DAT DNA
Thứ Bảy, Tháng Tư 18, 2026
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
DAT DNA
No Result
View All Result

Nhã ca 5.8-16 | CHÀNG LÀ MỌI SỰ ĐÓ VÀ CÒN HƠN THẾ NỮA!

Admin by Admin
15 Tháng Sáu, 2019
in Bài Giảng Kinh Thánh, Các Sách Văn Thơ, Nhã-ca
0
Share on FacebookShare on Twitter

Nhã ca 5.8-16

CHÀNG LÀ MỌI SỰ ĐÓ VÀ CÒN HƠN THẾ NỮA!

Phần giới thiệu: Nhã ca của Solomon là sách duy nhứt trong hai quyển của Kinh Thánh không nhắc tới Đức Chúa Trời. Sách kia là sách Êxơtê. Sự sơ sót nầy đã làm cho quyển sách rơi vào chỗ bị tranh cãi. Một số thắc mắc tại sao sách nầy được xem là kinh điển của Kinh Thánh. Tuy nhiên, người Do thái đã chấp nhận sách nầy là Kinh Thánh được cảm thúc trong hàng ngàn năm.

Họ nhìn thấy bên trong những trang của nó một hình ảnh nói tới mối quan hệ giữa Israel và Đức Giêhôva. Họ xem sách nầy là một minh họa có tính biểu tượng cho tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho dân Do thái.

Cơ đốc nhân thì có một quan điểm khác biệt. Nhiều nhà thần học Cơ đốc nhìn xem sách Nhã ca của Solomon là một hình bóng nói tới mối quan hệ giữa Đức Chúa Jêsus Christ và Cô dâu của Ngài, là Hội Thánh.

Trong khi có nhiều nan đề với cả hai, tôi nghĩ có đủ thứ trong trong quyển sách làm thỏa mãn hai quan điểm ấy.

Theo ý của tôi, sách nầy là một câu chuyện yêu đương. Nó được viết ra để ghi chép tình cảm giữa một người và cô dâu của người ấy. Có một số dạy dỗ trong quyển sách, nhưng phần lớn, đây là một câu chuyện có thật nói tới tình yêu chân chính. Đồng thời, đây là một bức tranh đẹp nói tới tình yêu trong hôn nhân và tình yêu ấy cần phải được luyện tập và thưởng thức bởi một đôi hôn phối là thể nào!

Có thể là như thế ở câu chuyện nầy, chắc chắn có những hình ảnh nói tới Chúa chúng ta đang tô vẽ bức tranh trong quyển sách nầy. Trong những câu nầy, chúng ta có một câu chuyện rõ ràng và chói sáng nhất.

Ở 5.2-7, chàng rễ đến tại phòng ngủ của cô dâu của mình. Chàng đã dành thời gian đến với tình yêu của cuộc đời mình. Khi chàng đến, nàng đang mơ ngủ và không muốn chổi dậy đặng đưa chàng vào trong, câu 3. Chàng khao khát nàng và với nổ lực nài nĩ nàng mở cửa ra, câu 4. Tấm lòng nàng cảm động bởi tình yêu của chàng dành cho nàng và nàng chổi dậy để đưa chàng vào bên trong, câu 5-6a, nhưng chàng đã lánh đi khỏi rồi, câu 6b. Nàng gọi chàng; nàng tìm kiếm chàng, nhưng nàng không thể tìm được chàng, câu 6. Trong khi nàng tìm kiếm chàng suốt đêm, nàng lính canh bị đánh đòn vì phụ nữ ra đường vào ban đêm, câu 7.

Trước khi tôi bước vào những điều muốn giảng luận, cho phép tôi nhắc tới sự phong phú của lẽ thật chứa đựng trong hình ảnh nầy. Có bao nhiêu lần Chúa Jêsus đến với chúng ta ao ước sự chú ý, tình cảm của chúng ta; chỉ để một ít thời gian với chúng ta? Bao nhiêu lần chúng ta xây khỏi Ngài? Có thể chúng ta quá bận rộn. Có thể chúng ta quá vô tư không muốn Ngài làm phiền chúng ta? Có thể thì giờ là bất tiện cho chúng ta. Dù bất cứ lý do nào, Ngài đã đến với chúng ta và chúng ta xây khỏi Ngài. Sự việc diễn ra còn hơn thế nữa! Khi Chàng Rễ thiên thượng đến với chúng ta, Ngài mong muốn Cô Dâu của Ngài phải chú ý, chúng ta nên gạt qua một bên mọi sự để thì giờ với Đấng Yêu Thương của linh hồn chúng ta!

