DAT DNA
Thứ Năm, Tháng Tư 16, 2026
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
DAT DNA
No Result
View All Result

Khởi Đầu của Đức Tin

Admin by Admin
26 Tháng Ba, 2024
in Ngũ-Kinh, Sáng-thế Ký
0
Share on FacebookShare on Twitter

Khởi Đầu của Đức Tin
Mục sư Ray C. Stedman

***

Có một bí quyết đơn giản kết Cựu và Tân Ước với nhau và khiến cho việc nghiên cứu Cựu Ước thành một sự vui thích không bao giờ kết thúc: Cựu Ước được thiết kế để trở thành một cuốn truyện bằng tranh, minh họa với các truyện tích hấp dẫn về các lẽ thật thuộc linh được trình bày trong Tân Ước. Điều này đặc biệt đúng với các sách của Môi-se (Sáng thế ký qua Phục truyền luật lệ ký) và sách Giô-suê, vì trong lịch sử cuộc đời của những người như Áp-ra-ham, Gia-cốp và Môi-se, chúng ta cũng có một tiêu biểu tượng trưng cho tiến trình của sự tấn tới về mặt thuộc linh.

Một trong những minh chứng thuyết phục nhất về thần cảm của Kinh Thánh là cơ sở mà Thánh Linh của Đức Chúa Trời nắm lấy phần lịch sử đơn giản – những sự kiện khi chúng bày ra từng ngày một – và ghi lại chúng theo cách đan dệt lại với nhau thành một mô hình hoàn toàn chính xác về sự phát triển của đời sống thuộc linh. Nói cách khác, những gì diễn ra về thuộc thể trong Cựu Ước là một bức tranh cho các tín đồ ngày nay về những gì đang diễn ra về mặt thuộc linh trong sự tấn tới của chính họ trong ân điển.

Xem Cựu Ước theo tư thế này chẳng phải là tưởng tượng đâu; minh chứng phong phú được tìm thấy trong chính Tân Ước để chỉ ra rằng Đức Chúa Trời đã hoạch định cấu trúc quyển sách của Ngài theo tư thế này. Trong chương thứ mười của sách I Cô-rinh-tô, Phao-lô đề cập đến nhiều sự kiện trong lịch sử dân Israel và kết thúc câu chuyện bằng lời lẽ này:

“Những sự ấy có nghĩa hình bóng, và họ đã lưu truyền để khuyên bảo chúng ta là kẻ ở gần cuối cùng các đời” (I Cô-rinh-tô 10:11).

Và trong Rô-ma 15:4, ông nói:

“Vả, mọi sự đã chép từ xưa đều để dạy dỗ chúng ta, hầu cho bởi sự nhịn nhục và sự yên ủi của Kinh Thánh dạy mà chúng ta được sự trông cậy” {Rô-ma 15:4}.

Thư tín gửi cho người thành Ga-la-ti, cũng như việc Chúa chúng ta sử dụng các truyện tích này, cho thấy rõ ràng hơn rằng chúng bị coi là một loại, mô tả bằng cách loại suy chính xác diễn tiến sự phát triển mặt thuộc linh đã được dự trù.

Tất nhiên, cần phải cảnh giác chống lại những cách diễn giải hoang đường và huyền ảo. Chúng ta phải đi tới với sự cẩn thận, để không đi quá luật diễn giải. Nhưng sẽ là một điều đáng tiếc nếu bỏ lỡ, thí dụ, các minh họa trong Cựu Ước về những lẽ thật quan trọng của đức tin Cơ đốc được phản ánh trong sách Rô-ma và các sách khác:

• Cuộc đời của Áp-ra-ham phác hoạ rất hay lẽ thật sự xưng công chính bởi đức tin.

• Y-sác là người dạy chúng ta làm thế nào trở thành con cái, con cái của Đức Chúa Trời;
Cuộc đời của Gia-cốp được thiết kế để cho chúng ta thấy thể nào Đức Chúa Trời vận hành trong sự thánh hóa để giải cứu chúng ta ra khỏi quyền lực thống trị của tội lỗi; và

• Giô-sép là một bức tranh đẹp nhất về ý nghĩa của việc được tôn vinh bởi sự phục sinh và do đó bước vào nhiệm vụ đầy thử thách và thú vị đang chờ đợi ngày của sự tỏ ra các con cái của Đức Chúa Trời.

Có lẽ bức chân dung rõ ràng và hữu ích nhất trong những bức chân dung Cựu Ước này là phần tường trình về cuộc đời của Áp-ra-ham, bắt đầu trong U-rơ xứ Canh-đê xa xôi, rồi sau cùng kết thúc trong hang đá Mặc-bê-la gần Hếp-rôn, trong xứ Ca-na-an. Áp-ra-ham rõ ràng là con người mẫu mực của đức tin. Hết lần này đến lần khác, trong Tân Ước, trong nhận dịnh của chúng ta ông được xem tấm gương về cách Đức Chúa Trời vận hành trong cuộc sống của một người để làm ứng nghiệm các lời hứa ân điển của mình. Rõ ràng ông là người đứng đầu các vị anh hùng đức tin được tường trình lại trong Hê-bơ-rơ 11, và ngoài đức tin Cơ đốc, hai trong số các tôn giáo lớn trên đất đang giữ ông một một vị thế rất cao.

