Lời Cảnh Cáo Trang Trọng
I Cô-rinh-tô 11:27-30
***
Bởi đó, ai ăn bánh hoặc uống chén của Chúa cách không xứng đáng, thì sẽ mắc tội với thân và huyết của Chúa. Vậy mỗi người phải tự xét lấy mình, và như thế mới ăn bánh uống chén ấy; vì người nào không phân biệt thân Chúa mà ăn bánh uống chén đó, tức là ăn uống sự xét đoán cho mình. Ấy vì cớ đó mà trong anh em có nhiều kẻ tật nguyền, đau ốm, và có lắm kẻ ngủ.
Bữa Tiệc Thánh của Chúa thật là đặc biệt. Sau khi Đức Thánh Linh giáng trên Hội thánh, các tín đồ đều nhớ đến Chúa Jêsus khi họ nhóm lại với nhau và cùng dùng bánh và rượu (Công Vụ các Sứ Đồ 2:42-46). Nhưng ở Cô-rinh-tô, lời nhắc nhở long trọng này về sự chết đau đớn của Cứu Chúa chúng ta đã bị một số người biến thành một bữa tiệc say xỉn, trong khi họ phớt lờ nhiều người khác và không chia sẻ thức ăn của họ với các kẻ ấy (I Cô-rinh-tô 11:20-22).
Sau khi mô tả ý nghĩa của Bữa Tiệc Thánh của Chúa (I Cô-rinh-tô 11:23-26), Phao-lô đã cảnh cáo hội thánh ở Cô-rinh-tô đừng coi thường tầm quan trọng của Tiệc ấy. Ông chỉ trích thái độ bất kính của họ, sự thất bại của họ trong việc xem xét mối quan hệ của họ với Chúa Jêsus và không tôn vinh các thành viên khác trong thân thể của Đấng Christ, là Hội thánh. Họ coi bánh và rượu như đồ chơi để giải trí cho riêng họ, và không phải là lời nhắc nhở về cái giá khủng khiếp mà Đấng Christ đã trả cho tội lỗi của họ. Họ đã không ăn năn về tội lỗi trong quá khứ hoặc hiện tại của họ, mà vì đó Đấng Christ đã chịu chết. Họ đã không tôn trọng mỗi tín đồ như nhau, coi thường một số người trong khi chào đón những người khác để chia sẻ thức ăn của họ.
Họ cho rằng thái độ và hành vi của họ không quan trọng đối với Chúa. Nhưng họ đã lầm! Thay vì biết ơn Đức Chúa Trời vì đã tha thứ tội lỗi của họ, họ đã thêm vào chúng. Thay vì biết ơn vì được cứu, họ đã chất chứa cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời nghịch cùng họ. Thậm chí Phao-lô còn đi xa đến mức nói rằng hàng loạt bệnh tật trong thể xác và cái chết sớm trong nhà thờ là một dấu hiệu phán xét của Đức Chúa Trời: dội lại lời lẽ của Chúa Jêsus: “… Nếu các ngươi không ăn năn, thì các ngươi cũng sẽ bị hư mất như vậy“ (Lu-ca 13:3, 5).
Chúng ta thảy đều có nguy cơ lạm dụng sự hy sinh của Chúa Jêsus bằng cách đối xử mối thông công quen thuộc với sự khinh miệt. Chúng ta có thể bất cẩn về ý nghĩa của Tiệc Thánh, thiếu suy nghĩ về các tín đồ khác, không chuẩn bị xưng nhận tội lỗi của mình và nhận lãnh ơn tha thứ của Ngài hoặc chỉ là bất chấp Chúa Jêsus khi chúng ta thi hành một thói quen tôn giáo. Lời quở trách của Phao-lô cũng giáng trên chúng ta nữa; cũng như lời cảnh cáo của ông về sự không đẹp lòng Chúa và sự kêu gọi ngầm phải ăn năn. Sự xao lãng liên tục của thế gian có thể làm mờ lòng chúng ta trước ân điển của Đức Chúa Trời. Đấy là lý do tại sao chúng ta cần hành động tưởng nhớ thường xuyên này như một lời nhắc nhở vật lý đến chiều sâu tình yêu thương của Ngài và cái giá sự hy sinh của Ngài (Lu-ca 22:19). Chúng ta hãy kỉnh kiền, làm đẹp lòng Ngài trong điều này: chuẩn bị, xưng tội, ăn năn, và cảm tạ Ngài trong sự kinh sợ và kinh ngạc.
Lạy Đức Chúa Trời là Cha. Cảm tạ Ngài vì Chúa Jêsus là Cứu Chúa của hết thảy những ai biết đặt lòng tin cậy nơi Ngài. Họ thảy đều là anh chị em của con, được mua bằng huyết quý báu của Đấng Christ. Con lấy làm tiếc vì khi con xúc phạm Chúa Jêsus bằng xem nhẹ mối thông công; khi con bẻ bánh mà không có một tâm thần tan vỡ và thống hối. Làm ơn tha thứ cho con và giúp đỡ con quý trọng từng mối thông công như một cơ hội để cảm tạ Ngài và trở lại đúng hướng là một môn đồ của Chúa Jêsus. Trong danh của Ngài. Amen.
***
A Solemn Warning
1 Corinthians 11:27-30
The Lord’s Supper is awesomely special. After the Holy Spirit came upon the church, the believers remembered Jesus when they met together and shared bread and wine (Acts 2:42-46). But in Corinth, this solemn reminder of the agonising death of our Saviour had been turned into a drunken party by some, while they ignored others and would not share their food with them (1 Corinthians 11:20-22).
Having described what the Lord’s Supper means (1 Corinthians 11:23-26), Paul warned the church in Corinth not to belittle its significance. He criticised their irreverent attitude, their failure to examine their relationship with Jesus and failure to honour other members of Christ’s body, the church. They treated the bread and wine as playthings for their own amusement, and not as reminders of the dreadful price Christ paid for their sins. They did not repent of their past or current sins, for which Christ died. They did not honour each believer equally, despising some while welcoming others to share their food.
They assumed that their attitude and behaviour did not matter to the Lord. But they were so wrong! Instead of being grateful to God for forgiving their sins, they were adding to them. Instead of being thankful for salvation they were storing up God’s wrath against them. Paul even goes so far as to say that the spate of physical sickness and premature death in the church was a sign of God’s judgement: echoing Jesus words, “… unless you repent, you too will all perish” (Luke 13:3,5).
We are all at risk of abusing the sacrifice of Jesus by treating the familiar communion service with contempt. We can be careless of the meaning of the Lord’s Supper, thoughtless of other believers, unprepared to confess our sins and receive His forgiveness or simply ignore Jesus as we perform a religious routine. Paul’s rebuke falls on us also; as does His warning of the Lord’s displeasure and implicit call to repent. The constant drone of the world may dull our hearts to God’s grace. That is why we need this regular act of remembrance as a physical reminder of the depth of His love and the cost of His sacrifice (Luke 22:19). Let us be keen to please Him in this: prepare, confess, repent, and thank Him in awe and wonder.
Father God. Thank You that Jesus is the Saviour of all who trust in Him. They are all my brothers and sisters, bought with the precious blood of Christ. I am sorry for when I have insulted Jesus by treating communion lightly; when I have broken bread without a broken spirit and contrite heart. Please forgive me and help me to value every communion as an opportunity to thank You and to get back on track as a disciple of Jesus. In His Name. Amen.

