Ơn Của Đức Chúa Trời
I Cô-rinh-tô 15:9-11
***
Vì tôi là rất hèn mọn trong các sứ đồ, không đáng gọi là sứ đồ, bởi tôi đã bắt bớ Hội thánh của Đức Chúa Trời. Nhưng tôi nay là người thể nào, là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài ban cho tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác, nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi. Ấy vậy, dầu tôi, dầu các người khác, đó là điều chúng tôi giảng dạy, và là điều anh em đã tin.
Bạn có thể tự hỏi tại sao Chúa Jêsus kêu gọi Phao-lô phải trở thành sứ đồ. Phao-lô cũng tự hỏi nữa đấy! Ông vốn biết rõ rằng ông không xứng đáng với ơn của Đức Chúa Trời vì ông chuyên bắt bớ hội thánh (việc này cũng giống như bắt bớ chính Chúa Jêsus – Công Vụ các Sứ Đồ 9:4). Câu trả lời duy nhất của ông, ấy là Đức Chúa Trời đã kêu gọi ông bởi ân điển của Ngài. Đó là sự ban cho rời rộng cho kẻ bất xứng, không mong muốn, bất ngờ từ tấm lòng yêu thương của Đức Chúa Trời. Chúa kêu gọi Phao-lô vì Ngài đã chọn ông (Phục truyền luật lệ ký 7:7). Đó là sự lựa chọn tối cao của Đức Chúa Trời. Phao-lô vốn biết mình ở dưới mạng lịnh của Đức Chúa Trời và ông đã vâng theo (Công Vụ các Sứ Đồ 9:5-8, 15-16).
Phao-lô không ngạo mạn về ơn cứu rỗi của mình, chỉ xấu hổ vì ông đã chống lại Chúa Jêsus quá lâu, và đã gây tổn thương cho hội thánh. Ông cũng sẽ không nhận bất kỳ công trạng nào cho sự thay đổi đáng chú ý trong bản tánh, và mục đích sống của ông; đây cũng là ảnh hưởng mạnh mẽ của ân điển Đức Chúa Trời. Ông đã trở thành những gì Đức Chúa Trời đã dựng nên ông – được tha thứ, đầy dẫy Đức Thánh Linh, được ơn truyền giáo và giảng dạy, sẵn sàng chịu đựng khó khăn – thảy đều nhờ ơn của Đức Chúa Trời. Đời sống của Phao-lô đã thay đổi vì Chúa đã thay đổi tấm lòng, ước muốn, động cơ và tham vọng của ông.
Ân điển ấy không những tác động mà còn mặc lấy quyền phép cho Phao-lô làm việc khó nhọc và chịu khổ cách vui vẻ. Vị sứ đồ đã để cho ơn của Đức Chúa Trời vận hành trong đời sống ông, thay đổi suy nghĩ của ông và tiếp thêm năng lực cho sự phục vụ của ông. Chúa đã làm việc ấy, và vị sứ đồ đã không chống lại bàn tay toàn năng của Đức Chúa Trời. Hạ mình, điều này chẳng phải là nan đề đối với Phao-lô, ông đã giảng Tin lành cho mọi người ở Cô-rinh-tô: sứ điệp thì quan trọng hơn sứ giả. Sứ điệp, ấy là Chúa Jêsus đã chịu chết vì tội lỗi của họ đã sống lại trong một thân thể vật lý mới cho thấy rằng họ đã hoà thuận lại với Đức Chúa Trời; và Chúa Jêsus là Đấng bị xem khinh đã được tôn cao và có thể ban các ân tứ trong ơn của Ngài cho bất cứ ai Ngài đã chọn.
