Galati 5:24-25: “Vả, những kẻ thuộc về Đức Chúa Jêsus Christ đã đóng đinh xác thịt với tình dục và dâm dục mình trên thập tự giá rồi. Nếu chúng ta nhờ Thánh Linh mà sống, thì cũng hãy bước theo Thánh Linh vậy”.
BƯỚC THEO THÁNH LINH
[Mác 8:34-38]
Không phải ai tự gọi mình là Cơ đốc nhân đều có Trái của Thánh Linh đâu…. Bạn có biết như thế không? Trái ấy sẵn có cho từng Cơ đốc nhân, nhưng tôi hy vọng bạn đã học biết là hiện nay chức vụ của Đức Thánh Linh chẳng phải là máy móc đâu. Mỗi người tin Chúa đều chịu Đức Thánh Linh làm phép báptêm để gia nhập vào thân thể của Đấng Christ, và từng tín hữu đều có sự hiện diện ngự trong lòng của Đức Thánh Linh, nhưng chẳng có một sự bảo đảm nào trong số nầy cho thấy chúng ta sẽ kinh nghiệm mọi ơn phước của Đức Thánh Linh.
Nếu chúng ta muốn phát triển Trái Thánh Linh, chúng ta phải bước theo Đức Thánh Linh. Qua những ham muốn của bổn tánh cũ của xác thịt, Satan nổ lực quyến dụ chúng ta bước vào cuộc sống bằng con người cũ, là cuộc sống tạo ra những việc làm của xác thịt để tỏ chúng ra trong cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên, nếu bởi ý chí tự do của chúng ta, chúng ta chịu phục theo Thánh Linh của Đức Chúa Trời rồi đóng đinh xác thịt từng ngày một trên thập tự giá, chúng ta sẽ bước theo Thánh Linh. Nếu chúng ta bước theo Thánh Linh, chúng ta sẽ thể hiện Trái Thánh Linh chớ không phải thể hiện mọi động lực của xác thịt.
Trái Thánh Linh không phải là một tùy chọn thêm trong đời sống của người tin Chúa. Rõ ràng là Đức Thánh Linh đang hiện diện và hành động để khiến chúng ta ra giống như Đấng Christ mỗi ngày. Song, làm sao chúng ta dám chắc Trái Thánh Linh đang phát triển và được chứng minh trong đời sống của chúng ta? Các câu 24-25 cho chúng ta biết cách thức để kinh nghiệm sự đắc thắng về mặt thuộc linh.
- ĐỜI SỐNG BỊ ĐÓNG ĐINH TRÊN THẬP TỰ GIÁ, câu 24.
Phạm trù tội ác và đức hạnh trong các câu 19-21 và 22-23 đặt nền cho mỗi Cơ đốc nhân đến với hai phần kết luận. Chúng ta sẽ đóng đinh xác thịt lên thập tự giá, câu 24 và phục theo Đức Thánh Linh, câu 25. Giờ đây, người nào thuộc về Đức Chúa Jêsus Christ đã đóng đinh xác thịt lên thập tự giá cùng với mọi ham muốn của nó.
Phaolô kế đó giải thích về những người tin Chúa, là những người đang bước đi với Đức Chúa Jêsus Christ, họ cần phải chịu trách nhiệm đối với xác thịt, nghĩa là bản chất sa ngã, đồi bại và tội lỗi của con người. Bằng cách nào chúng ta không chịu trách nhiệm đối với bản chất sa ngã cũ của mình? Chúng ta phải đóng đinh nó lên thập tự giá. Bạn hãy chú ý, ở đây nói bạn phải đóng đinh xác thịt lên thập tự giá. Không những đó là việc duy nhứt chúng ta cần phải làm (2:20) mà còn là việc chúng ta cũng phải làm nữa đấy. Xác thịt cần phải bị làm cho chết đi. Mác 8.34-35 phân tích rõ hành động nầy cho chúng ta thấy: “Đoạn, Ngài kêu dân chúng và môn đồ, mà phán rằng: Nếu ai muốn theo ta, phải liều mình, vác thập tự giá mình mà theo ta. Vì ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất; còn ai vì cớ ta và đạo Tin Lành mà mất sự sống, thì sẽ cứu“.
