CHÀNG LÀM TIN EM ĐẬP NHANH HƠN
Nhã ca 3:7 – 5:1
Sứ điệp 4
Mục sư Steve Zeisler
***
Các câu chuyện hay đều chứa một sự kinh ngạc. Chúng ta thường phát hiện ra rằng nhân vật chính thì khác biệt nhiều so với những gì trước tiên chúng ta tưởng đến – anh chàng nhút nhát thể hiện lòng dũng cảm bất ngờ, hay chú vịt con xấu xí trở thành một con thiên nga xinh đẹp. Trong kiệt tác Chúa Tể Của Những Chiếc Nhẫn của J. R. R. Tolkein, người Hobbit đã gặp một nhân vật đơn độc trong trang phục thô kệch, một tay kiểm lâm được biết đến với cái tên “Strider”. Hoá ra anh ta là Aragorn, là kẻ kế tự của Isildur, vua xứ Gondor, và lễ đăng quang của anh ta là đỉnh cao trong câu chuyện của Tolkein.
Cũng có một sự kinh ngạc trong Nhã ca. Câu chuyện đôi khi khó theo dõi bởi vì nó được trình bày dưới dạng một loạt các bức ảnh chụp nhanh đầy chất thơ, nếu bạn muốn, và chúng không nhất thiết phải theo trình tự thời gian. Chúng ta phải mất công một chút để ghép nối câu chuyện lại với nhau, nhưng chúng ta sẽ thấy rằng đây cũng là một câu chuyện thuộc hoàng gia bất ngờ được đưa ra ánh sáng.
Ngày Cưới
Cho đến giờ này trong nghiên cứu của chúng ta, chúng ta đã quan sát một cặp đôi với bối cảnh khác mộc mạc, nhưng bây giờ, đột nhiên, Solomon và đoàn tùy tùng hoàng gia của ông dường như từ đâu xuất hiện tiến vào giữa đây. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta hãy nhìn vào chương 3, các câu 6-11:
Cô Dâu
Người kia là ai, ở từ đồng vắng đi lên, giống như trụ khói, xông một dược và nhũ hương, với đủ thứ hương của con buôn? Kìa, kiệu của Sa-lô-môn, có sáu mươi dõng sĩ trong bọn dõng sĩ Y-sơ-ra-ên vây chung quanh nó; Thảy đều cầm gươm và thạo đánh giặc; Ai nấy đều có gươm ở nơi đùi mình, vì sợ hãi ban đêm. Vua Sa-lô-môn làm cho mình một cái kiệu bằng gỗ Li-ban. Người làm các trụ nó bằng bạc, nơi dựa lưng bằng vàng, chỗ ngồi bằng vật màu điều, còn ở giữa lót bằng ái tình của các con gái Giê-ru-sa-lem. Hỡi các con gái Si-ôn, hãy ra xem vua Sa-lô-môn đội mão triều thiên mà mẹ người đã đội trên đầu người trong ngày định thân, trong ngày lòng người vui vẻ.
Các nhà giải kinh không đồng ý về việc có bao nhiêu người đàn ông hiện diện trong câu chuyện này. Rõ ràng chỉ có một thiếu nữ là cô dâu, nhưng trường hợp nhân vật trong câu chuyện có một hay hai người đàn ông thì không rõ ràng lắm. Có ba khả năng. Khả năng thứ nhứt, ấy là có hai người nam, một người là chàng trai chăn cừu mộc mạc, tình yêu chơn thật của cô dâu, người còn lại là một vị vua đầy quyền lực đang tìm cách chinh phục cô gái từ tình yêu chơn thật của nàng. Tôi nghĩ đây là kịch bản ít có khả năng xảy ra nhất.
Khả năng thứ hai, ấy là chỉ có một người nam duy nhất và người ấy là Solomon, sinh ra trong cung điện, cai trị như là vua. Trong kịch bản này, mọi ngôn ngữ mộc mạc đều là ẩn dụ, vì vậy, thí dụ, khi chúng ta đọc về chú rể đang chăn dắt bầy chiên của mình, chúng ta cần phải hiểu đó là nhà vua đang chăm sóc cho thần dân của mình.
