SỰ SÁNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Những người đàn ông Thái chiếu sáng tình yêu của Đấng Christ cho người lân cận của họ
Melinda Lane và Jordan Christopher
Montri nói với vị khách: “Chúng tôi sẽ đem bán mớ cá nầy, cho dù chúng chưa đến lứa mà chúng tôi phải bán. Chúng đã không còn lớn nữa và ăn nhiều thức ăn hơn chúng tôi có thể mua được [cho chúng ăn]”.
Montri đang trình bày với đội ghi hình từ Văn phòng Nội Địa C&MA Mỹ đang ở quanh cộng đồng mà anh đang trông coi. Mớ cá, được mua mỗi xu một con, đã được nuôi trong cái ao được đào ở bên dưới loại nhà sàn kiểu ở Thái lan: một ngôi nhà sàn làm bằng gỗ, với khu vực bên dưới được dành làm nhà kho hay bầy gia súc.
Mặc dù chúng nhỏ hơn mong đợi, Montri nghĩ mớ cá vẫn sẽ được mang ra chợ từng quý một — hoàn toàn là một món lợi cho gia đình người Thái ở nông thôn. Montri giải thích: “Đây là việc mà tôi làm mỗi ngày. Mọi sự chúng tôi đang làm là để giúp cho người nào đến và nghiên cứu Lời của Đức Chúa Trời, họ cũng học được một nghề để giúp chăm sóc cho gia đình họ nữa”.
Những động lực làm ăn của Montri không luôn luôn suông sẻ. Anh đến gặp EQ khi họ cả hai người đang phục vụ trong một nhà tù ở Thái. Nhưng Montri thấy bối rối trong tâm linh mình từ lâu trước khi anh gặp rắc rối với luật pháp. Khi Montri còn thiếu niên, cha anh đã qua đời và mẹ anh phải rời nhà để kiếm việc làm. Cậu bé bị bỏ lại trong sự chăm sóc của người dì, người nầy chẳng có con cái nào khác nữa. Montri nhìn nhận: “Tôi chẳng được đi học và tôi muốn làm gì thì cứ làm thôi”.
Gia đình mà anh có là một nhóm bạn, họ uống “nhiều lắm” và nghiện ma túy. Khi say xỉn hoặc phê hết mức, Montri đã không suy nghĩ đến nổi khổ sâu sắc nhất của mình, và ngoài sự tiếp trợ thuộc thể của người dì, anh chẳng được ai yêu thương hết. “Bạn bè tôi đều có cha mẹ, và khi họ gặp phải nan đề, họ có thể nói với cha mẹ của mình. Nhưng tôi chẳng có ai hết, chẳng có ai trò chuyện, khuyên bảo hay dẫn dắt cả”.
Thế rồi ngay cả tác dụng tê tê của ma túy và rượu không thể che phủ được nổi khát khao thuộc linh của Montri. Anh chú tới quyền lực của ma thuật và tìm kiếm các pháp sư và thầy mo. Thậm chí anh còn trở thành một thầy tu Phật giáo nữa, với hy vọng kiếm được sự ưu ái với gia đình mình và khuây khỏa tâm hồn. Montri nói: “Tôi nghĩ điều đó sẽ khiến cho mẹ tôi vui sướng, và khi ấy bà sẽ tỏ ra yêu thương tôi”.
Montri cứ tiếp tục lạm dụng rượu, ma túy, rồi bị bắt và bị bỏ vào tù. Kinh nghiệm ở đàng sau các chấn song đã dẫm nát bất kỳ một kiểu tự đánh giá nào mà chàng thanh niên nầy vốn có. Anh nói: “Cứ giống như bạn không phải là một con người nữa vậy, bạn giống như một con vật, chúng chẳng nhìn thấy có chút giá trị nào hết”.
Montri bị kết án 10 năm vì hoạt động ma túy. Anh quyết định cách tốt nhứt để sống còn là trở thành một “người tù gương mẫu”, giúp đỡ mọi người bất cứ đâu anh có thể. Kết quả là, hạn định của anh được rút lại, và anh được chuyển sang nhà tù Sawang Din Daen. Sự chuyển dịch nầy sẽ kết quả trong sự phu phỉ ao ước của Montri về tình yêu thương và về giá trị.
Một trong những bạn tù ở Sawang đã tiếp xúc đều đặn với Đội Isaan, một nhóm nhân sự quốc tế của Hội Phước Âm Liên Hiệp và các bạn đồng sự trong nội địa, họ phục vụ cho những người nam người nữ của nhóm sắc tộc Isaan. Các thành viên của nhóm đã phát triển một chức vụ khích lệ nhiều người nam người nữ ở các nhà tù Thái lan và giới thiệu cho họ về đạo Tin Lành. Montri nói: “Đấy là những gì tôi cần hơn hết, sức mạnh để tiếp tục sống”.
