TRÁNH MẶT ĐỨC CHÚA TRỜI
Sáng thế ký 3.1-9

Phần giới thiệu:
Trong việc giải thích Kinh Thánh, có một nguyên tắc được biết đến là “Nguyên tắc đề cập đến lần đầu tiên”. Nguyên tắc nầy nói rằng: “Đức Chúa Trời đòi hỏi ở đề tài được đề cập đến lần đầu tiên, lẽ thật của đề tài đó phải gắn bó với tâm ý của Đức Chúa Trời”, nghĩa là, sự đề cập lần đầu tiên điều gì trong Kinh Thánh đặc biệt là quan trọng vì nó đề ra bối cảnh làm thế nào việc ấy sẽ được hiểu rốt ráo trong phần còn lại của Ngôi Lời. Và sự đề cập lần đầu tiên có nghĩa là sẽ chắc chắn suốt cả Kinh Thánh.
Ở đây, trong phân đoạn Kinh Thánh nầy, chúng ta có một vài “đề cập đầu tiên” đó về sự sa ngã của con người. Thí dụ:
- Chúng ta nhìn thấy lần đề cập đầu tiên đến Satan! (Dù hắn không được gọi là “Satan” đích danh ở đây, chắc chắn điều nầy cho biết hắn là ai).
- Satan được tỏ ra là một kẻ chuyên gạt gẫm và nói dối! (các câu 3-5)
Từ ngữ “quỉ quyệt” có ý nói: “gian giảo; ranh mảnh; lắm mưu mẹo; dối trá”.
Chúng ta thấy hắn rất thành công khi nói dối với Êva (câu 13)
Giăng 8.44: “Các ngươi bởi cha mình, là ma quỉ, mà sanh ra; và các ngươi muốn làm nên sự ưa muốn của cha mình. Vừa lúc ban đầu nó đã là kẻ giết người, chẳng bền giữ được lẽ thật, vì không có lẽ thật trong nó đâu. Khi nó nói dối, thì nói theo tánh riêng mình, vì nó vốn là kẻ nói dối và là cha sự nói dối”.
II Côrinhtô 11.14: “Nào có lạ gì, chính quỉ Sa-tan mạo làm thiên sứ sáng láng”.
- Satan bị tỏ ra là kẻ đối thủ với Đức Chúa Trời và con người! Từ ngữ dịch là “Satan” trong Cựu Ước ra từ một chữ có nghĩa là “đối thủ hay kẻ nghịch”.
Satan là kẻ nghịch của Đức Chúa Trời và Satan là kẻ nghịch của chúng ta!
I Phierơ 5.8: “Hãy tiết độ và tỉnh thức: kẻ thù nghịch anh em là ma quỉ, như sư tử rống, đi rình mò chung quanh anh em, tìm kiếm người nào nó có thể nuốt được”.
Satan bị tỏ ra là kẻ dối trá và lừa đảo!
Satan bị tỏ ra là kẻ nghịch với Đức Chúa Trời và con người!
- Satan bị tỏ ra là kẻ vu cáo và phỉ báng! (các câu 4-5)
Trong Tân Ước, từ được dịch là “Satan” có nghĩa là “kẻ vu cáo” và từ “ma quỉ” có ý nói tới “kẻ phỉ báng hay kẻ vu cáo!”
Ở đây, chúng ta thấy Satan đã vu cáo Đức Chúa Trời bằng cách tố cáo Ngài cầm giữ lại một việc tốt lành đối với Ađam và Êva!
Chúng ta biết rõ Satan đã vu cáo Gióp trước mặt Đức Chúa Trời!
Kinh Thánh nói tới Satan trong Khải huyền 12.10: “. . . kẻ kiện cáo anh em chúng ta, kẻ ngày đêm kiện cáo chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời”.
- Satan bị tỏ ra là kẻ cám dỗ!
Hắn cám dỗ Êva bằng cách lôi kéo nàng nhìn vào thứ bị cấm đoán!