Ai biết chúng ta đã mất mát điều gì do không tiếp nghinh những lần Ngài đến. Chúng ta xây khỏi Ngài, nhưng chúng ta nghĩ rằng Ngài sẽ luôn luôn sẵn sàng gặp gỡ chúng ta khi chúng ta cần đến Ngài. Sự việc sẽ không tác động theo cách ấy đâu! Khi Ngài kêu gọi chúng ta, Ngài muốn chúng ta phải đáp ứng với sự kêu gọi của Ngài. Ngài muốn chúng ta phải dành thì giờ sẵn sàng với Ngài!

Cô dâu không tìm được chàng rễ của mình, và nàng bị ngược đãi và hiểu lầm bởi những kẻ không hiểu rõ mối quan hệ của họ.

Theo câu 2 nàng đang thuật lại một giấc mơ. Giấc mơ nầy rất quan trọng đến nỗi nó đánh thức một nổi khao khát trong lòng nàng về người yêu của mình.  Trong một nổ lực tìm kiếm Ngài, nàng giành được sự trợ giúp của một số người nữ trong thành phố, câu 8. Nàng muốn họ giúp nàng tìm gặp chàng. Nàng muốn nói cho họ biết khi họ đến giúp đỡ là nàng có bịnh vì ái tình đối với chàng, và đã để cho chàng lánh đi.

Đáp ứng của họ là một sự châm chọc, câu 9. Họ nói: “Lương nhân của chị có gì hơn lương nhân khác? Lương nhân của chị có gì tốt đẹp hơn lương nhân khác?”

Đấy chỉ là cơ hội mà cô dâu có cần đấy thôi! Nàng đầy dẫy với tình cảm dành cho người yêu mình nên nổi nàng bắt đầu nói cho họ biết lý do tại sao chàng lại quan trọng như thế.

Có một lối nói đã được sử dụng trong một thời gian, tôi nghĩ đấy là lối nói đó. Nó được sử dụng khi có ai hay việc gì tốt đẹp hơn thứ gì hoặc ai đó. Lối nói mà tôi muốn đề cập tới, ấy là “mọi sự đó”. Khi ai đó là “mọi sự đó”, đấy là “một bản chất siêu đẳng; tuyệt vời hay hấp dẫn”. Vì thế, đối với chúng ta những người lớn tuổi hơn, nếu bạn nghe một thanh niên nói ai đó là “mọi sự đó”; những gì muốn nói là đây: “Người ấy đứng ở hàng đầu”. Vào thập niên 1950, họ “đáng mong ước”. Ở thập niên 1960, họ rất “hấp dẫn”. Trong thập niên 1970, họ rất “tân thời”. Ở thập niên 1980, họ rất “lạnh”. Trong thập niên 1990, họ “đáng sợ”. Ngày nay, họ là “mọi sự đó”. Có tiếp thu được không? OK!

Nếu người nữ Sulamít có mặt ở đây hôm nay và chúng ta yêu cầu nàng nói cho chúng ta biết lý do tại sao người yêu của nàng lại đặc biệt như thế, nàng sẽ nhìn thẳng vào chúng ta rồi nói: “Chàng là mọi sự đó!”

Tôi muốn lấy phần mô tả của cô dâu nầy về chàng rễ của mình rồi nói tới Cứu Chúa của chúng ta. Những gì nàng phải nói về người yêu của mình có nhiều việc để dạy dỗ chúng ta về Đấng Yêu Thương chúng ta. Tôi muốn giảng về tư tưởng Chàng là mọi sự đó…và còn hơn thế nữa! Cho phép tôi chỉ ra lý do tại sao Chúa Jêsus là mọi sự đó!

