SỰ HỦY DIỆT THÀNH SÔ-ĐÔM
Sáng thế ký 19; II Phierơ 2.6-9
***
Phần giới thiệu:
Chương 19 của sách Sáng thế ký là một chương rất thú vị. Có vài sự tiếp cận khác biệt chúng ta phải sử dụng để xem xét chương nầy. Qua hai tuần lễ tới đây, tôi muốn chúng ta xem xét chương nầy từ ba nhận định khác nhau.
- Sôđôm – có nhận định về sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với một dân tội lỗi cực kỳ, nhận định nầy sẽ đứng như một lời cảnh cáo cho từng thành phố và từng quốc gia.
- Ápraham – Có nhận định về sự đáp lời của Đức Chúa Trời cho những lời cầu nguyện của Ápraham công bình.
- Lót và gia đình ông – Có một nhận định về dân sự của Đức Chúa Trời sa vào chốn suy bại thuộc linh có những hậu quá tàn khốc.
Trước tiên, tôi muốn chúng ta xem xét chương nầy từ quan điểm phán xét của Đức Chúa Trời giáng trên các thành tội lỗi là Sôđôm và Gômôrơ.
- SỰ GIAN ÁC CỦA THÀNH SÔĐÔM ĐƯỢC TỎ RA.
Tình trạng tội lỗi của thành Sôđôm là không có gì phải ngạc nhiên khi chúng ta đến với chương 19 nầy.
Sách Sáng thế ký bắt đầu chỉ ra tình trạng tội lỗi của họ ở Sáng thế ký 13.13: “Vả, dân Sô-đôm là độc ác và kẻ phạm tội trọng cùng Đức Giê-hô-va”.
Phần lớn thời gian khi chúng ta nghĩ tới thành Sôđôm, chúng ta chỉ nghĩ tới tội cực kỳ tàn ác về tình dục, chủ yếu là tội đồng tính luyến ái. Tuy nhiên, đấy chỉ là một trong những tội lỗi của thành Sôđôm và hiển nhiên là một tội xuất phát từ các tội lỗi khác của thành Sôđôm.
Phần lớn thì giờ đều chiếu theo tội lỗi đó – một tội thường dẫn đến tội khác!
Nhưng tội lỗi của Sôđôm là tội gì? Hãy mở ra Êxêchiên 16.49-50.
Êxêchiên 16.49-50: “Nầy, đây là sự gian ác của em gái mầy là Sô-đôm và các con gái nó: ở kiêu ngạo, ăn bánh no nê, và ở nể cách sung sướng; nó lại không bổ sức cho tay kẻ nghèo nàn và thiếu thốn. Chúng nó đã trở nên cao ngạo, phạm những sự gớm ghiếc trước mặt ta; nên ta đã trừ chúng nó đi, vừa khi ta thấy mọi điều đó”.
- Kiêu ngạo:
Kiêu ngạo là kiêu căng hay tôn cao bản ngã!
Kiêu ngạo là khi tấm lòng tự nó lên cao trên cả và nghịch lại cả Đức Chúa Trời và con người.
Kiêu ngạo gồm có tự cao tự đại, tự phụ, tôn cao ý kiến của mình lên, hạ thấp ý kiến của người khác, và một nhận định tôn cao mình qua diện mạo hay qua những thành tựu.
Kinh Thánh chép thường Đức Chúa Trời vốn gớm ghiếc tội kiêu ngạo!
Châm ngôn 6.16-17: “Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét, và bảy điều Ngài lấy làm gớm ghiếc: Con mắt kiêu ngạo…”.
Kinh Thánh chép rằng Đức Chúa Trời sẽ xét đoán tội kiêu ngạo!
Châm ngôn 16.5: “Phàm ai có lòng kiêu ngạo lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Quả thật nó sẽ chẳng được khỏi bị phạt”.
Kiêu ngạo là tội đầu tiên! Đây là tội lỗi đã biến thiên sứ thành ma quỉ!
Êsai 14.12-15: “Hỡi sao mai, con trai của sáng sớm kia, sao ngươi từ trời sa xuống! Hỡi kẻ giày đạp các nước kia, ngươi bị chặt xuống đất là thể nào! Ngươi vẫn bụng bảo dạ rằng: Ta sẽ lên trời, sẽ nhắc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời. Ta sẽ ngồi trên núi hội về cuối cùng phương bắc. Ta sẽ lên trên cao những đám mây, làm ra mình bằng Đấng Rất Cao. Nhưng ngươi phải xuống nơi âm phủ, sa vào nơi vực thẳm!”