Chúng ta biết rõ Satan bị gọi là kẻ cám dỗ ở Mathiơ 4, ở đây hắn đã cám dỗ Chúa chúng ta trong đồng vắng sau khi Ngài chịu báptêm lúc bắt đầu chức vụ trên đất của Ngài.
Vì vậy, chúng đề cập đầu tiên đến Satan!
- Nhưng chúng ta cũng thấy đề cập đầu tiên đến tội lỗi!
(“Tội lỗi” không được nhắc tới ở đây đích danh, nhưng chúng ta biết rõ đấy là điều mà nhiều tham khảo sau đó chỉ ngược lại phân đoạn nầy!)
Chúng ta thấy điều chi về tội lỗi trong Sáng thế ký 3?
- Tội lỗi là vi phạm Luật pháp của Đức Chúa Trời!
Ađam và Êva chỉ có một điều luật từ Đức Chúa Trời và họ đã phá vỡ nó!
I Giăng 3.4: “Còn ai phạm tội tức là trái luật pháp; và sự tội lỗi tức là sự trái luật pháp”.
Tội lỗi là vi phạm Luật pháp của Đức Chúa Trời!
- Tội lỗi làm phân rẽ!
Tội lỗi đã phân rẽ Ađam và Êva ra khỏi Đức Chúa Trời!
Tội lỗi đã phân rẽ Ađam và Êva ra khỏi đời sống hiện đang ở trong Đức Chúa Trời!
Tội lỗi của họ hoàn toàn phân rẽ họ ra khỏi đời sống thuộc thể của họ!
Êsai 59.2: “Nhưng ấy là sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa”.
Rôma 5.12: “Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội”.
Ý nghĩa gốc của “sự chết” là “bị phân rẽ”
- Tội lỗi đem lại một sự xấu hổ! (Câu 7, 10)
- Tội lỗi khiến con người phải tránh mặt Đức Chúa Trời! (câu 8)
Tại sao con người phải tránh mặt Đức Chúa Trời?
Con người tránh mặt Đức Chúa Trời vì họ phải đối mặt với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và tình trạng tội lỗi của họ!
Có những trường hợp trong Kinh Thánh nói tới con người phải đối mặt với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và phản ứng của họ.
1) Trong Xuất Êdíptô ký 3.5-6, chúng ta thấy Môise tại “bụi gai cháy”.
Xuất Êdíptô ký 3.5-6: “Đức Chúa Trời phán rằng: Chớ lại gần chốn nầy, hãy cổi giầy ngươi ra, vì chỗ ngươi đang đứng là đất thánh. Rồi Ngài lại nói: Ta là Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, và Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Môi-se liền che mặt, vì sợ nhìn đến Đức Chúa Trời”.
2) Trong sách Gióp, ở 42.6, khi Đức Chúa Trời thánh khiết tỏ mình cho Gióp, Gióp nói: “. . . tôi lấy làm gớm ghê tôi, và ăn năn trong tro bụi”.
3) Ở Êsai 6, Êsai đã nhìn thấy “Chúa ngồi trên ngôi cao sang, vạt áo của Ngài đầy dẫy đền thờ. Những sê-ra-phin đứng bên trên Ngài; mỗi sê-ra-phin có sáu cánh, hai cái che mặt, hai cái che chân và hai cái dùng để bay. Các sê-ra-phin cùng nhau kêu lên rằng: Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân! Khắp đất đầy dẫy sự vinh hiển Ngài! Nhân tiếng kêu đó, các nền ngạch cửa rúng động, và đền đầy những khói. Bấy giờ tôi nói: Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân có môi dơ dáy, bởi mắt tôi đã thấy Vua, tức là Đức Giê-hô-va vạn quân!”
4) Sứ đồ Giăng đã nhìn thấy Đức Chúa Jêsus Christ vinh hiển trong một sự hiện thấy trên đảo Bátmô:
Khải huyền 1.17: “Vừa thấy người, tôi ngã xuống chân người như chết; nhưng người đặt tay hữu lên trên tôi, mà rằng: Đừng sợ chi, ta là Đấng trước hết và là Đấng sau cùng”.