 

  1. ĐẶC ĐIỂM CỦA CHÀNG RỄ (câu 10a)
  2. Trắng là màu của sự thanh sạch. Đỏ là phần mô tả một người đang trong thời kỳ rực rỡ nhứt. Người nữ nầy nhìn người yêu của mình như cốt lõi của sự thanh sạch và sức mạnh.
  3. Hai cụm từ nầy là phần mô tả tốt đẹp về Đấng Yêu Thương của chúng ta nữa.

+ Ngài thật thanh sạch, I Phierơ 2.2; I Giăng 3.5; II Côrinhtô 5.21. Ngài rất thánh khiết. Tội lỗi không phải là một sự lựa chọn với Chúa Jêsus. Ngài bị cám dỗ, nhưng tội lỗi không có cơ hội chống lại sự thanh sạch tuyệt đối nơi Đấng Cứu Chuộc của chúng ta. Là một người thánh khiết, thanh sạch, Chúa Jêsus có quyền phó mạng sống Ngài trên thập tự giá vì dân sự của Ngài. Khi Ngài đổ huyết ra, Ngài đã đổ huyết vô tội ra. Đấng vô tội đang phó mạng sống Ngài cho người tội lỗi. Đây là một của lễ được Đức Chúa Trời tiếp nhận, I Giăng 2.2.

+ Ngài thì đỏ: Chúa Jêsus là hình ảnh nói tới nhân tính! Ngài không yếu đuối, hốc hác, xanh xao! Ngài chẳng phải là người nhỏ thó, gầy gò mà bút cọ của họa sĩ vẽ ra! Chúa Jêsus là người đầy nam tính nhất! Cơ bắp của Ngài thích ứng trong phân xưởng mộc khi Ngài đóng cái ách bò và tạo hình mấy bánh xe bằng đá cho bò kéo. Ngài rất mạnh mẽ theo phần xác thể khi Ngài trải qua nhiều dặm đường ngang qua nhiều đồi núi và qua các đồng trũng trong xứ Palestine.

Năng lực của Ngài được minh chứng qua sự thực chỉ một mình Ngài có thể đánh đuổi những kẻ đổi bạc ra khỏi Đền thờ, chẳng phải một lần, mà là hai lần, Giăng 2.13-17; Mathiơ 21.12-13. Không ai tìm cách ngăn Ngài lại được!

Chắc chắn Chúa Jêsus là hình ảnh của sự mạnh mẽ và là mẫu mực của một người tin kính. Ngài là mọi sự mà Ađam đã có mà không phạm tội. Chúa Jêsus là mọi sự và còn hơn thế nữa!

 

  1. PHẨM CHẤT CỦA CHÀNG RỄ (câu 10b)
  2. Người nữ Sulamít nhìn thấy người yêu của nàng và nàng gọi chàng là “đệ nhất trong muôn người”. Nàng nói: “Khi bạn nhìn thấy Ngài thì bạn sẽ biết ngay! Chẳng ai giống như Ngài hết!”

Điều nầy thoắt hiện trong trí cái ngày David bước đi trong Trũng Êla đối mặt với Gôliát. Saulơ nhìn thấy gã khổng lồ, ông nói: “Hắn quá cao lớn không thể đánh được!” David nhìn thấy Gôliát, ông nói: “Hắn to cao quá không thể bỏ qua được!” David đối mặt với gã giềnh giàng đó và David đã giết hắn. Sau chiến trận ấy, nữ giới trong Israel đã cất cao giọng ca của họ mà hát rằng: “…Saulơ giết hàng ngàn, còn David giết hàng vạn”, I Samuên 18.7. Từ ngày ấy cho đến nay, David đã trở thành “đệ nhất trong muôn người” trong lý trí của người Do thái.