Vì lẽ đó, chúng ta cũng có thể bắt đầu nghiên cứu về đời sống của nhân vật này với một ý thức rất phấn khích. Nơi Áp-ra-ham, chúng ta sẽ thấy mình được phản ánh trong ông. Trong việc lần theo câu chuyện nói tới đời sống của ông, chúng ta sẽ khám phá ra chính bí quyết mà qua đó Thánh Linh của Đức Chúa Trời dự định biến đổi chúng ta từ khách hành hương chùn bước thành người nam người nữ có đức tin kiên cường, xứng đáng đứng bên cạnh các vị anh hùng của Hê-bơ-rơ 11.

Lần đầu tiên Áp-ra-ham được giới thiệu với chúng ta trong câu kết thúc của Sáng thế ký 11, và những câu mở đầu của Sáng thế ký 12. Tên của ông nguyên là Áp-ram, và mãi đến nhiều năm sau, tên ấy mới được đổi thành Áp-ra-ham. Lý do cho sự thay đổi này rất có ý nghĩa, và chúng ta sẽ xem xét sự việc ấy trong thời gian thích ứng, nhưng hiện tại chúng ta hãy làm quen với thanh niên Áp-ram. Thánh Linh của Đức Chúa Trời trải qua cuộc sống ban đầu của ông trong U-rơ, xứ Canh-đê với một lưu ý ngắn nhất, và bắt đầu biên niên sử thiêng liêng với việc ông gặp gỡ Đức Chúa Trời. Đây là chỗ cuộc sống thực sự bắt đầu!

Chúng ta biết từ bài diễn văn tuyệt vời của Ê-tiên, được tường trình trong chương thứ bảy sách Công Vụ các Sứ Đồ, rằng lời kêu gọi này đã đến với Áp-ra-ham khi ông sống ở U-rơ xứ Canh-đê. Người ta đã từng nghĩ U-rơ là một thành phố rất đơn sơ. Tôi đã đọc vài quyển sách cố gắng mô tả Áp-ram như một người du mục dốt nát, không biết chữ sống trong sa mạc trong một ngôi làng có tường trét bằng bùn rất thô sơ. Chúng ta khó mong tìm thấy nơi một người thể ấy nhiều thứ hơn là sự tìm kiếm đơn sơ một người man rợ đang vật vã để khám phá ra Đức Chúa Trời. Nhưng cái xẻng của nhà khảo cổ học đã tìm thấy tàn tích của U-rơ, và chúng ta học biết rằng đây là một thành phố văn hóa giàu có và đáng kể, có một thư viện và một trường đại học, và chắc chắn, Áp-ram là một người thờ lạy hình tượng, một người thờ lạy mặt trăng. Sách Ê-sai có nhiều gợi ý về sự việc này.

Ê-tiên tuyên bố rằng Đức Chúa Trời của sự vinh hiển đã hiện ra với Áp-ram ở đó trong U-rơ. Chúng ta không biết gì về hình thức nào sự hiện ra này khoác lấy. Nhưng dù thế nào đi nữa, điều quan trọng cần lưu ý là sáng kiến đó đã có với Đức Chúa Trời. Điều này đúng xuyên suốt lịch sử loài người. Con người có thể nghĩ rằng họ đang cảm thấy Đức Chúa Trời, nhưng chính cảm giác đó dẫn đến một Đức Chúa Trời đang tìm kiếm. Đây là Đức Chúa Trời, sau đó, đột nhiên xâm nhập vào cuộc sống của nhân vật Áp-ram, khi ông sống ở U-rơ, thờ lạy mặt trăng và quỳ gối trước các hình tượng câm của mình.

Trong lần gặp gỡ này, Áp-ram đã mặt đối mặt với một mạng lịnh và một lời hứa; Ông được truyền cho phải ra đi, và ông được hứa một vùng đất. Không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng vùng đất mà ông sẽ đến là một nơi theo nghĩa đen, và lời hứa làm cho tên tuổi của ông trở nên lớn lao và khiến ông trở thành cha của nhiều dân tộc đã được ứng nghiệm theo nghĩa đen. Bây giờ tôi nhấn mạnh điều này bởi vì tôi sẽ không nhắc tới nó sau đây trong phần nghiên cứu này. Tôi tin thể nào Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm theo nghĩa đen của những lời hứa này là lịch sử đã xác nhận chúng một cách đầy đủ rồi. Phần nghiên cứu về cách Đức Chúa Trời làm ứng nghiệm mọi sự này theo nghĩa đen cho Áp-ram là một lãnh vực lẽ thật hữu ích và soi sáng, nhưng mối quan tâm của chúng ta ở đây là phải khám phá ra chiều kích khác trong ttường trình lịch sử này. Chúng ta sẽ tuân theo sự bảo đảm được cung ứng trong Tân Ước (trong Kinh thánh đã trích dẫn rồi), và áp dụng phần thuộc linh vào cuộc sống của chính chúng ta về những gì chúng ta thấy ở đây.

Trên hết, chúng ta không được phạm sai lầm rất phổ biến ngày nay là lấy những lời hứa theo nghĩa đen của Cựu Ước và áp dụng chúng theo nghĩa đen cho người tín hữu ngày nay. Khi dân Y-sơ-ra-ên, vì lập trường, được cho biết rằng họ không được kết hôn với các chủng tộc khác, Đức Chúa Trời muốn nói điều đó theo nghĩa đen. Nhưng khi chúng ta cố gắng áp dụng điều đó theo nghĩa đen cho các quốc gia ngày nay, chúng ta gặp phải tất cả những điều vô lý. Một số khái niệm sai lầm mà học thuyết về sự phân biệt chủng tộc dựa trên xuất phát từ nỗ lực áp dụng các hướng dẫn theo nghĩa đen của Đức Chúa Trời cho dân Y-sơ-ra-ên theo nghĩa đen ngày nay. Tất cả những điều này đã được viết cho sự hướng dẫn tâm linh của chúng ta. Khi chúng ta đọc lời hứa tuyệt vời này với Áp-ram, chúng ta có thể thấy mình ở đây. Vì điều này không hơn không kém những gì Đức Chúa Trời phán với mọi người ngày nay, theo nghĩa thiêng liêng.

