THẢM HỌA TRONG SỰ HỦY DIỆT THÀNH SÔĐÔM
Sáng thế ký 19.24-29
Phần giới thiệu:
Trong loạt bài về đề tài “Các thảm họa lớn lao nhất”, chúng ta đã nhìn thấy Thảm Họa Lớn Lao Nhất trong mọi thời đại – thảm họa đã bắt đầu cho các thảm hoạ khác – Thảm Họa của Tội Lỗi.
Lần vừa qua, chúng ta đã xem xét Thảm Họa Nước Lụt trong thời của Nôê.
Hôm nay, phân đoạn Kinh Thánh gốc cho chúng ta biết về thảm họa khác. Sự hủy diệt thành Sôđôm và khu vực chung quanh.
Sôđôm: Tên của thành phố sống trong trụy lạc. Đây là cái tên được gắn với sự gian ác. Đây là cái tên được gắn với sự đồi bại. Đây là cái tên được gắn với sự hủy diệt. Đây là cái tên được gắn với lửa và diêm sinh.
- THẢM HỌA TỘI LỖI CỦA THÀNH SÔĐÔM (Êxêchiên 16.48-50)
- Tội kiêu ngạo.
Châm ngôn 16.18: “Sự kiêu ngạo đi trước, sự bại hoại theo sau, và tánh tự cao đi trước sự sa ngã”.
Châm ngôn 16.5: “Phàm ai có lòng kiêu ngạo lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Quả thật nó sẽ chẳng được khỏi bị phạt”.
Sáng thế ký 19.9: “Bọn dân chúng nói rằng: Ngươi hãy tránh chỗ khác! Lại tiếp rằng: Người nầy đến đây như kẻ kiều ngụ, lại muốn đoán xét nữa sao! Vậy, thôi! chúng ta sẽ đãi ngươi bạc-tệ hơn hai khách kia”.
- Tội tham ăn. “. . .ăn bánh no nê”
Tội nầy được trợ giúp bởi sự sung túc rất lớn mà xứ sở họ đã hiến cho. Sự sung túc nầy, do Đức Chúa Trời ban cho họ, đã bị lạm dụng cho sự xa hoa và quá độ.
Sở dĩ họ có được sự sung túc như thế là vì ơn thương xót rời rộng của Đức Chúa Trời. Họ đã lạm dụng ơn ấy và quá tham lam, và đấy là tội trọng của họ. Họ đã ăn uống quá độ.
Những gì được ban cho họ là sự tiếp trợ cho đời sống của họ, thế nhưng chúng lại trở thành một sự tiếp trợ cho tư dục của họ.
Giàu có và dư dật là những sự cám dỗ quan trọng đối với thú vui nhục dục. Cho nên, đây là tác dụng của những ơn phước của đời nầy. Họ phải dẫn đưa một người đến với Đức Chúa Trời, và tỏ ra lòng biết ơn và ngợi khen bởi những kẻ thọ hưởng ơn phước. Tuy nhiên, họ thường bị lạm dụng và đem đổ nát đến cho những kẻ lạm dụng.
Bánh nô nê là thích ứng, đủ khiến cho người ta phải uể oải cả về phần xác lẫn phần hồn.
Thay vì thờ lạy “Đấng Ban Phước”, những ơn phước tiếp nhận sự thờ phượng mà chỉ một mình Ngài mới đáng được.
Châm ngôn 1.32: “. . .Và sự yên ổn của kẻ dại dột sẽ làm hại cho chúng nó”.
Mathiơ 4.4: “. . .Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời”.
THẢM HỌA TỘI LỖI CỦA THÀNH SÔĐÔM.
Tội kiêu ngạo.
Tội tham ăn.
- Tội lười biếng “. . .ở nể cách sung sướng”.
Ở đâu có ăn bánh no nê, ở đó thường có nhiều sự biếng nhác.
Sống biếng nhác để tìm cách nghỉ ngơi không lao động thì chẳng phải là tội gì. Tuy nhiên, nhàn cư vi bất thiện.
- Nhiều sự biếng nhác có thể dẫn tới suy nghĩ sai lầm.
Đức Chúa Trời dựng nên con người để dấn thân vào lao động trước khi tội lỗi vào trong thế gian (Sáng thế ký 2.15, 19-20).
- Nhiều sự biếng nhác dẫn tới chỗ thì giờ bị phung phí, không chuộc lại được.
- Nhiều sự biếng nhác có thể dẫn tới xử sự có tính hủy diệt thay vì xử sự mang tính gây dựng.