  1. Đấng Yêu Thương của chúng ta xứng đáng được ngợi khen còn hơn cả David nữa! Đấng Yêu Thương của chúng ta đã bước vào trũng bóng chết, đối mặt với tội lỗi, Satan và mồ mả rồi bước ra đắc thắng! Và, khi chúng ta nhìn thấy bức màn được kéo lên và chúng ta được phép nhìn thoáng qua thành thánh ở trên trời, chúng ta Ngài nhìn thấy Ngài, Chiên Con của Đức Chúa Trời, có nhiều thiên sứ vây quanh: “vô số thiên sứ; thiên sứ hàng muôn hàng ngàn” (Khải huyền 5.11). Hết thảy họ đều đang ngợi khen Ngài! Bạn nhìn vào sách Khải huyền chỗ nào bạn cũng thấy Chiên Con đang tiếp nhận sự ngợi khen từ những kẻ Ngài đã chuộc bằng huyết của Ngài, Khải huyền 4.8-11; 5.8-14; 7.9-12. Chẳng có ai giống như Ngài hết!

Nhưng, bấy nhiêu vẫn chưa phải là đủ hết đâu! Cha Ngài đã “đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha” (Philíp 2.9-11).

Một ngày kia, từng thánh đồ và tội nhân, mỗi thiên sứ và hữu thể được dựng nên, từng ma quỉ và bản thân Satan, sẽ sấp mình xuống nơi chơn của Chúa Jêsus mà thờ lạy Ngài. Từng vị vua, chúa, kẻ độc tài, tổng thống và quan chức được bầu chọn đều sẽ sấp mình xuống trước mặt Ngài. Từng dang xưng và chức vị; từng người nổi tiếng và không nổi tiếng nào đã từng sống, sẽ phủ phục xuống trước mặt Vua các vua một ngày kia! Chẳng có người nào xứng đáng đứng trong sự hiện diện của Ngài. Ngài là bậc cao trọng nhất trong số người cao trọng!

  1. Mọi sự tôi muốn nói là đây: “Ngài là mọi sự đó và còn hơn thế nữa!”

 

III. CÁC ĐẶC ĐIỂM CỦA CHÀNG RỄ  (câu 11-16)

(Minh họa: Trong sáu câu kế tiếp, người Sulamít tìm cách mô tả những đặc tính phần thuộc thể của người yêu dấu của nàng. Nàng nói cho các người nữa khác biết lý do tại sao Ngài là “mọi sự đó”. Trong mấy câu nầy được định để mô tả một người đàn ông, tôi có thể nhìn thấy hình ảnh của Chúa. Chúng ta hãy xem cách thức cô dâu nầy tỏ ra khi nâng cao Đấng Cứu Chuộc mình).

  1. Đầu của Ngài (câu 11a) – Câu nầy mô tả Ngài là vị Vua tối thượng. Khi Ngài còn ở đây trên đất nầy, Ngài là con của một phụ nữ quê mùa, nhưng dòng máu vương giả đang chảy trong các mạch máu của Ngài. Ngài là dòng dõi của Vua David. Khi người ta gặp Ngài, họ chỉ thấy một người Do thái khác thôi. Nhưng, có một vài người nhìn thoáng qua được sự vinh hiển của Ngài.

Ma quỉ đã nhìn thấy sự vinh hiển ấy rồi kêu lên: “Hỡi Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời rất cao, tôi với Ngài có sự gì chăng? Tôi nhân danh Đức Chúa Trời mà khẩn cầu Ngài, xin đừng làm khổ tôi”, Mác 5.7. Phierơ có được cái nhìn ấy, ông nói: “Chúa là Đấng Christ, con Đức Chúa Trời hằng sống”, Mathiơ 16.16. Một ngày kia, cả thế gian sẽ trông thấy sự vinh hiển đó mà sấp mình xuống trước mặt Ngài: “Bởi có chép rằng: Chúa phán: Thật như ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quì trước mặt ta, và mọi lưỡi sẽ ngợi khen Đức Chúa Trời”, Rôma 14.11.

Kể từ những ngày đầu sớm sủa của địa cầu, các vì vua đã dấy lên xưng mình là chủ của thế gian nầy. Mỗi vị đã trị vì trong một thời gian và rồi qua đi mất. Nimrốt, David, Solomon, Nêbucátnếtsa, Đại đế Alexander, Napoleon, Charlemagne, Hitler và nhiều người khác nữa đã tìm cách trị vì thế gian. Hết thảy họ đều ngã chết và qua đi rồi.