Áp-ram được truyền cho phải làm ba điều; rời khỏi đất nước, người thân và nhà của cha mình. Đây chính là mạng lịnh đến với từng người nào nghe tiếng gọi của Tin lành ngày nay:

1. Chúng ta được kêu gọi rời khỏi xứ sở của chúng ta – nơi chúng ta đã sống, nơi chúng ta cư trú từ khi ra đời. Tất nhiên, đấy không phải là nơi cư trú vật chất của chúng ta, mà là đời sống cũ với mọi tham vọng, lòng trung thành, sự tôn thờ tiền bạc, tiếng tăm và quyền lực, tính độc lập tưởng tượng của nó thực sự là nô lệ – mọi sự chúng ta đã có kể từ khi ra đời. Có một mạng lịnh trong Tin lành phải rời khỏi xứ sở của chúng ta. Đây rõ ràng là một bức tranh về thế gian – xã hội có tổ chức với các triết lý và hệ thống giá trị của Sa-tan.

2. Áp-ram cũng được yêu cầu rời khỏi người thân của mình. Theo ý thuộc linh, đây là những thế lực đạo đức định hình cuộc sống của chúng ta. Giống như bà con ruột thịt tác động chúng ta rất nhiều ở mức độ thuộc thể, vì vậy các thế lực đạo đức này đang vận hành ngày nay thay đổi cuộc sống của chúng ta liên tục và tô màu cho mọi thứ chúng ta nghĩ và làm. Ý kiến của người khác, truyền thống của con người, áp lực từ gia đình và bạn bè, thái độ của chủ nhân và nhiều người khác xung quanh chúng ta – đây là những người bà con mà chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ khi chúng ta nghe tiếng gọi của Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời đối diện với chúng ta bằng lời mời gọi của Ngài, mọi sự này không còn được tính đến nữa. Chúng ta phải đoạn tuyệt điều này về những gì người khác nghĩ và quan tâm nhắm đến những gì Đức Chúa Trời suy nghĩ.

3. Việc thứ ba Áp-ram phải rời đi là nhà của cha mình – nghĩa là, mối quan hệ với “người cũ“. Cha của chúng ta, theo ý nghĩa này, là A-đam, tổ phụ của hết thảy chúng ta. Điều mà các nhà thần học gọi là “bản tánh A-đam” của chúng ta là nhà của tổ phụ mà hết thảy chúng ta đang sinh sống. Chúng ta được kêu gọi phải rời bỏ điều này, không còn đặt bất kỳ sự nương cậy nào vào ngoại hình, ta-lâng hay bất kỳ tài nguyên thông thường nào của chúng ta, nhưng bắt đầu bước đi trong sự nương cậy vào người khác để làm qua chúng ta những gì chúng ta không thể tự mình làm.

Đây là chỗ một người đứng khi lần đầu tiên ông nghe Tin lành. Có thể ông đã thấy mệt mỏi với xứ U-rơ, vì đó là một xứ tối tăm, xứ mệt mỏi cho linh hồn, xứ đói khát thuộc linh và chết chóc. Tuy nhiên, khi tiếng gọi của Lời Đức Chúa Trời đến với ông, có nhiều điều dường như đáng ước muốn trong đời sống cũ. Ông do dự chưa muốn rời đi, cảm nhận được sức hút của các thứ này đối với ông. Chắc chắn, Áp-ram cảm thấy sự chần chừ này. Xứ mà ông được kêu gọi phải đến là không biết rõ. Xứ ấy không thể biết được cho đến khi nó được trải nghiệm. Nhưng ông không thể phủ nhận thực tại Đức Chúa Trời, và ông không thể trốn tránh mạng lịnh quá rõ ràng: “Hãy rời bỏ xứ sở của ngươi và bà con ngươi và nhà cha ngươi mà đi đến xứ mà ta sẽ chỉ cho”.

Bạn đã nghe thấy mạng lịnh này của Đức Chúa Trời trong chính đời sống của bạn chưa?

Bạn đã nghe Đức Chúa Trời hằng sống, Đức Chúa Trời của sự vinh hiển, phán cùng bạn chưa,

Bạn không còn phải nương vào những gì bạn đã nương vào – dư luận, thái độ, triết lý mà bạn đã được nuôi dạy trong đó. Các thứ này đều sai lầm. Chúng dựa trên những lời dối trá của Sa-tan và bạn không phải sống trên cơ sở này nữa. Bạn phải học cách chấp nhận lẽ thật được phản ánh trong Lời của Đức Chúa Trời, mặc dù nó cắt bỏ triết lý của trần gian này. Trên hết, bạn phải rời khỏi nhà của cha bạn, nghĩa là, nương vào bản thân bạn.

Đó là quyết định tuy đơn giản nhưng quan trọng – bạn không thể ở lại trong xứ U-rơ và đi đến xứ kia cùng một lúc.

Bây giờ, với mạng lịnh này có một lời hứa thật mạnh mẽ. Nó cũng có ba phần:

“Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước” (Sáng thế ký 12:2-3).