Đây là tội đã nhận chìm toàn thể nhân loại vào trong tội lỗi!
Sáng thế ký 3.6: “Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa”.
Chính sự kiêu ngạo đã khiến cho con người phải nói: “Tôi không đáp lời với Đức Chúa Trời. Tôi chẳng phải là tội nhân. Rốt lại, chính Đức Chúa Trời là Đấng làm cho tôi ra thể nầy đây”.
Đổ thừa cho những con đường éo le của một người cho Đức Chúa Trời thì chẳng khác gì hơn là phạm thượng.
Kiêu ngạo. . .
- Bánh no nê (nghĩa là, tội tham ăn hay quá độ).
Chính nhờ ơn thương xót rời rộng của Đức Chúa Trời mà Sôđôm mới có sự dư dật, nhưng chính tội trọng của Sôđôm nên nó mới lạm dụng các ơn phước mà nó đã được ban cho.
- Họ là hạng nô lệ cho tánh thèm ăn của họ.
Họ tự mình tham ăn với các ơn phước đó, họ đã ăn uống quá độ, và những gì được ban cho họ phải trở thành ơn phước cho người khác, họ đã thường huênh hoang khoác lác các thói tư dục của chính họ.
Hãy nghe Phaolô nói ở Philíp 3.19: “Sự cuối cùng của họ là hư mất; họ lấy bụng mình làm chúa mình, và lấy sự xấu hổ của mình làm vinh hiển, chỉ tư tưởng về các việc thế gian mà thôi”.
- Họ say sưa.
nghĩa là, có người say sưa, chịu phục theo quyền điều khiển của thứ mà họ đã uống.
- Họ sống theo xác thịt.
nghĩa là, họ chỉ muốn làm sao cho đạt khoái cảm của họ: “Nếu rượu ấy ngon, cứ uống đi”.
Họ là “ưa thích sự vui chơi hơn là yêu mến Đức Chúa Trời” (II Timôthê 3.4).
Kiêu ngạo, quá độ. . .
- Ở nể cách sung sướng.
Sợ lao động và mến thích an nhàn. Xứ sở của họ thì trù phú, và sự dư dật họ đã có đến thật là dễ dàng (nghe y như xứ của chúng ta!)
Vì cớ đó, có một sự cám dỗ dành cho họ tự mình sống xả láng trong tình trạng biếng nhác. Thói biếng nhác của họ đưa họ đến với mọi loại ô uế gớm ghiếc. Họ đã sống biếng nhác khi họ đáng phải sống hữu dụng hơn.
Chúng ta cần phải nhìn thấy nếu Đức Chúa Trời không sử dụng chúng ta, thì Satan sẽ sử dụng đấy!
Tình trạng biếng nhác là con đường dẫn tới nhiều tội lỗi khác. Dân chúng của thành Sôđôm, họ sống biếng nhác, rất gian ác, và là hạng tội nhân ở trước mặt Đức Giêhôva.
Dẫm trong nước tù rồi lấm bẩn thỉu. Cũng một thể ấy, những đời sống nào đang biếng nhác tìm thấy thời gian cho đủ loại gian ác và bất kỉnh.
Kiêu ngạo. . .quá độ. . .biếng nhác. . .
- Lấn lướt.
“không bổ sức cho tay kẻ nghèo nàn và thiếu thốn”.
Mặc dù nó giàu có nhiều, nó đã làm rất ít để giúp cho người khác.
Đôi khi, nếu chúng ta không cẩn thận, chúng ta sẽ xây cái đầu của mình sang hướng khác rồi bất chấp mọi nhu cần của những người đang sinh sống quanh chúng ta. Chúng ta chỉ nghĩ đến cái tôi của mình, như thế chúng ta sẽ mù lòa trước các nhu cần của nhiều người khác.
I Giăng 3.17-18: “Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình đang cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được! Hỡi các con cái bé mọn, chớ yêu mến bằng lời nói và lưỡi, nhưng bằng việc làm và lẽ thật”.