Về mặt hình bóng, chúng ta cần phải đóng đinh mọi ham muốn của xác thịt lên cây thập tự rồi để chúng lại đó. Chúng ta cần phải xây khỏi mọi tội lỗi của chúng ta rồi bằng lòng đóng đinh bản tánh tội lỗi của chúng ta lên cây thập tự. Cơ đốc nhân đã được buông tha ra khỏi quyền lực của tội lỗi và không còn dính dáng gì đến nó nữa.
Chỉ có hạng tội phạm bị xét đoán phải chết bởi sự đóng đinh vào thập tự giá và bản tánh cũ của chúng ta cần phải bị đối xử như một gã tội phạm. Cái chết bởi bị đóng đinh trên thập tự giá bị kéo dài, song chắc chắn. Khi chúng ta đóng đinh bản tánh cũ lên thập tự giá bằng cách đến với đức tin nơi Đấng Christ, chúng ta bắt đầu quá trình chết bản tánh cũ, tuy tiệm tiến, song chắc chắn. Cái chết ấy sẽ được hoàn tất tại thiên đàng. Khi một tội phạm bị đóng đinh trên thập tự giá, người ấy bị bỏ lại để chết, nhưng mấy tên lính vẫn phải canh gát để bảo đảm không có ai đưa tội phạm xuống trước khi hắn gục chết. Chúng ta phải bỏ bản tánh cũ của mình lại trên thập tự giá để chết đi và không cho phép chúng trở lại thường xuyên nữa.
Trong cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình, một Cơ đốc nhân nói với một nhân vật khá nổi tiếng về việc có “mối quan hệ vững chắc với Đấng Christ”. Câu nói ấy làm dấy lên một thắc mắc lớn đánh dấu trong lý trí của tôi khi đời sống của người kia được đánh dấu bằng lời lẽ thô tục, lạm dụng rượu chè, và lăng nhăng trắng trợn. Tôi cảm thấy rõ ràng là người ấy ghét lối sống của mình và muốn sống khác đi.
Kinh thánh chỉ ra rõ ràng rằng người bề trong của Cơ đốc nhân là một bãi chiến trường, ở đó mọi ham muốn tội lỗi xung đột với Đức Thánh Linh đang ngự trị ở trong lòng. Đôi khi các xu hướng tội lỗi thắng hơn, nhưng chính trong thái độ đối với tội lỗi mà người tín đồ chân chính và kẻ giả mạo tỏ ra màu sắc thật của họ.
Cơ đốc nhân giả mạo hoàn toàn ung dung tự tại với tội lỗi của mình. Con con cái của Đức Chúa Trời vốn thù ghét tội lỗi của mình, xưng nó ra, rồi ao ước thắng hơn nó. Sở dĩ như vậy là vì “ai ở trong Đấng Christ đã đóng đinh xác thịt và mọi tình dục của nó trên thập tự giá”. Cơ đốc nhân có thể tìm được sự bình an thật cho tới chừng nào người xưng ra mọi tội lỗi mình rồi cự tuyệt với chúng. Khi người nương cậy vào Đức Thánh Linh, người đang tận hưởng khuôn mẫu thắng hơn tội lỗi.
Còn bạn thì sao? Hãy dành thì giờ để kiểm tra lại thái độ. Có phải bạn ung dung tự tại với tội lỗi trong đời sống của mình chăng? Nếu thực vậy, bạn cần phải xét lại mối quan hệ của bạn với Đấng Christ (II Côrinhtô 13:5). Kính mến Đấng Christ thì phải thù ghét tội lỗi.