- Tội trì trệ (. . . không bổ sức cho tay kẻ nghèo nàn và thiếu thốn). Nhiều cơ hội cho sự phục vụ đã bị trì trệ vì cớ tánh tham ăn và nhiều biếng nhác.
- Chúng ta phạm tội khi chúng ta chễnh mãng đối với những kẻ nghèo nàn về mặt thuộc linh.
Chúa Jêsus phán ở Luca 4.18-19: “Thần của Chúa ngự trên ta: Vì Ngài đã xức dầu cho ta đặng truyền Tin Lành cho kẻ nghèo; Ngài đã sai ta để rao cho kẻ bị cầm được tha, Kẻ mù được sáng, Kẻ bị hà hiếp được tự do”.
Nếu chúng ta muốn trở nên giống như Đấng Christ, chúng ta cũng phải rao giảng Tin Lành cho người nghèo nữa.
- Chúng ta phạm tội khi chúng ta chễnh mãng đối với những kẻ nghèo nàn về mặt vật chất.
Châm ngôn 21.13: “Ai bưng tai không khứng nghe tiếng kêu la của người nghèo khổ, Người đó cũng sẽ kêu la mà sẽ chẳng có ai đáp lại”.
I Giăng 3.17-18: “Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình đang cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được! Hỡi các con cái bé mọn, chớ yêu mến bằng lời nói và lưỡi, nhưng bằng việc làm và lẽ thật”.
- Tội phi luân. (. . .họ. . . phạm những sự gớm ghiếc ở trước mặt ta) (Sáng thế ký 19.4-5)
Sáng thế ký 13.13: “Vả, dân Sô-đôm là độc ác và kẻ phạm tội trọng cùng Đức Giê-hô-va”.
Sáng thế ký 18.20: “. . .tội lỗi các thành đó thật là trọng”.
Sáng thế ký 19.13: “. . .vì tiếng kêu oan về dân thành nầy đã thấu lên đến Đức Giê-hô-va”.
Lêvi ký 18.22: “Chớ nằm cùng một người nam như người ta nằm cùng một người nữ; ấy là một sự quái gớm”.
Lêvi ký 20.13: “Nếu một người nam nằm cùng một người nam khác, như nằm cùng người nữ, thì hai người đó đều hẳn phải bị xử tử, vì họ đã làm một sự gớm ghiếc; huyết họ sẽ đổ lại trên mình họ”.
Rôma 1.24-32
Châm ngôn 6.16-19: “Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét, Và bảy điều Ngài lấy làm gớm ghiếc: Con mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, Tay làm đổ huyết vô tội Lòng toan những mưu ác, Chân vội vàng chạy đến sự dữ, Kẻ làm chứng gian và nói điều dối, Cùng kẻ gieo sự tranh cạnh trong vòng anh em”.
- THẢM HỌA SỰ CÁM DỖ CỦA THÀNH SÔĐÔM (Sáng thế ký 13.10-13; 19.1)
“Hành động cám dỗ ra khỏi con đường bổn phận; làm cho sai lạc”
Êva đã bị cám dỗ do tính xảo quyệt của con rắn trong Vườn Êđen (Sáng thế ký 3.1-6)
Khoái lạc của tội lỗi cám dỗ người ta phải phạm tội vì có khoái lạc trong tội lỗi mặc dù chỉ một lúc thôi (Hêbơrơ 11.25).
Giacơ 1.14-15: “Nhưng mỗi người bị cám dỗ khi mắc tư dục xui giục mình. Đoạn, lòng tư dục cưu mang, sanh ra tội ác; tội ác đã trọn, sanh ra sự chết”.
Sự cám dỗ của tội lỗi, ấy là nó chỉ tỏ ra cho bạn thấy những điểm tốt của nó thôi. Nó không cho bạn thấy điểm cuối cùng.
Hãy hỏi Lót về sự cám dỗ của tội lỗi.
Hãy hỏi Samsôn về sự cám dỗ của tội lỗi.
Hãy hỏi David về sự cám dỗ của tội lỗi.
Hãy hỏi Solomon về sự cám dỗ của tội lỗi.
Hãy hỏi bất cứ ai bạn muốn để cho đủ vòng quay trong sự cám dỗ của tội lỗi.
Tội lỗi giống như con quái thú trong cơn ác mộng tệ hại nhất của bạn. Nó cuốn bạn vào cái ngoạm của hai hàm răng nó và rồi nghiền nát đời sống bạn, xong nó nhổ bạn ra trong đống bùn nhơ.