Một ngày kia, Chúa Jêsus sẽ ngự đến, mão triều thiên sẽ được đặt trên đầu Ngài. Ngài sẽ trị vì cho đến đời đời là “Vua các vua và Chúa các chúa”.

  1. Quyền phép của Ngài (câu 11b) – Câu nầy nói tới một người đang ở chỗ hoàn hảo nhất của cuộc đời mình. Câu ấy mô tả một người đang ở trên đỉnh cao của quyền lực và sức mạnh mình.

Câu nầy tô vẽ một bức tranh thật tuyệt vời về Cứu Chúa của chúng ta. Ngài có quyền phép còn hơn chúng ta có thể tưởng tượng nữa. Ngài chỉ phán thôi và vũ trụ nầy liền bước vào thực hữu ngay, Sáng thế ký 1. Ngài có thể lấy mấy cái bánh cùng mấy con cá mà cho cả đoàn dân đông ăn. Ngài có thể đi bộ trên mặt nước, chữa lành tội lỗi, đuổi quỉ và làm cho kẻ chết được sống lại. Ngài có thể chạm đến vầng trán đang bị sốt rồi phán bình an cho một tấm lòng đang trong chỗ rối reng. Ngài có thể làm nhiều việc hơn cả chúng ta có thể suy tưởng nữa, Êphêsô 3.20. Ngài là Đấng toàn năng, toàn tri và toàn tại. Ngài là “Đấng TA LÀ Vĩ Đại!”

Thế gian nhìn thấy Ngài chết treo trên một cây thập tự và mọi sự họ trông thấy chỉ là sự yếu đuối. Cái điều họ không trông thấy, ấy là con người đã đóng đinh Ngài trên thập tự giá, song họ chỉ có thể nhìn thấy được từng ấy vì Ngài cho phép họ thấy chỉ có thế thôi! Họ trông thấy một thi thể đầy máu, gục ngã được đóng ấn trong một mộ địa. Đối với kẻ bị mất, đấy là kết cuộc của câu chuyện. Cái mà họ không trông thấy là ba ngày sau khi Ngài gục chết; Chúa Jêsus đã sống lại trong quyền phép và sự vinh hiển. Ngài đã bước ra khỏi mồ mả rồi bước đi với sự thắng hơn sự chết, âm phủ và mồ mả. Nếu Ngài có thể làm như thế, Ngài có thể làm bất cứ điều gì!

  1. Mắt của Ngài (câu 12) – Chúa chúng ta nhìn thấy mọi sự! Ngài đã chứng kiến mọi sự từng diễn ra và mọi sự từng được suy diễn. Ngài nhìn thấy hết mọi sự!

Ngài đã nhìn thấy thế giới nầy được hình thành như thế nào! Ngài đã nhìn thấy Ađam đi những bước đầu tiên của ông trong thế gian. Thực vậy, cái nhìn của Ađam lần đầu tiên mà ông từng xem thấy chính là đôi mắt sâu sắc của Chúa chúng ta. Ngài đã nhìn thấy thi thể của Laxarơ khi nó được đặt trong huyệt mộ, và cùng lúc ấy, Ngài nhìn thấy linh hồn của Laxarơ được an ninh trong Thiên đàng. Đấng Cứu Thế đã nhìn thấy Laxarơ và ông đã sống động trở lại với thế gian nầy mà bước ra khỏi mồ mả! Ngài đã nhìn thấy ma quỉ đang trốn chạy khỏi linh hồn của Mary Mađờlen. Ngài đã nhìn thấy bóng tăm tối ở trong lòng của Giuđa. Ngài đã nhìn thấy Phierơ khi Phierơ chối không biết Chúa.

