Sự Cảnh Cáo Của Cha
I Cô-rinh-tô 4:14-17
…
Tôi viết những điều nầy, chẳng phải để làm cho anh em hổ ngươi đâu; nhưng để khuyên bảo anh em, cũng như con cái yêu dấu của tôi vậy. Bởi chưng, dẫu anh em có một vạn thầy giáo trong Đấng Christ, nhưng chẳng có nhiều cha; vì tôi đã dùng Tin Lành mà sanh anh em ra trong Đức Chúa Jêsus Christ. Vậy, tôi lấy điều đó khuyên anh em: hãy bắt chước tôi. Vì cớ đó, tôi đã sai Ti-mô-thê, là con yêu dấu của tôi, cùng là trung thành trong Chúa, đến cùng anh em; người sẽ nhắc lại cho anh em biết đường lối tôi trong Đấng Christ, và tôi dạy dỗ cách nào trong các Hội thánh khắp các nơi.
Phao-lô đã mạnh mẽ quở trách các tín đồ ở Cô-rinh-tô vì tinh thần bè phái, chia rẽ, kiêu ngạo và khinh miệt các sứ giả của Đức Chúa Trời. Thẩm quyền của vị sứ đồ đã đến trực tiếp từ Đức Chúa Jêsus Christ (Công Vụ các Sứ Đồ 22:21) và mặc dù Phao-lô đã có một sự nhận lãnh thù nghịch khi ông lần đầu tiên giảng đạo ở Cô-rinh-tô, Chúa khuyến khích ông hãy kiên trì (Công Vụ các Sứ Đồ 18:10). Ông đã trải qua nhiều sự chống đối trong việc mở Hội thánh rồi hội chúng rắc rối tiếp tục chống báng ông.
Phao-lô đã giống như một người cha đối với họ. Chính nhờ ông mà hột giống Tin lành đã được cấy vào lòng họ và phần lớn thư tín này là lời quở trách của người cha. Ông có quyền và trách nhiệm để chỉnh sửa họ và đưa họ vào chánh lộ. Ngài phán: “Hãy bắt chước tôi, cũng như chính mình tôi bắt chước Đấng Christ vậy” (I Cô-rinh-tô 11:1). Đó là một lời kêu gọi học nghề thuộc linh diễn ra liên tục. Lối sống của vị sứ đồ rất quan trọng vì người ta học đòi nhiều nhất bằng tấm gương.
Ti-mô-thê được gửi đến Cô-rinh-tô để chuẩn bị hội thánh đón nhận thư tín của Phao-lô, và để phục vụ trong hội thánh chưa trưởng thành và rối loạn chức năng. Một trong những phương pháp giảng dạy của ông là sử dụng nếp sống của Phao-lô làm gương, đưa ra quan điểm cho rằng Phao-lô đã thực hành những gì ông rao giảng (II Ti-mô-thê 3:10-12). Điều đó xác nhận sự dạy của ông và tỏ ra rằng sống một lối sống hoàn toàn khác với văn hóa Cô-rinh-tô là điều khả thi.
Chúng ta không thích bị quở trách, nhưng quở trách là điều cần thiết; bởi vì chúng ta thảy đều đi lạc, chúng ta thảy đều cần được đưa trở lại với Lời của Đức Chúa Trời. Những tấm gương tin kính là những phương tiện trực quan tốt nhất mà chúng ta có thể có. Các truyện tích của Kinh Thánh nói tới tôi tớ của Đức Chúa Trời sẽ khích lệ chúng ta, cũng như tiểu sử của các tín đồ nổi tiếng và những tấm gương hàng ngày của những người nam và người nữ tin kính mà chúng ta gặp gỡ. Chúng ta cũng nên nêu gương cho người khác. Mặc dù chúng ta không phải là sứ đồ, nếu chúng ta yêu thích sự dạy của họ trong Kinh Thánh, và học đòi sống như họ đã sống, thì nhiều người khác sẽ học đòi từ đời sống đích thực của chúng ta. Sự quở trách sẽ là ngấm ngầm song sẽ nhấn mạnh sự dạy dỗ từ Lời của Đức Chúa Trời và hỗ trợ chức vụ của hội thánh địa phương. Gương của bạn có thể giúp giải cứu một linh hồn phiêu bạt hoặc phục hưng cả một hội thánh.
Lạy Cha thiên thượng yêu dấu của con. Cảm tạ Ngài vì Lời của Ngài; và vì nhiều đời sống thuộc về Chúa Jêsus, Các Sứ Đồ và những người tin kính là một tấm gương cho con. Xin tha thứ cho con vì đã không học đòi đúng đắn từ những gì Ngài đã phán và nhiều người khác đã sống. Làm ơn giúp con trở thành một môn đồ tốt hơn và cung ứng một gương tốt cho các tín đồ khác để Danh Ngài sẽ được tôn vinh và Hội Thánh của Ngài sẽ phát triển. Trong danh Chúa Jêsus. Amen.
…
Fatherly Warning
1 Corinthians 4:14-17
Paul had strongly rebuked the believers in Corinth for their party-spirit, divisions, arrogance and for despising God’s messengers. The apostle’s authority came directly from Jesus Christ (Acts 22:21) and even though Paul had a hostile reception when he first preached in Corinth, the Lord encouraged him to persist (Acts 18:10). He experienced much opposition in starting the church and then the troublesome congregation continued to oppose him.
Paul had been like a father to them. It was through him that the seed of the gospel had been implanted into their hearts and much of this letter is his fatherly rebuke. He had the right and responsibility to correct them and put them on the right path. “Follow me”, he said, “as I follow Christ” (1 Corinthians 11:1). It was a call to on-going spiritual apprenticeship. The apostle’s lifestyle was very important because people learn best by example.
Timothy was sent to Corinth to prepare the church for Paul’s letter, and to minister into the immature and dysfunctional church. One of his teaching methods was to use Paul’s lifestyle as an example, making the point that Paul practised what he preached (2 Timothy 3:10-12). That validated his teaching and showed that it was possible to live a radically different lifestyle from the usual Corinthian culture.
We do not like to be rebuked, but it is necessary; because we all go astray we all need to be brought back to God’s Word. Godly examples are the best visual aids we can have. The Bible’s accounts of God’s servants will encourage us, as will biographies of notable believers and the everyday examples of godly men and women we meet. Also, we should be examples to others. Although we are not apostles, if we love their teaching in the Bible, and learn to live as they did, then others will learn from our authentic lives. Rebuke will be implicit but will underline the teaching from God’s Word and support the local church’s ministry. Your example could help to rescue a wandering soul or restore a whole church.
My loving heavenly Father. Thank You for Your Word; and for the lives of Jesus, the Apostles and godly people who have been an example to me. Forgive me for not learning well from what You have said and others have lived. Please help me to be a better disciple and to provide a good role model for other believers so that Your Name will be honoured and Your church will grow. In Jesus’ Name. Amen.