Đời mới trong Đấng Christ khởi sự bằng việc chết đi bản ngã. Nói như thế không phải nói rằng chúng ta không còn có bổn tánh cũ hay những xung đột nơi người bề trong. Nhưng khi chúng ta có những cảm xúc ham muốn cũ, chúng ta có thể đóng đinh chúng lên cây thập tự, chúng ta phục theo sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh và Trái của Thánh Linh khi ấy sẽ hiển hiện thay vì mọi việc làm của xác thịt.
WILLIAM CAREY đã sáng lập phong trào truyền giáo vào thế kỷ thứ 18 đã làm thay đổi toàn bộ nền văn hóa và lối sống ở Ấn độ. Một lần kia, ông đã được Tổng Chưởng Lý của Ấn độ khen thưởng. Trong trường hợp nầy, vị quan chức chính quyền đã nhìn khinh miệt vị giáo sĩ Báptít. Tại bàn ăn tối, viên chức nầy công khai nói với một người bạn: “Đây là William Carey, tôi biết anh ấy là một người thợ đóng giày”. Điều nầy đến tai của vị giáo sĩ, vì vậy William Carey hạ mình xuống đáp “Thưa ông, tôi không phải là thợ đóng giày, tôi là thợ sửa giày”.
Bạn không thể chạm vào một người như thế! Bạn cũng không thể cắt đứt với một người như thế vì ông ấy đã chết rồi. Ông đã chết với chính mình. Ông đã chết với từng tham vọng. Tuy nhiên, ông đang sống rất vinh hiển.
Việc Đấng Christ tự phó mình bởi sự chết trên thập tự giá là lẽ đạo trọng tâm của sự cứu rỗi. Lẽ đạo ấy cũng là trọng tâm cho đời sống chúng ta nữa. Giống như Ngài đã phó mình vì chúng ta, giờ đây chúng ta được ơn dâng “thân thể mình làm của lễ sống” cho Ngài (Rôma 12:1). Của lễ thuộc linh nầy hiển nhiên được sánh với sự đóng đinh trên thập tự giá: “vì biết rõ rằng người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh trên thập tự giá với Ngài, hầu cho thân thể của tội lỗi bị tiêu diệt đi, và chúng ta không phục dưới tội lỗi nữa“ (Rôma 6:6).
Đồng hóa với Đấng Christ trong sự Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá có nghĩa là một loại đời sống mới dành cho người tin Chúa, vì giờ đây “Đấng Christ đang sống trong tôi” ( 2:20). Vì trong việc đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ cả hai đòi hỏi của luật pháp cùng mọi động lực của xác thịt đều bị đóng đinh vào thập tự giá như nhau (Rôma 7:1-6; Côlôse 2:13-15). [Longnenecker, Word Biblical Com., 264]
Khi chúng ta đặt đức tin mình nơi Chúa Jêsus là Cứu Chúa của chúng ta, Ngài đến để sống trong chúng ta. Khi ấy, Ngài hành động để biến đổi chúng ta, thay thế bản chất ích kỷ của chúng ta bằng tình trạng giống như Đấng Christ. Khi chúng ta tấn tới trong ân điển và trong sự thông biết Đức Chúa Trời, mọi tư tưởng, lời lẽ, và hành động của chúng ta ngày càng trở nên giống như tư tưởng, lời lẽ và hành động của Chúa chúng ta.
- J. Gordon, là Mục sư, nhà giáo dục và nhà văn người Mỹ thuộc thế kỷ thứ 19, đã cung ứng cho chúng ta một trường hợp về quá trình nầy từ thiên nhiên. Ông viết: “Hai cây con cùng lớn lên bên cạnh nhau. Qua tác động của gió, chúng quyện vào nhau. Mỗi cây đều bị thương tích do sự ma sát nầy. Nhựa cây bắt đầu trộn lẫn với nhau cho tới một ngày đẹp trời kia chúng gắn liền với nhau. Khi ấy, cây mạnh hơn bắt đầu bức hiếp cây yếu hơn. Nó trở nên lớn rộng hơn, trong khi cây kia héo úa và sút giảm đi cho tới chừng sau cùng nó lui đi và biến mất. Và giờ đây, có hai thân ở bên dưới và chỉ có một tàng cây ở phía trên. Sự chết đã nuốt mất cây kia; sự sống đã thắng hơn nơi cây nọ”.