+ Lời hứa thứ nhứt, Đức Chúa Trời sẽ làm cho Áp-ram trở thành một dân lớn, sát nghĩa đã được ứng nghiệm ở Israel. Nhưng nó tượng trưng cho điều gì về mặt thuộc linh, đối với chúng ta? Một dân là gì? Nó chỉ đơn giản là cuộc sống của một người được mở rộng và mở rộng đến những chiều kích lớn.

Trong thời hiện đại của chúng ta, một dân có thể được tạo thành từ hàng ngàn chủng tộc từ nhiều nhóm gia đình khác nhau, hết thảy sống chung với nhau trong một xã hội không thuần nhất. Đấy không phải là dân trong Kinh thánh; trong Kinh Thánh, từ dân tộc đều bắt đầu với một người; Sau đó là gia đình, và khi gia đình lớn lên và mở rộng, cuối cùng cũng có quốc gia. Mỗi quốc gia chỉ là một cuộc sống tiếp tục, mở rộng của một con người.

Do đó, đối với chúng ta lời hứa này trở thành một bức tranh về sự sống đời đời, mà kỳ thực đây là lời hứa thứ nhứt của Tin lành. “Tiền công của tội lỗi là sự chết”, (đó là xứ U-rơ cũ của bạn), “nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta” (Rô-ma 6:23). Rời khỏi quê hương của bạn, bà con của bạn, và nhà của cha của bạn, thì điều gì xảy ra? Đức Chúa Trời phán: “Ta sẽ ban cho ngươi sự sống đời đời, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành một dân lớn. Ta sẽ làm cho cuộc sống của ngươi trở thành một cuộc sống mở rộng và mở rộng liên tục – cuộc sống sẽ có tỷ lệ bao quát cho ngươi”.

Lời hứa thứ hai: “Ta sẽ ban phước cho ngươi cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ trở thành một nguồn phước”, nói tới một vài việc đặc biệt cho Áp-ram. Như chúng ta đã lần theo câu chuyện về cuộc đời của ông, chúng ta thấy ông sẽ giàu có, ông sẽ tìm thấy vinh dự, và ông sẽ là một nguồn phước cho nhiều người khác, nghĩa là, ông sẽ có ảnh hưởng và có hiệu quả.

Bây giờ chính xác đây là những gì Đức Chúa Trời đang hiến cho nhiều người ngày nay. Tất nhiên, nếu bạn đang nghĩ tới các giới hạn đô la và đồng xu, bạn đang đi sai hướng; Điều này không bao giờ được hứa cho một người tin Chúa.

1. a) Đức Chúa Trời không bao giờ cam kết làm cho chúng ta giàu có khi chúng ta trở thành Cơ Đốc nhân, nhưng Ngài hứa ban cho chúng ta sự giàu có của Đấng Christ. Phao-lô nói: “Ôi! sâu nhiệm thay là sự giàu có, khôn ngoan và thông biết của Đức Chúa Trời! Sự phán xét của Ngài nào ai thấu được, đường nẻo của Ngài nào ai hiểu được!” (Rô-ma 11:33). Quả thật, đây là những sự giàu có tuyệt vời. Đây là cuộc phiêu lưu mà thế gian đang phấn đấu nhiều hơn bất cứ cuộc phiêu lưu nào khác. Người ta đang háo hức tìm kiếm một cái gì đó sẽ làm cho họ thỏa mãn bên trong, và thay đổi họ ở bề ngoài, và họ sẽ trả bất kỳ số tiền nào cho việc ấy. Nhưng tiền không thể mua được nó. Chỉ trong Đức Chúa Jêsus Christ, bạn mới có thể tìm thấy khả năng trở thành những gì Đức Chúa Trời đã dự trù cho bạn phải trở thành, hoàn thành vẻ đẹp nữ tính của bạn, hoặc sự vinh hiển và sức mạnh nam tính của bạn. Đây là những sự giàu có của Đấng Christ.

2. b) Bấy giờ Đức Chúa Trời ban sự tôn vinh, nhưng không phải sự tôn vinh con người. Nếu bạn đang tìm kiếm những đám đông lớn và sự phấn khích và những lời khen ngợi của con người, bạn có thể cân nhắc việc tranh cử chức vụ chính trị, nhưng nếu bạn đang tìm kiếm vinh dự, vinh dự chân chính, thì hãy lắng nghe lời lẽ của Đấng Christ: “Nếu ai hầu việc Ta, thì Cha Ta ắt sẽ tôn quí người” (Giăng 12:26b). Vinh dự mà Ngài sẽ ban cho bạn khiến bạn trở nên rất cao quý trên đất; tên tuổi của bạn sẽ được liệt kê với số người trong Hê-bơ-rơ 11:38: “thế gian không xứng đáng cho họ”.

3. c) Thế rồi, Đức Chúa Trời hiến cho điều này, sự lựa chọn tốt nhất trong mọi sự: “Ta sẽ lập ngươi làm một nguồn phước”. Đây là sự vinh hiển của việc được sử dụng để chúc phước cho nhiều người khác, niềm vui của một đời sống kết quả. Không có gì tuyệt vời hơn thế. Đây là đặc ân của tôi trong một vài cơ hội để Chúa sử dụng đời sống của tôi theo cách đã mở ra và chúc phước cho tấm lòng của nhiều người khác, và tôi nói cho bạn biết rằng không có niềm vui nào khác giống như thế trên đất. Đó là kinh nghiệm ly kỳ nhất khi cảm thấy rằng Đức Chúa Trời đã đại dụng bạn – lời lẽ bạn đã nói, những việc bạn đã nói – để giải quyết nan đề tuyệt vọng của ai đó, để làm cho sự sống bắt đầu mở ra cho họ, để thấy các gia đình được đoàn tụ, và nhiều tấm lòng được mang lại với nhau và nhiều nan đề được giải quyết. Đây là những gì Đức Chúa Trời hiến cho từng tín đồ trong Đức Chúa Jêsus Christ; mọi sự này – sự giàu có, vinh dự, và nguồn phước – là một phần trong lời hứa thứ hai của Tin lành.

