Buông Nhẹ Thế Gian
I Cô-rinh-tô 7:29-31
…
Hỡi anh em, vậy thì tôi bảo nầy: thì giờ ngắn ngủi. Từ nay về sau, kẻ có vợ hãy nên như kẻ không có; kẻ đương khóc, nên như kẻ không khóc; kẻ đương vui, nên như kẻ chẳng vui; kẻ đương mua, nên như kẻ chẳng được của gì; và kẻ dùng của thế gian, nên như kẻ chẳng dùng vậy; vì hình trạng thế gian nầy qua đi.
Thành phố Cô-rinh-tô bị ám ảnh với tầm quan trọng của nó thông qua kinh doanh thành công, ý thức hệ mới, tôn giáo và thể thao băng hoại đạo đức (Cô-rinh-tô là chủ nhà của Thế vận hội Isthmian, được tổ chức một năm trước và sau Thế vận hội Olympic). Cư dân đa phần là nô lệ (có người trong số họ kéo tàu trên đất liền giữa Vịnh Saronic và Vịnh Corinth – tiết kiệm 185 dặm biển hàng hải nguy hiểm tiềm tàng) bảo đảm nguồn lao động giá rẻ. Hầu như không có gì đáng ngạc nhiên khi họ tự hào là người Cô-rinh-tô (I Cô-rinh-tô 5:2).
Nhưng Phao-lô nói rằng không một việc nào trong số đó có thể kiểm soát các tín đồ. Những vấn đề đời đời không được giải quyết trên thị trường hay hệ thống tài chánh của Cô-rinh-tô, nhưng bởi Chúa. Tình trạng hạnh phúc đời sống xã hội của thành phố là một ảo tưởng: Chúa sắp trở lại, và thời gian ngắn ngủi để chinh phục thế hệ của họ qua việc rao giảng Tin lành. Ham hố tiêu dùng của người giàu, và sự an toàn lấy gia đình làm trung tâm của những người bình thường, chỉ là nhất thời. Tiền bạc không thể kéo dài, giải trí sớm bốc hơi, ngay cả các mối quan hệ sẽ thất vọng; và thú vui và công cụ của thế gian không có giá trị lâu dài.
Đây là một lời cảnh tỉnh cho Hội thánh. Các tín đồ đã đến với Đấng Christ nhưng vẫn bám víu vào những cấu trúc mỏng manh thế giới nhỏ bé của họ. Nhưng tệ hại hơn, họ nghĩ rằng hạnh phúc và sự an toàn của họ sẽ đến từ văn hóa của họ. Vì vậy, một phần sự thờ phượng của họ là để giải phóng xu hướng của họ đối với tiền bạc, của cải, quyền lực, niềm kiêu hãnh và thậm chí cả gia đình – để họ có thể tự cống hiến cho điều chi làm đẹp lòng Chúa Jêsus và nhắm vào ơn phước của vương quốc Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 16:26).
Phần lớn thế giới chúng ta đang sống trong đó đã bị những giá trị cũ của Cô-rinh-tô chiếm hữu; và phần lớn Hội thánh đã từ bỏ các ưu tiên Tin lành cho những đòi hỏi của xã hội về quyền lực, niềm kiêu hãnh và của cải. Xã hội dựa trên giải trí, tìm kiếm khoái lạc, kiếm tiền của thế kỷ 21 đã đóng dấu ‘Cô-rinh-tô’ trên khắp cộng đồng, cùng với việc bóc lột vô số nô lệ nghèo và yếu đuối thuộc nhiều loại khác nhau, trong khi Hội thánh phần lớn dửng dưng. Nhưng vấn đề chủ yếu không phải là thiếu lương tâm xã hội. Nan đề thực sự, ấy là chúng ta thích những gì chúng ta có thể rút tỉa được từ xã hội của chúng ta, là thứ sẽ biến mất và miễn cưỡng đầu tư vào vương quốc của Đức Chúa Trời, vương quốc sẽ tồn tại cho đến đời đời. Vì vậy, hãy buông nhẹ thế gian và nắm chặt Cứu Chúa bởi vì Ngài xem bạn rất quý báu và sẽ đưa thế gian vào chỗ không không.
Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Cảm tạ Ngài vì linh hồn cao trọng hơn rất nhiều so với thứ tốt nhất mà thế gian đang lơi dần này có thể hiến cho. Xin tha thứ cho con vì đã nắm chặt nó và lơ là các ưu tiên của Tin lành về vương quốc của Ngài. Làm ơn giúp con trở thành một nhân chứng mạnh mẽ cho sự tin chắc của con nơi Chúa Jêsus để con sẽ sống với mục đích thiên thượng tại sở làm và cộng đồng của mình khi con buông bỏ cái nắm chặt vào sự an ninh đời này. Trong danh Chúa Jêsus. Amen.
…
Hold the World Lightly
1 Corinthians 7:29-31
The city of Corinth was obsessed with its own importance through successful business, new ideologies, morally corrupt religion and sport (Corinth was host to the Isthmian Games, held the year before and after the Olympic games). The massive population of slaves (some of whom hauled ships overland between the Saronic Gulf and the Gulf of Corinth – saving 185 sea miles of potentially dangerous navigation) ensured a cheap source of labour. It was hardly surprising that they were proud to be Corinthians (1 Corinthians 5:2).
But Paul said that none of that should control the believers. Eternal matters are not settled in the market or money systems of Corinth, but by the Lord. The happiness of the social life of the city was an illusion: the Lord was coming back, and time was short to win their generation through proclaiming the gospel. The consumer mentality of the rich, and the family centred security of ordinary people, were transient. Money cannot last, entertainment soon evaporates, even relationships will disappoint; and the toys and tools of the world have no lasting value.
It was a wake up call for the church. The believers had come to Christ but still clung onto the flimsy structures of their little worlds. But worse, they thought that their happiness and security would come from their culture. So part of their worship was to release their grip on money, possessions, power, pride and even family – so that they could devote themselves to what would please Jesus and advance the interests of God’s kingdom (Matthew 16:26).
Much of the world we live in has been taken over by those old Corinthian values; and much of the church has surrendered gospel priorities to the cultural demands of power, pride and possessions. The leisure-based, pleasure seeking, money-making society of the 21stC has ‘Corinth’ stamped all over it, along with exploitation of innumerable poor and weak slaves of various types, while the church is largely indifferent. But the problem is not primarily the lack of social conscience. The real problem is that we like what we can get out of our culture, which will fade away, and are reluctant to invest in God’s kingdom, which will last forever. So, hold the world lightly and hold the Saviour firmly because He holds you preciously and will bring the world to nothing.
Lord God. Thank You for being so much greater than the best this fading world can offer. Forgive me for holding it so tightly and ignoring the gospel priorities of Your kingdom. Please help me to be a potent witness to my confidence in Jesus so that I will live with heavenly purpose in my workplace and community as I let go of my grip on worldly security. In Jesus’ Name. Amen.