Nếu bạn là một tín đồ, có một thời gian khi bạn và Đấng Christ gặp gỡ rồi kết hiệp với nhau. Bây giờ thì bạn đang ở đâu vậy? Có phải bạn đang ở bên cạnh Ngài, nhưng đang ra sức điều khiển cuộc sống riêng của bạn chăng? Hay có phải bạn đang phục theo Đấng Christ rồi trở nên giống như Ngài? Nguyện phương châm của bạn là: “Không phải tôi, mà là Đấng Christ”. Từng con cái của Đức Chúa Trời sẽ có một ảnh tượng ngày càng giống như Con của Đức Chúa Trời.
- ĐỨC THÁNH LINH CHỈ DẪN ĐỜI SỐNG, câu 25.
Kinh thánh khuyên người nào đã được lại sanh đến với đời mới trong Đấng Christ sống mỗi ngày trong quyền phép của Đấng Christ ở câu 25: “Nếu chúng ta nhờ Thánh Linh mà sống, thì cũng hãy bước theo Thánh Linh vậy”.
Ở câu 25, Phaolô nói việc tích cực chúng ta phải làm là ‘bước theo Thánh Linh’. Ở câu 18, chúng ta được Đức Thánh Linh chỉ dẫn – Đức Thánh Linh nắm quyền chủ động. Ở câu 25, chúng ta trở thành những kẻ dự phần trong sự năng động. Phaolô sử dụng một cụm từ nói tới ‘bước theo’ là nói tới ai đó đang ‘bước đi có hàng có lối’. Từ ngữ [ µ from stoich ], đôi khi được dịch là đi theo, nghĩa là đi từng bước hay cùng nhịp với. Chúng ta sẽ bước đi trong mối tương giao với Đức Thánh Linh (pnuema). Những người tin Chúa được khích lệ phải bước theo điều chi là đúng đắn và những gì chúng ta biết rõ là đúng đắn. Điều nầy có ý nói tới việc bước đi thật kỷ luật trong các vụ việc của Đức Chúa Trời. Giống như một cây tự nhiên đòi hỏi đất tốt, phân bón tốt, cắt tỉa cẩn thận, nắng mưa điều hòa để có được bông trái thật tốt – cũng thực như thế trong đời sống của chúng ta. Chúng ta đòi hỏi sự dinh dưỡng thật tốt từ sự cầu nguyện, đọc Kinh thánh, sự tương giao. Chúng ta đòi hỏi sự tỉa sửa cẩn thận bởi Đức Chúa Trời qua Lời của Ngài. Chúng ta đòi hỏi những khoảnh khắc thử thách và ơn phước để rồi Trái Thánh Linh sẽ đậu trong đời sống của chúng ta. Nếu bạn đang chứng kiến một sự thiếu thốn bất kỳ phương diện nào của Trái Thánh Linh trong đời sống của bạn, bạn chưa bước đi trong Thánh Linh.
Đức Chúa Trời vốn chăm chú vào từng chi tiết trong đời sống của chúng ta. Chúng ta cần phải đem từng phương diện của đời sống chúng ta phục theo Đức Chúa Trời; tình cảm, thuộc thể, xã hội, trí khôn, nói năng. Nói rằng chúng ta đã được sanh lại là chưa đủ đâu, chúng ta phải sống đời sống được lại sanh đó trong Đức Thánh Linh. Nếu chúng ta đã được cứu, chúng ta phải sống y như thế! Đức Thánh Linh đã làm cho chúng ta được sống lại từ kẻ chết cũng sắp xếp và chỉ dẫn chúng ta sống giống như Đấng Christ khi chúng ta bước từng bước với Ngài. Nguyện đời sống của bạn được biến đổi theo sự hướng dẫn và được Đức Thánh Linh mặc lấy quyền phép cho.