Nhưng vẫn còn một phần thứ ba: “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước”. Phải chăng đây là sự thật nói tới lai lịch, địa vị làm con chăng?

Đó là điều mà mọi bậc làm cha làm mẹ suy nghĩ về con mình: “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi”. Chúng ta thiết tha nghĩ đến con cái của chúng ta. Chúng là con ngươi trong mắt chúng ta, và bất cứ điều chi chạm đến chúng đều chạm đến chúng ta. Vì vậy, Giăng viết: “Hãy xem Đức Chúa Cha đã tỏ cho chúng ta sự yêu thương dường nào, mà cho chúng ta được xưng là con cái Đức Chúa Trời” (I Giăng 3:1). Đức Chúa Trời phán: Ta sẽ tự đồng hóa với ngươi. Điều chi đụng đến người, đụng đến ta. Nhưng hãy lắng nghe câu này một lần nữa: “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi”. Tức là, chúng ta sẽ được đồng hoá với Đức Chúa Trời trong con mắt của thế gian. Chúng ta sẽ giống như Ngài, một Đấng tạo ra các cuộc khủng hoảng. Bất cứ nơi nào bạn đi, một, bạn là nguồn phước hoặc là sự rủa sả, nhưng không ai sẽ không biết đến bạn. Đức Chúa Trời sẽ làm cho cuộc sống của bạn sống động với chính mình Ngài đến nỗi bạn sẽ có hiệu quả mà Ngài có khi Ngài chạm đến đời sống của con người.

Điều đó cũng đúng với Chúa Jêsus người Na-xa-rét. Không một ai từng tiếp xúc với Ngài và giữ thái độ trung lập. Đây là những gì Đức Chúa Trời phán với từng lữ khách trong đời sống đức tin: “Nếu ngươi chịu rời bỏ quê hương, bà con và nhà cha ngươi, Ta sẽ khiến ngươi thành loại người này, để ngươi sẽ tác động từng đời sống mà ngươi đụng đến tốt hơn hoặc tồi tệ hơn. Họ sẽ chúc phước ngươi, hoặc họ sẽ rủa sả ngươi”. Chắc chắn đây là những gì Phao-lô muốn nói trong II Cô-rinh-tô 2:15-16: “Vì chúng tôi ở trước mặt Đức Chúa Trời là mùi thơm của Đấng Christ, ở giữa kẻ được cứu, và ở giữa kẻ bị hư mất; cho kẻ nầy, mùi của sự chết làm cho chết; cho kẻ kia, mùi của sự sống làm cho sống. Ai xứng đáng cho những sự nầy?” {II Cô-rinh-tô 2:15-16 RSV}.

Đây là thiết kế của Đức Chúa Trời dành cho Cơ Đốc nhân. Cuộc sống của bạn sẽ rất quan trọng với sức sống mà chính mình Đức Chúa Trời sở hữu. Sau đó, tất cả các gia đình trên đất sẽ được chúc phước qua bạn. Đó là tính hữu ích phổ quát. Đức Chúa Trời sẽ lấy bất kỳ con người nào và chạm vào thế giới theo một nghĩa nào đó qua người ấy. Đây là một lời hứa bao la và kỳ diệu, có phải không? Có lẽ giờ đây bạn có thể nhận thấy rằng trong lời lẽ vắn tắt này với Áp-ram thời xưa, Đức Chúa Trời đã bao gồm lẽ thật về sự sống được viết ra trong các trang của sách Rô-ma, Ê-phê-sô, Ga-la-ti và Cô-rinh-tô – trong cả Tân Ước. Nó bao gồm mọi sự Đức Chúa Trời hiến cho để làm trong chúng ta qua Đấng Christ.

Hãy lưu ý rằng mọi sự đều thuộc về Đức Chúa Trời. Áp-ram không làm gì khác hơn là vâng lời, Đức Chúa Trời sẽ làm mọi sự khác. Nếu Áp-ram chỉ hướng mặt về phía xứ, bỏ những sự cũ lại sau lưng, Đức Chúa Trời sẽ làm phần còn lại.

Bây giờ, đâu là xứ? Điều này chúng ta phải công nhận, vì chúng ta sẽ gặp gỡ xứ Ca-na-an này xuyên suốt Lời của Đức Chúa Trời.

Có lẽ bạn đã nghe xứ ấy được mô tả như thiên đàng. Ấy chẳng phải là thiên đàng đâu, ngoại trừ theo ý nghĩa thiên đàng bắt đầu từ đây trên đất. Nó không phải là một trạng thái nào đó mà chúng ta phải đợi cho đến khi chúng ta chết mới bước vào. Xứ ấy được định chúng ta sẽ, giống như Áp-ram, bước vào đấy nơi phần đầu của đời sống Cơ đốc của chúng ta, và sống trong đó suốt các ngày của chúng ta.

