Niềm Tin Tin Kính
I Cô-rinh-tô 1:1-3
…
Phao-lô, theo ý Đức Chúa Trời, được gọi làm sứ đồ của Đức Chúa Jêsus Christ, cùng Sốt-then, anh em chúng ta, gởi cho Hội thánh Đức Chúa Trời tại thành Cô-rinh-tô, tức là cho những người đã được nên thánh trong Đức Chúa Jêsus Christ, được gọi làm thánh đồ, lại cho mọi người bất luận ở nơi nào, cầu khẩn danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, là Chúa của những người ấy và của chúng ta: nguyền xin anh em được ân điển và sự bình an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Jêsus Christ!
Phao-lô có một số điều rất khó nói với hội thánh tại thành Cô-rinh-tô. Hội thánh còn non nớt, đầy kiêu ngạo và dung túng cho tình trạng vô đạo đức. Họ có một sự hiểu biết kém về Tin lành, đời sống Cơ Đốc và vai trò mục vụ Cơ Đốc. Đối với một số người, Hội thánh đã trở thành một phần mở rộng của xã hội khoái lạc vô kỷ luật về mặt đạo đức trong thế giới xung quanh họ. Không có gì phải ngạc nhiên khi Hội thánh bị chia rẽ mặc dù nhiều người rất có tài.
Vì vậy, Phao-lô khởi sự bằng cách khẳng định sự bổ nhiệm riêng của ông bởi Đức Chúa Jêsus Christ trong vai trò Sứ đồ cho dân Ngoại. Lời lẽ của ông là các sự dạy có thẩm quyền của Đấng Christ. Ông tuyên bố niềm tin lớn lao của mình nơi khả năng của Đức Chúa Trời để hình thành, nắn đúc và trang bị cho Hội thánh. Họ được nhắc cho nhớ rằng họ thuộc về Ngài: đây là Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Mặc dù họ kiêu ngạo và nghĩ rằng họ tốt hơn các Cơ đốc nhân khác, Phao-lô nhắc cho họ nhớ rằng họ không hơn không kém so với bất kỳ nhóm tín đồ nào khác, là con cái của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Jêsus Christ đã làm cho họ được nên thánh (biệt riêng họ cho chính mình Ngài). Họ là một phần của Hội Thánh trên toàn thế giới, nhưng chỉ vì cớ những gì Đấng Christ đã làm cho họ.
Vì lẽ đó, họ nên mong muốn và trông chờ nhận lãnh ân điển và sự bình an của Đức Chúa Trời. “Ân điển” là cụm từ trong Kinh Thánh nói tới mọi sự Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, mà chúng ta không đáng được, và thậm chí thường không tìm kiếm. Bởi vì Đức Chúa Trời yêu thương con cái của Ngài, Ngài ban cho một cách rời rộng để chúng ta có thể chuyển tải tình yêu của Ngài cho người khác theo nhiều cách thức thực tế khác nhau. Sự hoà lại với Đức Chúa Trời đến, khi chúng ta đầu phục Ngài và thôi không chiến đấu nghịch cùng Ngài: Phao-lô ước ao rằng hội thánh tại thành Cô-rinh-tô nên kinh nghiệm đầy đủ ân điển và sự bình an của Đức Chúa Trời.
Bất cứ điều gì có thể sai với một Hội thánh hoặc anh chị em Cơ đốc của bạn (hoặc thậm chí chính mình bạn!), không có gì là sai với Đức Chúa Trời! Ngài yêu những kẻ không đáng được yêu, cứu vớt tội nhân và dạy những kẻ loạn nghịch cách sống vâng theo ý muốn của Ngài. Nếu bạn là một nhà lãnh đạo, viên quản lý hoặc làm cha làm mẹ, hãy yên lòng! Đức Chúa Trời luôn ở trước mặt bạn và yêu thương những kẻ mà bạn thấy khó yêu. Ngài sẽ giúp các bạn truyền đạt những sứ điệp quan trọng nhưng không được hoan nghênh. Do đó, bạn có thể tin chắc nói về những gì Đức Chúa Trời đang làm và khuyên mọi người lắng nghe Lời của Chúa, bởi vì Ngài luôn luôn đúng.
Lạy Đức Chúa Trời Toàn Năng. Cảm tạ Ngài vì đã luôn luôn đúng, và vì nhận biết mọi sự về mọi người mà con phải xử lý với. Xin tha thứ cho con vì: một là đã phớt lờ trách nhiệm của con để dẫn dắt người ta vào lẽ thật, hoặc quá gay gắt trong việc xử lý với những kẻ có tội. Làm ơn giúp con có một lòng tin chắc lớn lao hơn nơi Ngài; và giúp con noi theo sự dẫn dắt của Ngài khi con hướng dẫn và huấn luyện những người khác mà đối với họ con có trách nhiệm. Trong danh Chúa Jêsus. Amen.
…
Godly Confidence
1 Corinthians 1:1-3
Paul had some very difficult things to say to the church in Corinth. It was immature, riddled with pride and tolerated immorality. They had a poor understanding of the gospel, the Christian life and the role of Christian ministry. The church had become for some an extension of the morally undisciplined leisure culture in the world around them. Little wonder that the church was divided even though many people were very gifted.
So Paul starts by asserting his personal appointment by the Lord Jesus Christ as the Apostle to the Gentiles. His words were the authorised teachings of Christ. He announces his huge confidence in God’s ability to make, shape and equip the church. They are reminded that they belong to Him: it is God’s church. Although they are proud and think they are better than other Christians, Paul reminds them that they are no more or less God’s children than any other group of believers. Jesus Christ has sanctified them (set them apart for Himself). They are part of the world-wide church, but only because of what Christ has done for them.
Therefore they should desire and expect to receive God’s grace and peace. ‘Grace’ is the Bible word for all that God gives to us which we do not deserve, and often have not even sought. Because God loves His children He gives generously so that we can pass on His love to others in many different practical ways. Peace with God comes when we submit to Him and stop fighting against Him: Paul desires that the church in Corinth should fully experience God’s grace and peace.
Whatever may be wrong with a church or your Christian brothers and sisters (or even yourself!), there is nothing wrong with God! He loves the unlovely, saves sinners and teaches rebellious people how to live in submission to His will. If you are a leader, manager or parent, take heart! God is always ahead of you and loves the people you find difficult. He will help you to communicate vital but unwelcome messages. Therefore you can confidently speak about what God is doing and encourage people to listen to God’s Word, because He is always right.
Almighty God. Thank You for always being right, and for knowing everything about all the people I have to deal with. Forgive me for either ignoring my responsibility to lead people into truth, or being overly harsh in dealing with sinful people. Please help me to have a far greater confidence in You; and help me to follow Your lead as I lead and train others for whom I have responsibility. In Jesus’ Name. Amen.