Khi chúng ta dành thì giờ để nhìn xem Đức Chúa Trời thực sự như Ngài hiện có, khi ấy chúng ta thấy bản thân mình như vốn có thật vậy! Và khi chúng ta thấy bản thân mình như nguyên hiện, chúng ta cũng muốn tránh mặt Đức Chúa Trời nữa!
Nhiều lần chúng ta trong vai trò Cơ đốc nhân đã phạm tội xem thường sự thánh khiết của Đức Chúa Trời!
I Phierơ 1.15-16: “Nhưng, như Đấng gọi anh em là thánh, thì anh em cũng phải thánh trong mọi cách ăn ở mình, bởi có chép rằng: Hãy nên thánh, vì ta là thánh”.
Đức Chúa Trời đòi hỏi sự thánh khiết! Ađam và Êva vốn biết rõ sự ấy!
Và vì thế, khi tội lỗi bước vào, có chuyện đã xảy ra! Tội lỗi đã xâm nhập vào!
Ađam và Êva không còn cảm thấy xứng đáng để đứng trước mặt Đức Chúa Trời nữa, vì thế phản ứng của họ là tránh mặt Đức Chúa Trời!
Ngày nay, tôi muốn bạn nhìn thấy rằng chẳng có điều chi thực sự thay đổi!
Con người vẫn còn tránh mặt Đức Chúa Trời vì cớ tội lỗi!
Tôi muốn chúng ta nhìn xem vấn đề tội lỗi đang khiến cho chúng ta muốn tránh mặt Đức Chúa Trời.
CON NGƯỜI GIẤU GÌ Ở SAU LƯNG?
Một lần nữa, chúng ta cần phải hiểu rằng chẳng có điều gì thực sự thay đổi! Cũng chính những thứ mà Ađam và Êva đã che giấu ở sau lưng trong vườn Êđen là cùng những thứ con người đang giấu sau lưng hôm nay!
- CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG TÔN GIÁO VÀ NHỮNG HY VỌNG GIẢ DỐI (câu 7)
Ở đây chúng ta thấy Ađam và Êva tạo ra tôn giáo đầu tiên do con người lập ra!
Tôi gọi đó là “Giáo hội đầu tiên của chiếc lá vả!”
Bạn nghĩ họ lý luận gì ở sau mấy chiếc lá vả đó? Có thể đây là điều bạn nghĩ: “Chúng ta hãy che đậy tội lỗi của mình ở bề ngoài và có thể mọi sự sẽ không sao. Chắc Đức Chúa Trời chẳng để ý đến đâu!”
Nhưng hãy chú ý họ vẫn còn tìm cách tránh mặt Đức Chúa Trời! Bạn nghĩ như thế vì họ không dám chắc là họ đã làm đủ!?!
Tôn giáo do con người tạo ra đang làm gì?
- Nó bao che thay vì xưng ra.
- Nó không tấn công nan đề bên trong, song thay vì thế nó chỉ xử lý với vẻ bề ngoài.
- Nó không làm nhẹ bớt tội lỗi hay tình trạng!
- Nó nổ lực trong hư không hầu che giấu thực tại của tình trạng thật.
Hãy nhớ đến viên quan trẻ mà giàu kia trong Mathiơ 19? Ông ta đã hỏi Chúa Jêsus:
“Tôi sẽ làm gì, cho được sự sống đời đời?”
Bất cứ lúc nào bạn tìm cách “làm” một việc gì để che đậy tội lỗi của bạn, bạn không hề cảm nhận làm như thế vẫn chưa phải là đủ vì đối với Ê va như thế vẫn chưa phải là đủ.
Khi chúng ta bước vào trong thế gian nầy, chúng ta hết thảy đều phạm tội rồi bị nhuốm với tội lỗi trước mặt Đức Chúa Trời!
Rôma 3.10-11: “như có chép rằng: Chẳng có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không. Chẳng có một người nào hiểu biết, chẳng có một người nào tìm kiếm Đức Chúa Trời”.
Bất cứ điều chi và mọi sự mà đích thân chúng ta đã làm để tìm cách che đậy tội lỗi của mình đều là vô dụng hết!