Ngài đã nhìn xuống qua cõi thời gian để nhìn thấy bạn và tôi. Ngài đã nhìn thấy chúng ta là hạng tội nhân như chúng ta vốn thật vậy. Ngài đã nhìn thấy những yếu đuối của chúng ta, thế mà Ngài vẫn quan phòng trên chúng ta với sự yêu thương. Ngài nhìn thấy chúng ta khi chúng ta đến với Ngài để được cứu. Giờ đây, đôi mắt của Ngài vẫn còn chiếu trên chúng ta. Ngài nhìn thấy chúng ta để dẫn dắt chúng ta, để yêu thương chúng ta, để phục vụ cho chúng ta. Một ngày kia, khi đời nầy đã qua, chúng ta sẽ bay vút lên đến sự vinh hiển và chúng ta sẽ nhìn vào đôi mắt ấy trên Thiên đàng!

  1. Hương thơm của Ngài (câu 13a) – Ở gần Ngài là hít thở lấy bối cảnh vinh hiển. Ở trong sự hiện diện của Ngài là ngửi thấy hương thơm ngào ngạt của vùng đất thiên đàng đó.

Có bao nhiêu lần các thánh đồ bị phủ lút với mùi hôi thối của thế gian nầy? Khi vị thánh đồ đó thoát khỏi nổi đau, sự buồn rầu, các gánh nặng cùng những nan đề của đời nầy và sum vầy trong sự hiện diện của Chúa, thế gian nầy mau nhạt nhòa đi trong sự vô nghĩa. Đấy là kinh nghiệm của David, Thi thiên 27.1-6. Đấy là kinh nghiệm của Gióp, Gióp 1.20-21. Đấy cũng có thể là kinh nghiệm của chúng ta nữa!

  1. Những lời công bố của Ngài (câu 13b) – Khi Đấng Yêu Thương của chúng ta bước vào thế giới nầy, Ngài tiếp tục phán ra những lời lẽ đầy hy vọng và sự sống. Khi người Do thái nghe Ngài phán dạy, họ nói: “Chưa có ai từng nói như người nầy”, Giăng 7.46. Chơn thật là dường nào!

Dù Chúa Jêsus có mặt ở đám tang, đám cưới, bên giường của kẻ tàn tật hay bên giường của kẻ hấp hối, Ngài luôn luôn có những lời lẽ cần phải nói ra! Lời phán với Mathê là vầy: “Anh ngươi sẽ sống lại”. Với Laxarơ là vầy: “Hãy ra”. Với người phung, lời Ngài phán: “Ta sẽ cho ngươi được sạch”. Với ma quỉ, Ngài phán: “Hãy ra khỏi người”. Với giông gió và sóng biển, Ngài phán: “Hãy êm đi, lặng đi”. Với người què, lời ấy như sau: “Hãy chổi dậy mà bước đi”. Với tên cướp đáng chết kia, Ngài phán: “Hôm nay, ngươi sẽ ở với Ta trong nơi Barađi”. Với đàn dân đông đã đóng đinh Ngài trên thập tự giá, lời phán như sau: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ chẳng biết mình làm điều gì”. Với các môn đồ, Ngài phán: “Ta sẽ không để các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi”. Với Đức Chúa Cha, Ngài trình thưa: “Mọi sự đã được trọn!”

Cảm tạ Đức Chúa Trời vẫn còn có mộc dược ròng ra từ môi miệng của Con Đức Chúa Trời. Ngài vẫn đang kêu gọi hạng tội nhân đến với Ngài. Ngài vẫn làm cho người chết sống lại với sự sống. Ngài vẫn phán bình an cho những linh hồn đang lâm cảnh rối reng. Cảm tạ Đức Chúa Trời vì những lời phán dạy của Ngài!