Vậy thì, đâu là xứ ấy? Chỉ là sự sống trong Đấng Christ. Đó là những gì Tân Ước gọi là sự đầy dẫy của Đức Thánh Linh. Đây là sự sống được điều khiển bởi Thánh Linh của Đức Chúa Trời, phản ánh sự vinh hiển của Đấng Christ. Chúng ta bước vào nó bởi sự trở lại đạo, nhưng chúng ta chưa kinh nghiệm được sự đầy dẫy ơn phước của nó cho đến khi chúng ta, giống như Áp-ram, học biết tự chỉnh sửa bản thân theo những đòi hỏi đặc biệt của nó. Nhưng đó là đất hứa, xứ sở của của sự phu phỉ, xứ sở ơn phước và quyền phép của Đức Chúa Trời. Cả Kinh Thánh được viết không nhằm mục đích nào khác ngoài việc đưa dân sự của Đức Chúa Trời vào xứ của Đức Chúa Trời. Đây là chỗ Ngài kêu gọi Áp-ram phải ra đi.

Tại thời điểm này trong bản tường trình có một chút xen kẽ mà chúng ta phải xem xét. Chúng ta được truyền cho biết rằng Áp-ram đã vâng lời Đức Chúa Trời và khởi đi đến xứ, nhưng ông đã dừng lại trên đường đi. Tường trình về những năm tháng lãng phí tại Cha-ran được tìm thấy trong Sáng thế ký 11:31-32:

“Tha-rê dẫn Áp-ram, con trai mình, Lót, con trai Ha-ran, cháu mình, và Sa-rai, vợ Áp-ram, tức dâu mình, đồng ra khỏi U-rơ, thuộc về xứ Canh-đê, đặng qua xứ Ca-na-an. Khi đến Cha-ran thì lập gia cư tại đó. Tha-rê hưởng thọ được hai trăm năm tuổi, rồi qua đời tại Cha-ran” {Sáng thế ký 11:31-32 RSV}

Theo như chúng ta biết từ bản tường trình, Tha-rê chưa bao giờ nghe thấy tiếng gọi mà Áp-ram đã nghe. Ông rời bỏ U-rơ, không phải để bước vào xứ Ca-na-an, nhưng chỉ là để xa khỏi U-rơ! Lời kêu gọi của Áp-ram khiến ông nhận ra rằng U-rơ đã không hiến cho một cuộc sống thỏa mãn cho tấm lòng, và khi ông nhìn thấy con trai mình quyết tâm rời đi, Tha-rê đã nói: “Ta sẽ đi cùng“. Vì vậy, là người cha và là đầu của gia đình, ông đi ra, nhưng chỉ đến tận đất Cha-ran, nửa đường đến xứ Ca-na-an.

Việc này phác hoạ rõ ràng người nào nỗ lực để đạt được lời hứa của Tin lành bằng cách rời bỏ U-rơ (thế gian và đường lối của nó), nhưng họ chưa hề bước vào xứ Ca-na-an.

Có hàng ngàn người hôm nay, họ đã rời bỏ U-rơ và đến Cha-ran rồi định cư ở đó, họ sẽ chết ở đó. Từ Cha-ran có nghĩa là “khô cằn“, và quả thực đây là một nơi khô khan cằn cỗi để sống. Nhiều người, giống như Tha-rê, đã rời bỏ thế gian và mọi đường lối của nó; Họ đã gia nhập một nhà thờ. Họ có tôn giáo. Họ sống loại đời sống đạo đức trong khi họ hát lên những bài ca của Si-ôn và trải qua những động lực bên ngoài của đức tin. Nhưng họ sẽ không bao giờ đi xa hơn Cha-ran. Họ sẽ gục chết ở đó; Họ có tôn giáo, nhưng không có sự sanh lại. Đúng là một trải nghiệm khô khan.

Nhưng Áp-ram cũng có mặt ở đó nữa! Ông đã rời bỏ U-rơ bởi đức tin và đang trên đường mình đến xứ Ca-na-an, nhưng ông đã lãng phí nhiều năm đời mình ở Cha-ran. Trong khi ông ở đó, không có sự khác biệt rõ ràng giữa ông và cha ông. Theo thuật ngữ Tân Ước, ông đã trở lại đạo, nhưng ông vẫn chưa được tái sanh. Ông chưa sẵn sàng để vâng theo trọn vẹn Đức Chúa Trời, vì ông chưa rời bỏ nhà cha mình – sự phụ thuộc vào nguồn lực của chính ông – như Đức Chúa Trời đã ban truyền. Kết quả là, ông đã lãng phí 75 trong số 125 năm của mình ở Cha-ran. Sau cùng, khi Tha-rê chết đi, và khi ông cụ chết, Áp-ram sau đó mới được tự do đi vào xứ Ca-na-an.

Tôi hy vọng bạn noi theo nghĩa bóng của sự việc này. Nếu chúng ta nương vào nguồn lực của mình để được Đức Chúa Trời chấp nhận, Ngài phải cất hết chúng đi. Ngài sẽ để cho chúng ta tiếp tục trong một thời gian để chúng ta sẽ tiếp thu được sự yếu đuối và điên rồ của một cuộc sống như vậy, nhưng, cuối cùng, Ngài sẽ cất hết chúng đi. Khi Ngài làm như vậy, chúng ta nghĩ rằng đó là một ngày ảm đạm cho chúng ta, nhưng đó là ngày trọng đại nhất trong cuộc đời chúng ta, vì khi ấy chúng ta được tự do bước vào xứ, ở đó chúng ta sẽ biết tiếp thu cách nương cậy vào một mình Đức Chúa Trời.