Cây có trái tốt tạo ra trái tốt. Để bảo đảm cho một mùa gặt hái dư dật, người trồng phải bảo hộ cây cối của mình tránh hạn hán, ngập úng, đầy đủ nhiệt độ và kháng bệnh. Là Cơ đốc nhân, trái trong đời sống chúng ta bị đe dọa bởi những nguy hiểm từ thế giới thiên nhiên. Công việc của xác thịt được liệt kê ra ở các câu 19-21 là bằng chứng của những cơn hạn hán và bệnh tật về mặt thuộc linh. Mặt khác, Trái Thánh Linh được mô tả ở các câu 22-23 là bằng chứng Đức Thánh Linh đang được phép hành động trong đời sống của chúng ta.
Làm sao một Cơ đốc nhân tồn tại một khi các tai họa đe dọa sự sống thuộc linh? Chúng ta phải bước theo Thánh Linh. Điều nầy có nghĩa là phải nương cậy vào Đấng Nâng Đỡ, Ngài tạo ra bông trái thuộc linh trong đời sống của chúng ta. Khi Cơ đốc nhân thể hiện bản tánh giống như Đấng Christ trong cuộc sống từng ngày một, chúng ta được trưởng thành và được buông tha ra khỏi vòng nô lệ của tội lỗi – và tự do làm theo mọi điều chúng ta được chỉ định để làm: tạo ra trái tốt.
Lạy Đức Thánh Linh, xin giúp con bước đi với Ngài trong từng giây phút. Nguyện bông trái của Ngài đánh dấu đời sống của con.
PHẦN KẾT LUẬN
Chúng ta phải hàng ngày đem những xu hướng tội lỗi của mình phục theo sự tể trị của Đức Chúa Trời, hàng ngày đóng đinh chúng trên thập tự giá rồi từng giây phút một nắm lấy quyền phép của Đức Thánh Linh để thắng hơn chúng (2:20; 6:14).
Có bao giờ bạn để ý thấy vào mùa Đông, một số CÂY SỒI giữ được nét sinh động của chúng, lá khô rất lâu trong khi các loại cây khác chỉ còn trơ những cành không? Ngay cả những trận gió Đông mạnh mẽ và các cơn mưa sớm vào mùa Xuân không tước hết những cái lá cũ trên nhánh của cây sồi. Song khi còn đang xuân, có những làn gió ấm hơn thổi đến và một việc kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Những cái chồi non khởi sự xuất hiện ở đầu các nhánh cây, và những chiếc lá khô còn sót lại của mùa trước đắt đầu rơi rụng xuống. Đời mới đang thay thế cho đời cũ.
Có nhiều lúc, các thói tật cũ bám lấy đời sống chúng ta với cùng sự kiên trì giống như những cái lá sồi nọ. Ngay cả các cơn gió nghịch cảnh cũng không dời đi hết mọi thừa thải vô vị của bản tánh sa ngã của con người.
Nhưng Đấng Christ, là Đấng đang ngự trong tấm lòng chúng ta bởi Đức Thánh Linh, đang hành động. Sự sống của Ngài bên trong chúng ta liên tục tìm cách gạt bỏ các thói tật cũ – làm mới lại chúng ta khi chúng ta xưng ra tội lỗi mình, ổn định chúng ta khi chúng ta bất an, và thêm sức cho chúng ta để làm theo ý muốn của Ngài.
Khi từng nổ lực để xua đi một thói tật tội lỗi cũ kết thúc trong thất bại, hãy nhớ lại cây sồi mạnh mẽ kia. Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì Thánh Linh Ngài là Đấng đang sống ở trong bạn. Hãy luôn nói “yes” với sự giục giã dịu dàng của Ngài để sống tử tế, đầy lòng yêu thương, biết thương xót, chân thành, và trung tín. “Những chiếc lá cũ vô dụng” kia chắc chắn sẽ rơi rụng đi.