  1. Sự tinh thông của Ngài (câu 14a) – Sự chú ý của chúng ta bị kéo đến với hai bàn tay của Ngài. Hai bàn tay của Ngài đã nắn đúc bụi đất thành một con người rồi đưa bụi đất vào cuộc sống. Hai bàn tay của Ngài đã chạm đến mấy đứa trẻ thơ nào đến với Ngài. Hai bàn tay của Ngài chạm đến chiếc cáng trên đó thi thể con trai của bà góa phụ thành Nain đang nằm, và làm cho nó sống lại từ kẻ chết. Hai bàn tay của Ngài chạm đến kẻ phung rồi cứu người ra khỏi căn bịnh ấy. Hai bàn tay của Ngài chạm đến hàng ngàn đời sống đang khi Ngài còn ở đây. Thế rồi, hai bàn tay ấy bị đóng đinh trên thập tự giá khi Ngài chịu chết ở đó vì bạn và tôi. Ngày nay, hai bàn tay ấy đang cầm lấy cây trượng xác định Chúa Jêsus là Vua của muôn vật. Khi Ngài tái lâm hai bàn tay đó sẽ tiếp lấy con cái của Ngài và quăng xa mọi kẻ thù của Ngài. Tôi ngợi khen Đức Chúa Trời vì cái ngày mà lòng tôi cảm nhận được cái chạm dịu dàng của Con Đức Chúa Trời!
  2. Thân của Ngài (câu 14b) – Thân thể mà Cứu Chúa chúng ta đã mặc lấy đang khi Ngài còn ở đây chẳng có gì đặc biệt theo cái nhìn của con người, Êsai 53.2. Trông Ngài cũng như bao người Do thái tầm thường khác. Nhưng, khi bạn xem xét bản chất của thân thể con người của Ngài, bạn hiểu ra ngay Chúa Jêsus là Đấng đẹp đẽ rất đặc biệt. Rốt lại, Ngài là Đức Chúa Trời trong xác thịt của con người, Philíp 2.5-8.

Chúa Jêsus đã trở thành một người vì một lý do. Ngài đã trở thành người để Ngài chịu chết cho tôi! Đáng chúc phước thay là danh của Ngài! Không có gì phải lấy làm lạ khi các thánh đồ muốn ngợi khen Ngài!

  1. Tướng mạo Ngài (câu 15a) – “Hai chân” nói tới thế đứng của Ngài. Ngài đứng rất vững chắc và không bao giờ bị đánh đổ được! Không ai có thể thắng hơn Ngài trong khi Ngài còn có mặt ở đây. Không ai có thể thắng hơn Ngài trên Thiên đàng. Không ai thắng được Ngài trong Kỳ Đại Nạn, thiên niên kỷ hay trong cõi đời đời. Ngài đứng vững hôm nay và Ngài sẽ đứng vững cho đến đời đời. Ngài là Chúa và Ngài luôn luôn sẽ là Chúa.
  2. Sự hiện diện của Ngài (câu 15b) – Cây hương nam trên Liban được nổi tiếng trên khắp thế giới vì vẽ đẹp, nét oai nghi và hùng vĩ của chúng. Khi chúng ta gặp Chúa Jêsus, chúng ta sẽ thấy Đấng xứng đáng cho sự thờ phượng, ngợi khen và vinh hiển. Ngày nay thế gian nầy nhiếc móc Ngài, nhưng có một ngày hầu đến khi từng thánh đồ, từng tội nhân, từng ma quỉ sẽ sấp mình xuống trước sự hiện diện của Ngài mà tôn vinh Ngài.

Khi chúng ta gặp Ngài, chúng ta không nhìn thấy một người Naxarét thấp hèn. Chúng ta sẽ không nhìn thấy một con người tầm thường nữa. Khi chúng ta gặp Ngài, chúng ta sẽ nhìn thấy Nhà Vua trong mọi vinh quang của Ngài. Chúng ta sẽ bị lạc mất trong ngạc nhiên, quyền phép và sự oai nghi của Chúa chúng ta!

  1. Tình cảm của Ngài (câu 16a) – Người Sulamít nghĩ đến nụ hôn của người yêu dấu mình và nàng rung động khi suy nghĩ như thế. Linh hồn của thánh đồ được chuộc của Đức Chúa Trời rung động dường bao khi nó nhớ lại sự ngọt ngào của nụ hôn ân điển của Ngài! Khi chúng ta nhớ lại chúng ta đã ở đâu và chúng ta đã làm gì!?! Khi chúng ta nhớ lại thể nào Ngài đã đến với chúng ta trong tình yêu thương, ân sũng và lòng thương xót, Ngài cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi của chúng ta và thể nào Ngài ban cho chúng ta đời mới trong Chúa Jêsus. Khi chúng ta xem xét lại mọi sự mà chúng ta đang có trong Ngài, chúng ta nhớ lại sự ngọt ngào của nụ hôn của Ngài và chúng ta chúc phước cho danh Ngài!