Giacơ 2.15-16: “Ví thử có anh em hoặc chị em nào không quần áo mặc, thiếu của ăn uống hằng ngày, mà một kẻ trong anh em nói với họ rằng: Hãy đi cho bình an, hãy sưởi cho ấm và ăn cho no, nhưng không cho họ đồ cần dùng về phần xác, thì có ích gì chăng?”
- Cao ngạo.
Cao ngạo có nghĩa là “kiêu kỳ, nghĩa là, trở nên kiêu ngạo”
Từ nầy rất giống với kiêu ngạo. Thực vậy, chúng ta có thể gọi đó là sự tỏ ra ở bề ngoài của kiêu ngạo. Đây là sự kiêu căng và khinh khỉnh rất rõ ràng.
Đây là sự hợm mình, hay nhìn người khác dưới sóng mũi như hạng hạ lưu vậy.
Êsai 2.11-17
Êsai 13.11: “Ta sẽ phạt thế gian vì sự độc ác nó, phạt kẻ dữ vì tội lỗi chúng nó, làm cho kẻ kiêu hết kiêu, hạ sự tự cao của kẻ bạo ngược”.
Châm ngôn 16.18: “Sự kiêu ngạo đi trước, sự bại hoại theo sau, và tánh tự cao đi trước sự sa ngã”
Châm ngôn 18.12: “Trước khi sự bại hoại, lòng người vẫn tự cao; Song sự khiêm nhượng đi trước sự tôn trọng…”.
- Phi luân.
“Phạm những sự gớm ghiếc” có ý nói tới làm điều chi giả vờ đạo đức.
Sáng thế ký 19.4-5
Vì thế, đã có những tội lỗi của người Sôđôm – Kiêu ngạo, tham ăn, biếng nhác, lấn lướt, cao ngạo, và phi luân.
Tình trạng của thành phố nầy đã đối diện với sự phán xét nghiêm ngặt như thế của Đức Chúa Trời sẽ liên quan tới chúng ta là những người Mỹ vì tình trạng đạo đức của xứ sở chúng ta không xa cách lắm đối với thành Sôđôm và Gômôrơ.
TÌNH TRẠNG GIAN ÁC CỦA SÔĐÔM ĐÃ ĐƯỢC TỎ RA.
- SỰ KÊU GỌI SÔĐÔM TỈNH THỨC KHÔNG ĐƯỢC CHIẾU CỐ ĐẾN (Sáng thế ký 14)
Ở Sáng thế ký 14, chúng ta thấy Sôđôm và Gômôrơ đã bị một số vua khác vây lấy.
Các vua của Sôđôm và Gômôrơ và người nào của Sôđôm và Gômôrơ không bị bắt hay bị giết đều trốn lên núi. Khi họ trốn đi, các thành phố của họ bị cướp phá và một số người đã bị dẫn tù trong đó có Lót và mọi tài sản của người.
Ápraham hay được những gì đã xảy ra cho cháu trai của ông, vì vậy ông đến đến giải cứu Lót.
Ông đã đánh trận chống lại những kẻ xâm lược kia rồi tìm được sự tự do cho Lót cũng như thâu hồi lại toàn bộ tài sản và người đã bị cướp bóc từ thành Sôđôm và Gômôrơ.
Hãy hiểu rằng Đức Chúa Trời đã để cho Sôđôm và Gômôrơ bị vây hãm. Và, đấy là mọi sự xảy ra trong ân điển của Đức Chúa Trời khi mọi tài sản và dân sự của thành Sôđôm và Gômôrơ được phục hồi.
Đôi khi Đức Chúa Trời để cho một số những việc xấu xa xảy ra để lôi kéo sự chú ý của chúng ta.
Có thể đó là kẻ thù chúng ta thắng hơn chúng ta.
Có thể đó là bịnh tật.
Có thể đó là sự mất mát người thân.
Có thể đó là một việc gì đó.
Đôi khi Đức Chúa Trời để cho một số việc tốt lành xảy ra để lôi kéo sự chú ý của chúng ta.
Rôma 2.4-5: “Hay là ngươi khinh dể sự dư dật của lòng nhân từ, nhịn nhục, khoan dung Ngài, mà không nhận biết lòng nhân từ của Đức Chúa Trời đem ngươi đến sự ăn năn sao? Bởi lòng ngươi cứng cỏi, không ăn năn, thì tự chấp chứa cho mình sự giận về ngày thạnh nộ, khi sẽ hiện ra sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời”.