Chúng ta cần phải cảnh tỉnh chống lại sự cám dỗ của tội lỗi trong đời sống của bạn và đời sống của gia đình bạn.
I Timôthê 4.1: “Vả, Đức Thánh Linh phán tỏ tường rằng, trong đời sau rốt, có mấy kẻ sẽ bội đạo mà theo các thần lừa dối, và đạo lý của quỉ dữ”.
III. THẢM HỌA CỦA THÁNH ĐỒ THÀNH SÔĐÔM.
- Họ nằm trong số ít (Sáng thế ký 18.32)
Mười người công bình không thể tìm được trong thành Sôđôm.
- Họ sống đầy phóng túng.
- Lót đã trì trệ linh hồn công bình của mình.
II Phierơ 2.7: “nếu Ngài đã giải cứu người công bình là Lót, tức là kẻ quá lo vì cách ăn ở luông tuồng của bọn gian tà kia”. (Vì người công bình ấy đang sống giữa vòng họ, trong chỗ thấy và nghe, linh hồn công bình của ông bực tức hết ngày nầy sang ngày khác vì những việc làm phi luân của họ).
- Lót đã trì trệ trong sự làm chứng của mình (Sáng thế ký 19.9, 14)
- Lót đã trì trệ với người nhà của ông (Sáng thế ký 19.15-17)
- Các con rễ của ông (Sáng thế ký 19.14)
- Vợ ông (Sáng thế ký 19.26)
- Các con của ông (Sáng thế ký 19.18, 33-38)
Bạn có thể dẫn con cái mình ra khỏi thành Sôđôm, nhưng lấy Sôđôm ra khỏi con cái bạn thì khó hơn nhiều.
- THẢM HỌA TRONG ÁN PHẠT CỦA THÀNH SÔĐÔM.
- Án phạt ấy thật thình lình.
Ca thương 4.6: “Tội lỗi con gái dân ta lớn hơn tội lỗi Sô-đôm, là thành bị đổ như trong giây phút, chẳng ai giơ tay ra trên nó”.
Thi thiên 73.19: “Ủa kìa, chúng nó bị hủy diệt trong một lát! Chúng nó vì kinh khiếp mà phải tiêu hao hết trọi”.
- Án phạt ấy thiêu đốt (Sáng thế ký 19.24, 28)
- Lửa và diêm sinh giáng xuống đất.
Thiêu đốt là một trong những phương thức đau đớn và khổ sở nhất làm cho chết.
- Lửa và diêm sinh trong địa ngục.
Ở trong những ngọn lửa khi bạn qua đời và rồi và rồi tỉnh thức trong lửa địa ngục – còn chi tệ hại hơn nữa không?
- Sự thể đáng buồn.
- Sự thể đáng buồn vì kẻ ác bị hư mất không thể cứu vãn được khi họ có thể được cứu.
- Sự thể đáng buồn vì người công bình sống trong thành phố bị mất hết mọi sự mà họ đã sống vì chúng.
Phần kết luận:
Có một ngày hầu đến khi Đức Chúa Trời sẽ xét đoán kẻ ác bằng lửa.
Khải huyền 20.14-15: “Đoạn, Sự Chết và Âm phủ bị quăng xuống hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ hai. Kẻ nào không được biên vào sách sự sống đều bị ném xuống hồ lửa”.
Có một ngày hầu đến khi địa cầu nầy và mọi sự trong nó sẽ bị thiêu đốt trong lửa.
II Phierơ 3.10-11: “Song le, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Bấy giờ các từng trời sẽ có tiếng vang rầm mà qua đi, các thể chết bị đốt mà tiêu tán, đất cùng mọi công trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả. Vì mọi vật đó phải tiêu tán thì anh em đáng nên thánh và tin kính trong mọi sự ăn ở của mình là dường nào”.
Có một ngày hầu đến khi công trình của các tín hữu sẽ bị xét đoán bằng lửa.
I Côrinhtô 3.13-15: “thì công việc của mỗi người sẽ bày tỏ ra. Ngày đến sẽ tỏ tường công việc đó; nó sẽ trình ra trong lửa, và công việc của mỗi người đáng giá nào, lửa sẽ chỉ ra. Ví bằng công việc của ai xây trên nền được còn lại, thì thợ đó sẽ lãnh phần thưởng mình. Nếu công việc họ bị thiêu hủy, thì mất phần thưởng. Còn về phần người đó, sẽ được cứu, song dường như qua lửa vậy”.