Chúng ta không xứng đáng với tình yêu Ngài. Chúng ta chỉ đáng với sự chết, âm phủ và sự phán xét mà thôi. Nhưng, Ngài yêu thương chúng ta! Không những Ngài yêu thương chúng ta; Ngài còn chịu chết vì chúng ta và đổ huyết Ngài ra trên thập tự giá để chúng ta được cứu bởi ân điển. Ngài dọn một con đường cho người nào không xứng đáng, là việc mà Ngài đã ngự đến để chu cấp cho họ! Đúng là một Đấng Cứu Thế. Đấy là lý do tại sao các thánh đồ của Đức Chúa Trời vui mừng trong Ngài và nói: “Ngài là mọi sự đó, và còn hơn thế nữa!”

 

Phần kết luận: Người nữ Sulamít nhìn vào người yêu dấu của mình rồi tóm tắt phần đánh giá của nàng về chàng bằng câu nói: “Toàn thể cách người đáng yêu đương!” Nói cách khác, nàng đang thố lộ: “Ngài là mọi sự đó, và còn hơn thế nữa! Ngài rất trọn vẹn! Chẳng có một tì vít nào nơi Ngài cả thảy!”

Bạn có thể nói như thế về Chúa Jêsus không? Có phải Ngài là “mọi sự đó” với bạn chăng? Nếu thực vậy, tại sao bạn không dành ra vài phút để nói cho Ngài biết cách mà bạn đang cảm nhận về Ngài?

Nếu bạn chưa gặp Ngài và nhìn biết mọi sự khiến Ngài ra đặc biệt như thế, tại sao bạn không đến trước mặt Ngài và cầu xin Ngài ngự vào lòng bạn để làm Cứu Chúa và Chúa của bạn chứ?

Nếu có những nhu cầu, bạn ơi, hãy đến đi!

 

 

 

Tags: #baigiangkinhthanh#NhãCa
Previous Post

Nhã ca 2.1-2 | BÔNG HUỆ GIỮA GAI GỐC

Next Post

Nhã ca 5.2-16 | MỘT TẤM LÒNG DÀNH CHO NGÀI

Admin

Admin

Next Post

Nhã ca 5.2-16 | MỘT TẤM LÒNG DÀNH CHO NGÀI

Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

About

DAT DNA

Dat & Associates

Tag Cloud

##From the Creation to the Cross #1CácVua #baigiangkinhthanh #baigianglegiangsinh #baihockinhthanh #BàiGiảngThươngKhóPhucSinh #Bài Giảng về Bài Tín Điều Các Sứ Đồ #Bài Giảng Về Nhớ #Bài Giảng Về Vua Đavít #ChamNgon #Charles Spurgeon #CHỈ CÓ MỘT VIỆC CẦN MÀ THÔI #Con ơi #Công vụ các Sứ đồ #Daily Reflection 2017 #Diemtin #discoveries #DoisongtinkinhVietngu #Giăng #Holy23 #HolyLand #Holyland2016 #Holyland2017 #Khải huyền #Ma-thi-ơ #MsJack Peters #Mác #Môi-se #nghiencuukinhthanh #Nhân Vật Kinh Thánh #Những Nhà Khoa Học Tin Chúa #phutsuygam #Ru-tơ #SuyGẫmSángChiều #Sáng Thế Ký #Sổ Tay Đức Tin Của Mục Sư Charles Spurgeon #Testimonies #ThuVienOnline #TiênTriÊ-li #True for Life #VaoNgayNay #Wisdom Quotes & Musings #đức tin và khoa học I Cô-rinh-tô ung-thu-tri-duoc

Chuyên mục

  • Bài viết
  • Liên hệ
  • Giới thiệu

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

No Result
View All Result

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

Login to your account below

Forgotten Password?

Fill the forms bellow to register

All fields are required. Log In

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.

Log In