Êsai 64.6: “Chúng tôi hết thảy đã trở nên như vật ô uế, mọi việc công bình của chúng tôi như áo nhớp; chúng tôi thảy đều héo như lá, và tội ác chúng tôi như gió đùa mình đi”.
Nhân loại đang muốn che đậy ở bề ngoài với tôn giáo và các việc lành, song tội lỗi luôn là vấn đề của người bề trong!
Bạn cần phải mặc lấy chiếc áo choàng tôn giáo, mọi sự bạn mong muốn, nhưng Ngài đã lên tiếng cảnh cáo, nó sẽ chẳng có tác động đâu!
Mathiơ 7.22: “Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhân danh Chúa mà trừ quỉ sao? và lại nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, ta sẽ phán rõ ràng cùng họ rằng: Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta!”
CON NGƯỜI ĐANG CHE GIẤU Ở SAU LƯNG TÔN GIÁO CÙNG CÁC THỨ HY VỌNG GIẢ DỐI!
- CON NGƯỜI CHE GIẤU SỢ HÃI Ở SAU LƯNG (các câu 8, 10)
- Họ sợ phải đối mặt với Đức Chúa Trời trong tội lỗi của họ!
Và hãy lắng nghe đây, con người vẫn còn sợ đối mặt Đức Chúa Trời với tội lỗi của họ!
Giăng 3.19-21: “Vả, sự đoán xét đó là như vầy: sự sáng đã đến thế gian, mà người ta ưa sự tối tăm hơn sự sáng, vì việc làm của họ là xấu xa. Bởi vì phàm ai làm ác thì ghét sự sáng và không đến cùng sự sáng, e rằng công việc của mình phải trách móc chăng. Nhưng kẻ nào làm theo lẽ thật thì đến cùng sự sáng, hầu cho các việc của mình được bày tỏ ra, vì đã làm trong Đức Chúa Trời”.
Nhưng, ai nấy trong chúng ta sẽ đứng trước mặt Đức Chúa Trời để trình sổ!
Hêbơrơ 9.27: “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét”.
- Họ đối mặt với tình trạng ghê khiếp của tội lỗi họ và án phạt chắc chắn của Đức Chúa Trời!
Thí dụ: Câu chuyện nói tới Herschel Gregg thuật về người kia ăn uống say sưa rồi vô ý giết chết đứa con sơ sinh của mình trong lúc say xỉn giận dữ.
I Giăng 1.7: “. . . và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta”.
Hêbơrơ 7.25: “Bởi đó Ngài có thể cứu toàn vẹn những kẻ nhờ Ngài mà đến gần Đức Chúa Trời, vì Ngài hằng sống để cầu thay cho những kẻ ấy”.
CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG TÔN GIÁO VÀ SỰ TRÔNG CẬY GIẢ DỐI!
CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG NỔI SỢ HÃI!
III. CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG SỰ THIẾU HIỂU BIẾT! (Các câu 10-11)
Nhân loại rõ ràng đứng trước sự thực tội lỗi gây ra nan đề!
Ađam chuyên về hậu quả của tội lỗi thay vì thực trạng tội lỗi!
Người theo chủ nghĩa nhân văn cho rằng nhân loại sở dĩ tồi tệ là vì cớ môi trường của họ.
SAI! – môi trường của con người tồi tệ vì cớ con người và tội lỗi của họ!
Người ta nhìn vào tình trạng của con người thay vì nguyên nhân của tình trạng!
CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG TÔN GIÁO VÀ SỰ TRÔNG CẬY GIẢ DỐI!
CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG NỔI SỢ HÃI!
CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG SỰ THIẾU HIỂU BIẾT! (các câu 10-11).
- CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG NHỮNG LỜI CÁO LỖI! (các câu 12-13).
Đây là chỗ “đổ thừa” thực sự bắt đầu!
Ađam nói: “Đừng ngó tôi nữa, người nữ kia đã cho tôi!”
Êva nói: “Đừng nhìn tôi như thế, chính con rắn kia đã gạt tôi!” (nghĩa là, “Ma quỉ khiến tôi làm việc nầy!)
