Nhận Biết Ăn Năn Không Thể Trì Hoãn
I Cô-rinh-tô 4:18-21
…
Có mấy kẻ lên mình kiêu ngạo, ngờ tôi chẳng còn đến cùng anh em nữa. Nhưng nếu Chúa khứng cho, thì chẳng bao lâu tôi sẽ tới cùng anh em, và xét cho biết, chẳng phải xét lời nói của những kẻ kiêu ngạo đó, bèn là năng lực họ thể nào. Vì nước Đức Chúa Trời chẳng ở tại lời nói, mà ở tại năng lực. Anh em muốn điều gì hơn: muốn tôi cầm roi mà đến cùng anh em, hay là lấy tình yêu thương và ý như mì?
Có người không biết làm thế nào để đáp lại một lời quở trách. Phản ứng đúng đắn trước tội lỗi được chỉ ra là sự ăn năn. Nhưng những tín đồ lầm lạc ở Cô-rinh-tô dường như bất chấp tầm quan trọng của sự chia rẽ ích kỷ của họ. Phao-lô ở xa và khi họ không nhìn thấy rằng đã có nan đề, họ không tin rằng họ sẽ nắm lấy bất kỳ hành động nào. Sự kiêu ngạo của họ đã khiến cho họ phải mù quáng về mặt thuộc linh.
Vị Sứ đồ vốn biết rõ rằng hội thánh không thể làm công tác rao giảng Tin lành trong tình trạng hiện tại; Nó không phù hợp với mục đích. Hội thánh (con người chớ không phải tòa nhà) cần phải cảm nhận tính nghiêm trọng trong lời quở trách của ông, điều không thể so sánh trong bất kỳ thư tín nào khác của Phao-lô. Mặc dù một số cấp lãnh đạo hội thánh đang nói về việc có quyền phép thuộc linh, họ không có quyền thay đổi lối sống của họ. Lời lành là một ơn phước song chỉn khi chúng dẫn đến hành động đúng đắn.
Vị sứ đồ có thẩm quyền để thực thi lời quở trách của Đức Chúa Trời. Sự công bình của Ngài dẫn đến cái chết của A-na-nia và Sa-phi-ra trong Công Vụ các Sứ Đồ 5:1-11 và sự mù lòa của Ê-ly-ma (Công Vụ các Sứ Đồ 13:9-11). Hội thánh vốn biết rõ rằng Phao-lô muốn nói những gì ông nói; ông có quyền thực thi kỷ luật và do đó mối đe dọa phán xét cá nhân là có thật. Việc sai Ti-mô-thê đến Cô-rinh-tô không được ám chỉ rằng Phao-lô sẽ không đích thân đến và giải quyết tình huống. Phao-lô muốn đến trong tình yêu thương chớ không phải đến để kỷ luật; Nhưng nếu không có sự ăn năn, ông sẽ không có lựa chọn nào khác.
Nhu mì là một đức tính tuyệt vời; nó có nghĩa là ‘chậm giận’ và giống như sự nhịn nhục – chúng được thiết kế để dành thời gian và không gian cho mọi người nhận ra sự xúc phạm của tội lỗi và sự ăn năn của họ (II Phi-e-rơ 3:9). Nhưng sự khoan dung tội lỗi vô thời hạn là xấu xa. Sẽ đến một ngày khủng khiếp kia khi ăn năn là quá muộn (Sáng thế ký 6:3). Than ôi, Hội Thánh ngày nay ở nhiều nơi trên thế giới đã bị xâm chiếm bởi thứ dị giáo thế tục, giống như ở Cô-rinh-tô: chúng ta đã chấp nhận những gì Đức Chúa Trời sẽ từ chối và từ chối những gì Kinh Thánh ban truyền. Vì vậy, bất cứ nơi nào bạn sống và làm việc trên thế giới, khi lời quở trách của Đức Chúa Trời rõ ràng đối với bạn, hãy ăn năn đang khi bạn có thể.
Lạy Đức Chúa Trời là Cha. Cảm tạ Ngài vì ân điển của Ngài dẫn dắt kẻ có tội giống như con phải ăn năn và tiếp nhận sự sống mới của Ngài. Lạy Chúa, xin tha thứ cho con vì vẫn còn những lãnh vực trong cuộc sống của con là sai lầm: có lẽ con bị mù và không thể nhìn thấy chúng. Làm ơn chỉ cho con thấy tội lỗi của con và dẫn con đến sự ăn năn. Xin thanh tẩy con khỏi tội lỗi của con và đầy dẫy con với Thánh Linh của Ngài để con có thể sống theo cách đẹp lòng Ngài, và làm cho Tin lành của Ngài được lắng nghe bởi những người con quen biết. Nhân danh Chúa Giê-xu. Amen.
…
Knowing That Repentance Cannot Be Deferred
1 Corinthians 4:18-21
Some people do not know how to respond to a rebuke. The right response to revealed sin is repentance. But the erring believers in Corinth seemed to ignore the significance of their selfish divisions. Paul was far away and as they did not see that there was a problem, they did not believe that any action should be taken. Their arrogance had made them spiritually blind.
The apostle knew that the church could not do its gospel-proclaiming work in its present state; it was not fit for purpose. The church (the people not the building) needed to feel the severity of his rebuke, which is not paralleled in any of Paul’s other letters. Although some of the church leaders were talking about having spiritual power, they did not have the power to change their lifestyle. Good words are a blessing but only if they result in right action.
The apostle had the authority to enforce God’s rebuke. His justice resulted in the deaths of Ananias and Sapphira in Acts 5:1-11 and the blindness of Elymas (Acts 13:9-11). The church knew that Paul meant what he said; he had power to exercise discipline and therefore the threat of personal judgment was real. Sending Timothy to Corinth must not be taken to imply that Paul would not come personally and deal with the situation. Paul wanted to come in love and not to discipline; but if there was not repentance, he would have no option.
Patience is a great virtue; it means ‘slow-angry’ and is like long-suffering – they are designed to give the time and space for people to realize the offensiveness of their sins and repent (2 Peter 3:9). But indefinite tolerance of sin is wicked. There comes a terrible day when it is too late to repent (Genesis 6:3). Alas, today’s church in many parts of the world has been invaded by secularist heresies, like Corinth: we have accepted what God will reject and rejected what the Bible commands. So wherever you live and work in the world, when God’s rebuke is plain to you, repent while you can.
Father God. Thank You for Your grace which leads sinful people like me to repent and receive Your new life. Forgive me Lord that there are still areas of my life which are wrong: perhaps I am blind and cannot see them. Please show me my sin and lead me to repentance. Cleanse me from my sin and fill me with Your Spirit so that I will be able to live in a way that pleases You, and enables Your gospel to be heard by people I know. In Jesus’ Name. Amen.