Kiêu ngạo không có chỗ trong Hội Thánh. Phải, Chúa kêu gọi chúng ta và giúp cho chúng ta làm việc khó nhọc; song thảy đều nhờ ân điển của Ngài. Đấy chẳng phải những gì chúng ta làm (Ê-phê-sô 2:8-9). Đúng là chúng ta phải giải thích Tin lành cho mọi người và giục giã họ ăn năn và tiếp nhận Đấng Christ, nhưng chính Chúa là Đấng khuấy động trong linh hồn của họ, thuyết phục họ về tội lỗi và đem kẻ sẵn lòng ăn năn đến với ơn cứu rỗi. Về bản thân chúng ta, chúng ta chẳng là gì cả; nếu Chúa giúp đỡ chúng ta, chúng ta vẫn chẳng là gì để Ngài nhận được sự vinh hiển. Chúng ta là sứ giả, tôi tớ và quản gia của Tin lành ân điển (Công Vụ các Sứ Đồ 20:24). Hội thánh Cô-rinh-tô đã quên điều đó; còn bạn thì sao?
Lạy Đức Chúa Trời của ân điển. Cảm tạ Ngài vì đã kêu gọi con bởi ân điển của Ngài, khi con bị lạc lối, xa cách và loạn nghịch với Ngài. Xin tha thứ cho con vì đã quên rằng con vốn được như vậy là vì cớ Ngài, và những gì Ngài đã làm trong và qua con. Làm ơn tha thứ cho con và, bởi ân điển của Ngài, xin trưởng dưỡng một tấm lòng hạ mình trong con để con sẽ làm việc cho Ngài với mọi sức lực mà Ngài đã ban cho con để Ngài sẽ nhận được sự vinh hiển. Trong danh Chúa Jêsus. Amen.
Practical Grace
1 Corinthians 15:9-11
You may wonder why the Lord Jesus called Paul to be an apostle. Paul wondered too! He knew that he did not deserve God’s favour because he had persecuted the church (which was the same as persecuting Jesus Christ Himself – Acts 9:4). His only answer was that God called him by His grace. It was unmerited, unwanted, unexpected; a free gift from God’s heart of love. The Lord called Paul because He chose him (Deuteronomy 7:7). It was God’s sovereign choice. Paul knew he was under divine command and he obeyed (Acts 9:5-8, 15-16).
Paul had no pride in his salvation, only shame that he had resisted the Lord Jesus for so long, and had injured the church. Neither would he take any credit for the remarkable change in his character, and life-purpose; that too was the powerful influence of God’s grace. He became what God made Him – forgiven, filled with the Spirit, gifted to evangelise and teach, willing to suffer hardship – all through the grace of God. Paul’s life had changed because the Lord changed his heart, desires, motives and ambitions.
That grace had not only motivated but also empowered Paul to work very hard and suffer cheerfully. The apostle allowed God’s grace to operate in his life, to change his thinking and to energise his service. The Lord did it, and the apostle did not resist the mighty hand of God. Humbly, it did not matter to Paul who had preached the gospel to people in Corinth: the message was more important than the messenger. The message was that Jesus who died for their sins was raised in a new physical body to show that they were right with God; and that Jesus who was despised became exalted and could give His gifts of grace to whoever He chose.
Pride has no place in the church. Yes, the Lord calls us and enables us to work very hard; but it is all through His grace. It is not what we do (Ephesians 2:8-9). Yes we must explain the gospel to people and urge them to repent and receive Christ, but it is the Lord who stirs in their soul, convicts them of sin and brings willing penitents to salvation. Of ourselves we are nothing; if the Lord enables us, we are still nothing so that He will get the glory. We are the messengers, the servants and the stewards of the gospel of grace (Acts 20:24). The Corinthian church had forgotten that; have you?
God of grace. Thank You for calling me by Your grace, when I was lost, far away and rebellious towards You. Forgive me for forgetting that I am only what I am because of You, and what You have done in and through me. Please forgive me and, by Your grace, cultivate a humble heart in me so that I will work for You with all the energy You give me so that You will receive the glory. In Jesus’ Name. Amen.