Bây giờ khi Áp-ram vào trong xứ, chúng ta có một mô tả rõ ràng về cuộc sống trong xứ:

“Rồi Áp-ram đi, theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dạy; Lót đồng đi với người. Khi Áp-ram ra khỏi Cha-ran, tuổi người được bảy mươi lăm. Áp-ram dẫn Sa-rai, vợ mình, Lót, cháu mình, cả gia tài đã thâu góp, và các đầy tớ đã được tại Cha-ran, từ đó ra, để đi đến xứ Ca-na-an; rồi, chúng đều đến xứ Ca-na-an. Áp-ram trải qua xứ nầy, đến cây dẻ bộp của Mô-rê, tại Si-chem. Vả, lúc đó, dân Ca-na-an ở tại xứ. Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ram mà phán rằng: Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi đất nầy! Rồi tại đó Áp-ram lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va, là Đấng đã hiện đến cùng người. Từ đó, người đi qua núi ở về phía đông Bê-tên, rồi đóng trại; phía tây có Bê-tên, phía đông có A-hi. Đoạn, người lập tại đó một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va và cầu khẩn danh Ngài. Kế sau, Áp-ram vừa đi vừa đóng trại lần lần đến Nam phương” (Sáng thế ký 12:4-9 {RSV})

Chỗ này còn hơn cả tường trình về những gì đã xảy ra với Áp-ram khi lần đầu tiên ông bước vào xứ. Đó cũng là một bức tranh rất chính xác về những điều kiện của một đời sống đầy dẫy Đức Thánh Linh.

+ Điều đầu tiên chúng ta được truyền cho biết là Áp-ram đã đi qua xứ đến địa điểm Si-chem, chỗ cây dẻ bộp của Mô-rê. Những cái tên này được tiết lộ nhiều nhất. Si-chem có nghĩa là “vai“, và vai đối với người Hy-bá-lai là biểu tượng của sức mạnh. Chúng ta nghĩ về vai của một hòn núi theo cùng một cách. Danh xưng Mô-rê có nghĩa là “dạy dỗ“, và khi chúng ta kết hợp lại hai từ này, chúng ta có cái nhìn thoáng qua về những gì nó giống trong xứ. Chỉn khi chúng ta được Thánh Linh của Đức Chúa Trời truyền dạy Lời của Đức Chúa Trời thì chúng ta mới tìm thấy sức lực để sống.

“thì hãy ham thích sữa thiêng liêng của đạo, như trẻ con mới đẻ vậy, hầu cho anh em nhờ đó lớn lên mà được rỗi linh hồn” (I Phi-e-rơ 2:2 {RSV})

+ Bức tranh thứ hai chúng ta có ở đây, ấy là cuộc sống trong xứ là một cuộc sống xung đột liên tục. Chúng ta đọc: “Vả, lúc đó dân Ca-na-an ở tại xứ“. Những người Ca-na-an này là những chi tộc ngoại giáo đã làm khổ dân Israel xuyên suốt lịch sử của họ. Khi dân Israel trở lại trong xứ sau khi họ đến ngụ ở Ai Cập, Đức Chúa Trời đã ra lệnh tiêu diệt các chi tộc này, song Israel đã không thực thi được. Vì lẽ đó, số dân này đã săn lùng, quấy rồi và làm khổ Israel như một cái gai bên hông họ trong cả lịch sử của họ. Do đó, chúng là một bức tranh chính xác cho chúng ta về những biểu hiện của sự dữ mà chúng ta đang sống cùng và liên tục chống cự lại. Chúng được nêu tên cho chúng ta trong Tân Ước ở nhiều nơi: ham muốn, đố kỵ, ghen tuông, thiếu nhịn nhục, không tiết độ, cáu kỉnh, nhạy cảm, v.v… Chúng là kẻ thù hàng ngày của chúng ta – những biểu hiện này của bản ngã làm cho sự tồn tại của chúng ta trở thành một cuộc sống xung đột liên tục.

+ Thứ ba, đây cũng là một đời sống thanh tẩy liên tục, vì chúng ta đọc tiếp: “Rồi tại đó Áp-ram lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va”. Chúng ta nghĩ đến một bàn thờ như một biểu tượng của sự thờ phượng, mà đó là, nhưng đó không phải là cốt lõi ý nghĩa của nó. Bàn thờ trước hết là nơi tẩy rửa, nó cung ứng cơ sở cho việc thờ phượng. Lý do cho một bàn thờ hàng ngày là nhu cầu cấp thiết để thanh tẩy trong cuộc sống hành hương. Từng khách hành hương đều cần sự thanh tẩy của huyết, thập tự giá của Đấng Christ, họ có thể đến địa điểm đó tra xét chính mình như nó thể hiện trong cuộc sống của họ. Rất nhiều Cơ đốc nhân dường như cảm thấy họ chỉ cần thập tự giá nơi phần bắt đầu đời sống Cơ đốc của họ, nhưng chúng ta cần nó mỗi ngày, vì đó là lời của thập tự giá, là quyền phép của Đức Chúa Trời trong cuộc sống hàng ngày. Đó là lý do vì sao Phao-lô kêu lên: “Tôi chết hàng ngày” (I Cô-rinh-tô 15:31b {RSV}). Vì lẽ đó, đời sống đầy dẫy Đức Thánh Linh này phải là một đời sống được thanh tẩy liên tục bởi thập tự giá của Đấng Christ.

