Yêu Thương Là Quan Trọng Đến Đời Đời
I Cô-rinh-tô 13:13
***
Nên bây giờ còn có ba điều nầy: đức tin, sự trông cậy, tình yêu thương; nhưng điều trọng hơn trong ba điều đó là tình yêu thương.
Chương này (I Cô-rinh-tô 13) nổi tiếng với phần mô tả về tình yêu thương nhưng thường được trích dẫn ngoài văn mạch. Mặc dù nó thường được sử dụng trong các đám cưới, nhưng đấy chẳng phải là lý do để Phao-lô viết nó ra. Ông đang xử lý với một hội thánh đã kiêu hãnh tranh cãi về ân tứ thuộc linh nào là lớn nhất (và ngụ ý ân tứ nào trong số đó là lớn nhất). Họ cho rằng loại ân tứ ngoạn mục nhất là cao siêu, nhưng lại không nhìn thấy rằng các ân tứ làm sáng danh Đấng ban cho hơn là người nhận.
Vì vậy, Phao-lô kiên nhẫn giải thích rằng động cơ của họ quan trọng hơn những gì họ đạt được; và rằng việc sử dụng bất kỳ ơn nào trong số ân tứ của Đức Chúa Trời mà không có tình yêu thương chơn thật, làm mất hiệu lực sự phục vụ hoặc chức vụ của họ. “Cách tuyệt vời” để sử dụng các ân tứ (I Cô-rinh-tô 12:31b) là với cùng một loại tình yêu hy sinh mà Chúa Jêsus đã thể hiện. Vì lẽ đó, tình yêu thương còn mãi bởi vì Đức Chúa Trời là đời đời và Đức Chúa Trời là sự yêu thương.
Đức tin và sự trông cậy cũng tồn tại suốt cõi đời đời. “Đức tin” là sự tin cậy dựa trên tình yêu thương: đây là một quyết định trao thân vào tay người khác. Nếu chúng ta biết rằng đôi bàn tay đó đầy dẫy tình yêu thương dành cho chúng ta, sự tin cậy không phải là một quyết định phức tạp đâu; Nó chỉ là bước tiếp theo mà thôi. “Trông cậy“ là tin chắc rằng mọi sự chúng ta đã đầu tư nơi Đức Chúa Trời sẽ được an toàn và dẫn đến một kết thúc rất vinh hiển. Nhưng nếu chúng ta không tin chắc Ngài yêu chúng ta, thì sự trông cậy, (hy vọng và tin quyết đời đời) sẽ phai nhạt, nếu thực sự nó đã bắt đầu.
Yêu thương là sự biểu hiện tự nhiên không dừng được nơi bản tánh của Đức Chúa Trời. Nó là cơ sở cho đức tin và trông cậy; Và vì lẽ đó nó trội hơn cả hai. Các cuộc thảo luận về đức tin hoặc trông cậy là vô nghĩa nếu không có sự tin chắc rằng Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta. Tương tự, chức vụ thuộc linh là vô giá trị trừ khi chúng ta yêu thương những kẻ mà chúng ta đang phục vụ. Như Chúa Jêsus đã phán: “Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhất và lớn hơn hết. Còn điều răn thứ hai đây, cũng như vậy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình. Hết thảy luật pháp và lời tiên tri đều bởi hai điều răn đó mà ra“ (Ma-thi-ơ 22:37-40). Bạn có yêu giống như thế không?
Lạy Chúa yêu thương. Cảm tạ Ngài vì đã yêu thương con và kêu gọi con trở về với tình yêu của Ngài. Xin tha thứ cho con khi con cho rằng giá trị trong sự phục vụ của con là theo những gì con đã làm, hơn là con yêu mến Ngài nhiều dường nào. Làm ơn ban cho con một ước muốn mới mẻ để hy sinh phục vụ vì con yêu Ngài rất nhiều. Trong danh Chúa Jêsus. Amen.
Love is Eternally Great
1 Corinthians 13:13
This chapter (1 Corinthians 13) is well known for its description of love but often quoted out of context. Although it is often used at weddings, that was not the reason that Paul wrote it. He was dealing with a church which has been proudly squabbling about which spiritual gift was the greatest (and by implication which of them was the greatest). They assumed that the most spectacular gifts were superior, but failed to see that the gifts glorified the giver more than the receiver.
So Paul patiently explained that their motive mattered more than what they achieved; and that the use of any of God’s gifts without genuine love, invalidated their service or ministry. The ‘excellent way’ of using the gifts (1 Corinthians 12:31b) was with the same kind of self-sacrificial love that Jesus demonstrated. Love therefore endures because God is eternal and God is love.
Faith and hope also persist through eternity. ‘Faith’ is trust based on love: it is a decision to commit oneself into the hands of another. If we know that those hands are full of love for us, trust is not a complicated decision; it is just the next step. ‘Hope’ is the confidence that all we have invested in God will be safe and lead to a glorious conclusion. But if we are not confident that He loves us, then hope, (eternal and confident hope) will fade, if indeed it ever started.
Love is the unstoppable natural expression of God’s character. It is the basis for faith and hope; and therefore it is superior to both of them. Discussions about faith or hope are meaningless without a confidence that God loves us. Likewise, spiritual ministry is valueless unless we love those we serve. As Jesus said, “‘Love the Lord your God with all your heart and with all your soul and with all your mind.’ This is the first and greatest commandment. And the second is like it: ‘Love your neighbour as yourself.’ All the Law and the Prophets hang on these two commandments.” (Matthew 22:37-40). Do you love like that?
Loving Lord. Thank You for loving me and calling me to return to Your love. Forgive me when I have assumed that the value in my service is according to what I have done, rather than on how much I love You. Please give me a fresh desire to serve sacrificially because I love You so much. In Jesus’ Name. Amen.