– Mục sư Dennis De Haan
Một du khách trên chuyến đi đầu tiên của mình đến phía Tây của Hoa kỳ. Trên một tour đi bằng xe bus, dường như ông ta rất vui thích khi nói cho mọi người ở chung quanh mình biết ông ta chẳng thấy ấn tượng gì với cảnh quan cả. Ông ta nghĩ thác Grand Canyon được đánh giá quá cao, ông ta ngồi ngáp khi đi ngang qua Rừng Petrified, và chẳng thấy thú vị gì ở Công Viên Quốc Gia Yellowstone.
Sau cùng, nhân viên hướng dẫn du lịch quyết định ông ta đã có đủ rồi. Anh nầy xây sang vị khách đó rồi nói: “Ông ơi, ông có biết nan đề của ông là gì không? Khi ông không có cảnh quan ở trong lòng, ông không nhìn thấy cảnh ấy ở bên ngoài được”.
Đâu là thái độ của bạn đối với Hội thánh và các Cơ đốc nhân khác? Có phải bạn hài hòa với họ, hay có việc gì đó dường như luôn luôn là sai trật? Hãy chọn bất kỳ nhà thờ nào, và bạn sẽ thấy các thuộc viên nào nhiệt tình và hỗ trợ công việc. Trong cùng thân thể ấy, bạn cũng sẽ thấy người nào đang lằm bằm cách đều đặn.
Một số Cơ đốc nhân rãi ra sự vui mừng. Nhiều người khác thì lo ngồi lê đôi mách. Còn bạn, bạn rãi ra điều gì?
Hãy nhớ, nếu bạn chưa có cảnh quan ở bên trong, bạn không thể xem thấy nó ở bên ngoài được đâu.
Khi Phaolô nhìn vào sự sống thuộc linh bên trong của mình, ông đã khẳng định rằng gã “Saulơ cũ” đã chết rồi, đã bị đóng đinh với Đấng Christ trên thập tự giá. Giờ đây, một “Phaolô mới” đã sống, được đưa tới chỗ sống và được nâng đỡ bởi sự hiện diện của Đức Chúa Jêsus Christ.
Hãy có một cái nhìn vào bên trong đời sống của bạn hôm nay đi. Phải biết chắc bản tánh cũ của bạn đã bị đóng đinh vào thập tự giá, Đấng Christ đang sống ở trong bạn, và bạn đang sống trong một tư thế khích lệ nhiều người khác trở thành Cơ đốc nhân.
Hãy cầu xin Đức Chúa Trời tra xét đời sống của bạn và chỉ cho bạn thấy bất kỳ lãnh vực nào chưa được trao phó cho Ngài.
Để kết thúc, cho phép tôi nói một lần nữa – Phaolô nói ‘trái’ – số ít – đây không phải là một danh sách để lựa chọn đâu – mọi thứ trái nầy phải hiển hiện trong đời sống của chúng ta. Chúng ta cũng phải nhớ rằng bất kỳ cây nào cũng cần thì giờ để trưởng thành và kết trái và chúng ta phải cung ứng cho người tin Chúa thời gian để trưởng thành và kết trái – tuy nhiên, trên một cơ hội kia, Đấng Christ đã kể một thí dụ về một cây kia không kết trái và nhà nông nọ đã để cho nó sống thêm một năm nữa để kết trái, bằng không ông ta sẽ đốn nó rồi đem chụm ở trong lửa. Tôi phải hạ mình xuống sáng nay, tôi muốn đề nghị rằng một số người trong quí vị cần phải nắm lấy lời cảnh báo đó – vì Đức Chúa Trời có thể đổ ân điển ra ở trên quí vị.