Khả năng thứ ba, ấy đây là câu chuyện của những người tầm thường, một người nam và cô dâu của chàng, và bối cảnh “hoàng gia” là loại bối cảnh ẩn dụ trong đó ánh mắt tình yêu nhìn thấy ở một người tầm thường một vẻ mặt vương giả. Một lý do khiến tôi tin rằng đây là cách giải thích đúng là vì nó phù hợp với Tin lành. Đức Chúa Trời nhìn thấy nơi chúng ta nhiều hơn những gì chúng ta có thể nhìn thấy nơi bản thân mình, và tình yêu của Ngài biến đổi chúng ta để chúng ta trở thành những gì Đấng Yêu Thương của chúng ta nhìn thấy. Hội hiệp với Đức Chúa Trời, chúng ta trở thành con trai con gái của hoàng gia. Điều mù mờ được thể hiện đẹp đẽ; kẻ cô lập được đón nhận.
Nghi thức cưới xin trong tập tục văn hóa của chúng ta có nghi thức cô dâu đến gần chú rể. Tuy nhiên, trong phân đoạn này, chú rể đến với cô dâu, và nàng nhìn thấy chàng đang tiến lại gần từ xa. Khi kể lại câu chuyện, có lẽ rút ra từ ký ức về một cuộc diễu hành mà nàng từng xem thấy hoặc có lẽ từ trí tưởng tượng của chính mình, nàng gọi chàng là Solomon, tình yêu của nàng đã biến chàng trong ánh mắt nàng từ một chàng trai bình thường trở thành một nhân vật lỗi lạc. Có lẽ chàng đi trên chiếc xe ngựa kéo của nông dân, nhưng nàng xem đấy là cỗ xe ngựa của Solomon, dát vàng và phủ màu tím. Những người bạn đồng hành của chàng có thể là anh em ruột và vài bạn hữu của chàng, song nàng nhìn thấy sáu mươi chiến binh dũng cảm. Nàng không thấy điều này sai trật đâu; nàng nhìn thấy qua ánh mắt của tình yêu.
Tình yêu quả là như thế. Yêu và được yêu làm cho chúng ta phải thay đổi. Trong câu 6 của chương 1, người nữ kêu lên: “Chớ dòm xem tôi”. Cuộc sống của nàng là nhọc nhằn, nàng phấn đấu để tin những điều tốt đẹp về mình và nàng không thích diện mạo của mình. Song người yêu của nàng đáp: “Đối với anh, em hoàn toàn xinh đẹp”. Nàng ổn định hơn khi nghe giọng nói của chàng thốt ra lời yêu thương với nàng, và giờ đây nàng nói một cách yêu thương về chàng rể của mình như một nhân vật hoàng gia.
Mão triều thiên mà mẹ người đã đội trên đầu người
Hãy để tôi đưa ra nhận xét về đám cưới và địa điểm trong thời của chúng ta trước khi chuyển sang chương bốn. Khi Leslie và tôi kết hôn, suy nghĩ chung, ấy là đám cưới phải mang tính “thuộc linh”. Họ có xu hướng nhấn mạnh những bài giảng dài dòng hơn là vui cười sảng khoái. Ngày nay, phần nhấn mạnh dường như đã chuyển sang giá trị sản xuất cao và nhấn mạnh vào những chi tiết không quan trọng như màu sắc của khăn ăn dành cho món thứ mười ba của bữa tiệc chiêu đãi. Cả hai thái cực đều cướp đi niềm vui mà tôi tin rằng đáng phải có ở trung tâm của một đám cưới. Tôi tin rằng đấy cũng là thái độ của Chúa Jêsus, và đó chính là lý do vì sao Ngài không cho phép hết rượu trong tiệc cưới Ca-na. Đám cưới cần phải được vui vẻ, đặc biệt là giữa những người đã được nắn đúc bởi tình yêu của Đấng Christ.
Trở lại với phân đoạn Kinh thánh, hãy lưu ý rằng, trong câu 11 của chương 3, cô dâu nhìn xem chồng mình như một vị vua “người trong ngày định thân, trong ngày lòng người vui vẻ”. Chương 4 tiếp theo với phần mô tả về đêm tân hôn của họ.