Có thể đó là ngày phước hạnh của Đức Chúa Trời.
Có thể việc ấy trợ giúp trong lúc có cần.
Có thể đó là ân điển được tỏ ra bởi một tôi tớ của Đức Chúa Trời.
Có thể là một việc gì đó.
Khi chúng ta chưa phải là những gì chúng ta đáng phải trở thành đối với Đức Chúa Trời (dù chúng ta bị hư mất hay được cứu), có khi Đức Chúa Trời sử dụng những gì chúng ta gọi là “hoàn cảnh trong cuộc sống” để lôi cuốn sự chú ý của chúng ta.
Đức Chúa Trời để cho sự việc nầy xảy ra để thu hút sự chú ý của Lót, nhưng lại không được như thế. Đức Chúa Trời để cho điều nầy xảy ra cũng lôi cuốn sự chú ý của Sôđôm và Gômôrơ, nhưng lại chẳng được như vậy.
Châm ngôn 29.1: “Người nào bị quở trách thường, lại cứng cổ mình, Sẽ bị bại hoại thình lình, không phương cứu chữa”.
TÌNH TRẠNG GIAN ÁC CỦA SÔĐÔM ĐÃ ĐƯỢC TỎ RA.
SỰ KÊU GỌI SÔĐÔM TỈNH THỨC KHÔNG ĐƯỢC CHIẾU CỐ ĐẾN.
III. BỒI ĐÁP KHỐN NẠN CHO THÀNH (19.24-25; 27-28) (Hay VIỆC LÀM CỦA SÔĐÔM ĐƯỢC BAN THƯỞNG hay TIỀN CÔNG CỦA SÔĐÔM ĐÃ NHẬN ĐƯỢC)
Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đức Chúa Trời hay nhịn nhục!
II Phierơ 3.9: “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn”.
Nhưng Đức Chúa Trời sẽ phán xét tội lỗi!
Rôma 6.23: “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta”.
Đức Chúa Trời rất kiên nhẫn, nhưng sự nhịn nhục của Đức Chúa Trời có dấu chấm hết! Ở đây, chúng ta thấy Ngài đem sự phán xét giáng trên thành phố và dân sự nầy, là những kẻ đã chối bỏ mưu luận của Ngài.
Có người sẽ nghĩ là Đức Chúa Trời bất công vì sự phán xét nghiêm ngặt của Ngài giáng trên thành phố tội lỗi nầy.
Tuy nhiên, khi trước tiên Chúa chỉ ra tình trạng tội lỗi của Sôđôm ở chương 13, Ngài làm như thế có lẽ khoảng 20 hay nhiều năm trước khi đến chương 19.
Chúa không hành động hối hả trong sự phán xét của Ngài đâu, song rất là kiên nhẫn, Ngài chẳng muốn cho ai phải hư mất cả.
Phần kết luận:
Sáng thế ký 19 đúng là một lời cảnh báo cho bất cứ ai và mọi người nào muốn sống cách gian ác.
II Phierơ 2.6: “nếu Ngài đã đoán phạt thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ, hủy phá đi khiến hóa ra tro, để làm gương cho người gian ác về sau”.
Tội lỗi đã hủy diệt thành Sôđôm từ lâu trước khi Đức Chúa Trời phán xét thành ấy.
Tội lỗi là bầy mối trong đời sống của chúng ta. Giống như bầy mối gậm nhấm từ từ và thầm lặng hủy diệt một ngôi nhà, cũng vậy tội lỗi từ từ và thầm lặng hủy diệt một đời sống.
Sự phán xét của Đức Chúa Trời giống như chiếc xe ủi đất đến sau đó. Nó chỉ dời đi hết những gì đã hủy diệt rồi mà thôi.
Có phải Đức Chúa Trời đã tỏ ra bất cứ một sự gian ác nào trong đời sống của bạn không? Có thể bạn đã lãnh hội rồi một lời kêu gọi phải tỉnh thức từ Đức Chúa Trời? Bạn sẽ làm gì với lời kêu gọi ấy?
Khi chúng ta không chú ý đến lời kêu gọi phải tỉnh thức mà Đức Chúa Trời ban bố cho chúng ta, thế thì sự phán xét không bao lâu nữa sẽ xảy đến cho xem.