Ngày nay, người ta vẫn muốn đổ thừa mà chẳng nhận lấy trách nhiệm vì tội lỗi của họ!
“Tôi đã ra đời như thế, tôi chẳng làm sao khác hơn được!” (Những kẻ đồng tính đang sử dụng câu nói nầy!)
“Chính lỗi lầm của Bố Mẹ mà tôi đã ra thể nầy!”
“Chính lỗi lầm của xã hội mà tôi đã ra thể nầy!” (Nghèo khổ, người hàng xóm xấu quá, v.v…).
“Chính những kẻ giả hình trong Hội Thánh mà tôi không muốn phải làm gì với Đức Chúa Trời”.
- CON NGƯỜI CHE GIẤU SAU LƯNG SỰ NGÂY THƠ (câu 12)
Ađam nhất định đổ thừa cho Đức Chúa Trời!
Người ta vẫn muốn đổ thừa cho Đức Chúa Trời!
“Nếu Đức Chúa Trời là công bình, tại sao Ngài lại để cho việc nầy xảy ra?”
Bạn không biết sao, lòng Đức Chúa Trời đau như cắt khi bị Ađam đổ thừa!
Một lần nữa, có những người muốn đổ thừa Đức Chúa Trời vì tội lỗi của họ, vì họ nói họ ra đời với những khuynh hướng nhất định như thế!
Phần kết luận:
Khi Ađam và Êva cố gắng tránh khỏi sự hiện diện của Đức Giêhôva giữa rừng cây trong Vườn, câu 9 chép rằng “. . . Giê-hô-va Đức Chúa Trời kêu A-đam mà phán hỏi rằng: Ngươi ở đâu?”
Dại dột làm sao khi nghĩ rằng bạn có thể tránh mặt Đức Chúa Trời ở chỗ thứ nhứt?
Thi thiên 139.7: “Tôi sẽ đi đâu xa Thần Chúa? Tôi sẽ trốn đâu khỏi mặt Chúa?”
Sự thực cho thấy bạn không thể tránh mặt Đức Chúa Trời được! Đức Chúa Trời vốn biết rõ Ađam đã sống ở đâu, giống như Ngài biết rõ nơi bạn đang sinh sống hôm nay!
Đức Chúa Trời đang hỏi bạn chính câu hỏi ấy hôm nay “Ngươi ở đâu?”
Tôi tin rằng Đức Chúa Trời đã hỏi Ađam câu hỏi ấy vì Ngài muốn Ađam phải nhìn nhận ông đang sống ở đâu!?!
Nếu bạn bị hư mất ở đây hôm nay, Đức Chúa Trời đang phán cùng bạn: “Ngươi ở đâu?”
Có phải bạn đang tìm cách tránh mặt Đức Chúa Trời hôm nay không? Bạn đang giấu gì ở sau lưng vậy?
Ở sau lưng là tôn giáo và trông cậy giả dối?
Sợ hãi?
Thiếu hiểu biết?
Những lời cáo lỗi?
Sự ngây thơ?
Giăng 3.16-18: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Vả, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài xuống thế gian, chẳng phải để đoán xét thế gian đâu, nhưng hầu cho thế gian nhờ Con ấy mà được cứu. Ai tin Ngài thì chẳng bị đoán xét đâu; ai không tin thì đã bị đoán xét rồi, vì không tin đến danh Con một Đức Chúa Trời”.
Rôma 5.8: “Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết”.
Nếu bạn là con cái của Đức Chúa Trời ở đây hôm nay, Đức Chúa Trời đang phán: “Ngươi ở đâu?”
Bạn đang ở đâu trong cấp độ phó thác cho Ngài?
Bạn đang ở đâu trong sự trung tín với Ngài?
Bạn đang che giấu sau lưng điều gì đang giữ Đức Chúa Trời không thực sự sử dụng bạn vậy?
1) Có phải là một tội lỗi dễ ám ảnh chăng?
2) Có phải là không bằng lòng làm theo ý chỉ của Đức Chúa Trời không?
3) Hay có phải bạn đang đổ thừa và cố gắng đổ thừa cho người khác chăng?