+ Điểm thứ tư, ấy đây là một cuộc sống của sự lựa chọn bất tận. Áp-ram dựng trại mình giữa Bê-tên và A-hi. Bê-tên có nghĩa là “nhà của Đức Chúa Trời“, A-hi có nghĩa là “đổ nát“. Đây đúng là nơi chúng ta phải sống đời sống Cơ Đốc, luôn luôn nhìn vào một là các vụ việc của Đức Chúa Trời, hoặc sự hư nát của xác thịt. Chúng ta có thể chọn đi đến Bê-tên hoặc đến A-hi, đến với Đấng Christ hoặc với bản ngã – không thể chọn cả hai được. Một là tôi chọn làm hài lòng bản thân mình, hoặc làm đẹp lòng Ngài. Một là tôi ở Bê-tên, nhà của Đức Chúa Trời, hoặc ở tại A-hi, nơi đổ nát. Tôi phải chọn cách liên tục.

+ Đặc điểm cuối cùng được tiêu biểu bởi cái trại. Áp-ram đã làm gì khi ông đến tại xứ? Ông cứ tiếp tục hành trình! Ông không hề dừng lại lâu. Ông sống trong lều trại vì ông là một lữ khách trong xứ. Ông không hề an cư; Ông chỉ có thể tạm trú một lát. Xuyên suốt Tân Ước, lữ khách Cơ đốc được thúc giục phải bước đi trong Thánh Linh. Đi, đi, đi! Khi bạn tiếp thu được một bài học từ Đức Chúa Trời, đấy chưa phải là hết đâu. Đấy là một bước khác nữa. Ngày mai có một bước khác nữa phải được thực hiện, và một bước khác nữa vào ngày hôm sau, và một bước khác nữa vào ngày hôm sau.

Xác thịt phẫn nộ điều này là dường nào. Chúng ta luôn vui mừng khi Thánh Linh của Đức Chúa Trời thúc đẩy chúng ta đến nơi mà chúng ta đạt được một số chiến thắng, thắng hơn một số thói quen, thực hiện một số bước cần thiết. Và sau đó chúng ta muốn định cư ở đó. Chúng ta thưa với Chúa: “Ngài cứ tiếp tục đi tới một lúc đi và để con ở lại đây. Con muốn thưởng thức chỗ này một chút”.

Nhưng Ngài sẽ không để chúng ta dừng lại đâu. Cuộc sống trong xứ là một cuộc sống tiến bộ liên tục, một cuộc hành trình không bao giờ kết thúc. Mọi người đang sống ở một trong ba nơi – U-rơ, Cha-ran hoặc Ca-na-an. Bạn đang sống ở đâu vậy? Đúng Thật là một câu hỏi dò xét tấm lòng!

• U-rơ là vùng đất của sự chết và sự tối tăm, vùng đất trong đó chúng ta được sanh ra.
• Cha-ran là nơi trú ngụ nửa đường, ở đó chúng ta kiếm được bề ngoài sống tôn giáo song ở đó không có thực tại bên trong.
• Ca-na-an là vùng đất của năng quyền và ơn phước, địa điểm của sự đầy dẫy Đức Thánh Linh.
Bạn đã bước vào xứ chưa?

Cầu nguyện:

Lạy Cha của chúng con, chúng con cầu xin Ngài sử dụng những bài học này từ cuộc đời của Áp-ram để dẫn dắt chúng con đi ra, để chúng con có thể vươn lên để đi vào vùng đất của phước lành trọn vẹn trong Đấng Christ. Nguyện chúng con có thể hoàn toàn nhận ra rằng từng lời Ngài phán ở đây là thật và từng lời hứa đều có thể được ứng nghiệm. Nguyện chúng con nghe tiếng của Ngài phán: “Hãy đứng dậy, hãy chỗi dậy, hãy ra khỏi quê hương của các ngươi, bà con của các ngươi, và nhà của cha các ngươi, mà vào xứ ta sẽ chỉ cho các ngươi!” Chúng con cầu xin trong danh Chúa Jêsus. Amen.

Previous Post

MAR.1 | MỘT ĐỒN LUỸ CHO LINH HỒN CỦA CHÚNG TA

Next Post

Lời Chào Gây Sốc | I Cô-rinh-tô 16:19-24

Admin

Admin

Next Post

Lời Chào Gây Sốc | I Cô-rinh-tô 16:19-24

Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

About

DAT DNA

Dat & Associates

Tag Cloud

##From the Creation to the Cross #1CácVua #baigiangkinhthanh #baigianglegiangsinh #baihockinhthanh #BàiGiảngThươngKhóPhucSinh #Bài Giảng về Bài Tín Điều Các Sứ Đồ #Bài Giảng Về Nhớ #Bài Giảng Về Vua Đavít #ChamNgon #Charles Spurgeon #CHỈ CÓ MỘT VIỆC CẦN MÀ THÔI #Con ơi #Công vụ các Sứ đồ #Daily Reflection 2017 #Diemtin #discoveries #DoisongtinkinhVietngu #Giăng #Holy23 #HolyLand #Holyland2016 #Holyland2017 #Khải huyền #Ma-thi-ơ #MsJack Peters #Mác #Môi-se #nghiencuukinhthanh #Nhân Vật Kinh Thánh #Những Nhà Khoa Học Tin Chúa #phutsuygam #Ru-tơ #SuyGẫmSángChiều #Sáng Thế Ký #Sổ Tay Đức Tin Của Mục Sư Charles Spurgeon #Testimonies #ThuVienOnline #TiênTriÊ-li #True for Life #VaoNgayNay #Wisdom Quotes & Musings #đức tin và khoa học I Cô-rinh-tô ung-thu-tri-duoc

Chuyên mục

  • Bài viết
  • Liên hệ
  • Giới thiệu

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

No Result
View All Result

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

Login to your account below

Forgotten Password?

Fill the forms bellow to register

All fields are required. Log In

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.

Log In