫn vào.
Khi Đức Chúa Trời chúc phước cho một người được giàu có, Ngài cũng ban cho sự thoả lòng, hạnh phúc, và sự bình an, với một lượng phước hạnh gấp bằng hai. Thường thì sự giàu có mang lại một mức độ sợ hãi, tham lam, lầm lỡ, tích trữ, lao động, tự hào, hư ảo, hoặc lo lắng. Người giàu có thể gặp nhiều rối rắm hơn bình thường. Nhưng Đức Chúa Trời hạnh phước của thiên đàng có thể ban cho sự giàu có mà không có sự đau lòng gì lẫn vào.
Chỉ có kẻ dại mới nghĩ giàu có mà chẳng có sự buồn rầu. Vua Solomon đã viết rất nhiều trong sách Châm ngôn. Ông cũng đã viết ra thứ triết lý đầy cảm hứng về cuộc sống có tên là sách Truyền đạo, trong đó ông ghi lại nỗi khổ và rối rắm của sự giàu có (Truyền đạo 2:17-23; 4:4-8; 5:10-17; 6:1-2). Ông gọi những rối rắm của kẻ giàu là một thứ bệnh hoạn và là chứng bệnh ác, và ông nói tình trạng buồn bã này là chuyện bình thường.
Hãy đọc những ví sánh của vì vua giàu có nầy: “Thà có ít của mà kính sợ Đức Giê-hô-va, còn hơn là tài sản nhiều mà bối rối cặp theo” (Châm ngôn 15:16). “Thà một món rau mà thương yêu nhau, còn hơn ăn bò mập béo với sự ganh ghét cặp theo” (Châm ngôn 15:17). “Thà đầy một lòng bàn tay mà bình an, hơn là đầy cả hai mà bị lao khổ, theo luồng gió thổi” (Truyền đạo 4:6). Nghèo có thể là tốt hơn!
Hạng người giàu có sợ mất đi sự giàu có của họ; có nhiều đối thủ cạnh tranh thì phải lo lắng; xu hướng tiêu thụ nhắm vào lợi nhuận; họ biết rõ sự chết kết thúc cuộc sống xa hoa; họ sợ kẻ đánh thuế hơn kẻ trộm; và suy nghĩ của một kẻ thừa kế dại dột làm phung phí tài sản của họ là rất kinh khủng. Những yếu tố tương tự cũng áp dụng cho tham lam, lầm lỡ, tích trữ, lao động, tự hào, hư ảo và lo lắng.
Có người trở nên giàu có giống như một kết quả của thời gian và cơ hội – chứ không phải từ sự cần cù, kỹ năng, sức mạnh hay khôn ngoan (Truyền đạo 9:11). Tất nhiên, Đức Chúa Trời tễ trị mọi thời gian và cơ hội (Châm ngôn 16:33; Truyền đạo 7:14). Một số người bị rủa sã với sự giàu có. Pha-ra-ôn là một thí dụ rất hay (Xuất Êdíptô ký 9:16). Và nó được gọi là sự thịnh vượng của kẻ dại, khi Đức Chúa Trời chúc phước kẻ dại với sự giàu có để đánh lừa những kẻ dại khác (Châm ngôn 1:32). Trong cả hai trường hợp, Đức Chúa Trời sắp đặt sự giàu có để cho thêm, nhưng Ngài không cung ứng cho niềm vui mừng hay sự bình an lâu dài.
Sự nhấc lên đến từ Chúa (Thi thiên 75:6-7). Khi Đức Chúa Trời nhấc một người được giàu lên như một ơn phước, Ngài cũng tử tế đủ để ban cho người ấy những ân tứ thiêng liêng để thấy thoả lòng, sung sướng, rộng lượng và an ninh trong sự giàu có của mình (Truyền đạo 2:24, 26; 3:13; 5:18-19). Hạng người thể ấy không nương vào sự giàu có của họ, và họ sẽ sống sung sướng cũng y như sự giàu có ấy biến đi khỏi họ. Thực vậy, hạng người này phát tán sự giàu có của cách vui vẻ bằng cách bố thí nó cho người nghèo (I Timôthê 6:17-19).
Đâu là bài học? Tham vọng mà không có sự chúc phước của Đức Chúa Trời sẽ thất bại (Thi thiên 127:1). Giàu có đem lại rối rắm, cũng một thế ấy rất là nguy hiểm khi mong muốn chúng (Châm ngôn 23:4-5, I Timôthê 6:6-10). Sự giàu có duy nhất bạn có cần là bởi sự ban phước của Đức Chúa Trời, vì Ngài ban cho sự thoả lòng và bình an kèm theo nó (Truyền đạo 5:19; Thi thiên 4:7). Một cuộc sống hạnh phúc và thành công đòi hỏi nhiều hơn sự giàu có (Châm ngôn 16:16; 17:1; 28:6). Trong khi kẻ ác ăn bánh lao khổ, còn người công bình sẽ nằm ngủ cách ngon lành (Thi thiên 127:2; Truyền đạo 5:12).