Montri đã viết thư cho Đội Isaan và không lâu sau đó đã nhận được một cuộc thăm viếng từ các nhân sự quốc tế của Hội. Họ đến gặp Montri và một nhóm người khác hàng tuần trong hai tháng trời. Montri đã tìm được đức tin nơi Đấng Christ và học bỏ đi sự tăm tối trong cuộc đời của anh. “Chuyện ấy giống như: Đây nè! Đây là sự sáng mà tôi có cần. Đây là thứ mà tôi đang tìm kiếm”. Montri đã viết một bài hát về sự biến đổi của anh, đề tựa là: “Sự Sáng Của Đức Chúa Trời”.
“Tôi đã tìm được . . . thứ tình yêu cứ ban cho mà chẳng đòi đổi lại gì”. Với sự bảo đảm của thứ tình yêu ấy, sau cùng Montri đã tìm được chân giá trị của mình.
Đội Isaan đã giúp cho Montri học hỏi Ngôi Lời, họ dạy cho anh về tình yêu của Chúa Jêsus thay vì truyền thụ tôn giáo cho anh. Các thành viên dám chắc rằng Montri đã hiểu rõ chính Đức Chúa Trời, Ngài là trọng tâm của sự cứu rỗi, chớ không phải giáo viên hay hệ phái của nhân sự quốc tế kia. Cho dù các nhân sự có chuyển đổi hay bị phân công đi chỗ khác, tin lành vẫn y nguyên. Montri nhớ lại: “Điều tôi thực sự muốn biết là Đức Chúa Trời — quyền phép, sự sáng tạo muôn vật của Ngài — và về tội lỗi”.
Nhiều tù phạm khác đều muốn nhìn biết Đấng Christ nữa, và Montri nhắm vào sự phát triển và sự tấn tới về mặt thuộc linh của họ. “Tôi có thể hiểu con người ở trong tù, vì tôi sống giống như họ”.
Khi Đội Isaan dạy cho anh về tội lỗi và điều khoản của Đức Chúa Trời về sự cứu chuộc, Montri đã chia sẻ các bài học với những tù phạm khác, yêu cầu họ tham gia nghiên cứu Kinh thánh. Đôi khi, điều đó tốn rất nhiều ngày động viên kể từ khi nhiều người trong Sawang đã xây đi bởi những lần gặp gỡ trước đây với các Cơ đốc nhân, nhưng Montri đã thành công trong việc tuyển mộ nhiều người tham gia vào nhóm. Đổi lại, họ nói với những người khác nên đến học biết về Đức Chúa Trời của sự sáng tạo.
Montri bắt đầu hướng sự chú ý của mình vào một thanh niên được biết là EQ, anh nầy đã có mặt trong nhóm nghiên cứu Kinh thánh của Đội Isaan, song chưa đưa ra quyết định đối với Chúa. Bất cứ đâu EQ đi, Montri đi theo, trò chuyện với anh ta rồi tìm cách dạy cho anh ta từng chút một, kể từ khi kế hoạch sinh hoạt ở nhà tù mới giữ EQ lại không cho gặp gỡ nhóm như trước đây. Ngay cả với sự chú ý riêng tư của Montri, chàng thanh niên nầy dường như chẳng lấy làm thích thú với Tin Lành.
Lúc đó, Montri nói với EQ những điều anh đã tiếp thu được từ Đội Isaan về tội lỗi. “Tôi đã giải thích rằng chúng ta đã trở thành tội nhân và chẳng có một lối thoát nào đối với tội lỗi đó khác hơn là đến với Đức Chúa Trời”. EQ đã đưa ra lời tuyên xưng đức tin, anh và Montri cùng nhau nghiên cứu Kinh thánh bất cứ lúc nào họ có thì giờ rãnh rỗi.
EQ được tha ra khỏi tù trước Montri, nhưng anh không quên người bạn và là tư vấn của mình. Anh mua quần áo mới cho Montri và lập nhiều chương trình để rao giảng những tin tức tốt lành, thề đến nhà anh vì cớ Đấng Christ.
Các viên chức của nhà tù đã để ý việc lành mà Montri đang làm giữa vòng các bạn tù của mình và giảm án cho anh một lần nữa, còn 5 năm rưỡi. Không lâu sau đó thì anh được thả ra, Montri hiệp với Đội Isaan rồi hướng tới chỗ mà ở đó anh biết đạo Tin Lành được rao giảng: làng của EQ. Các cư dân đã chú ý nhiều vào những điều những người nầy đã nói, vì họ đã chứng kiến quyền phép của Đức Chúa Trời nơi sự biến đổi của EQ. Một nhóm nghiên cứu được hình thành và rồi một Hội thánh, do EQ trông nom.
Montri nói: “Có một việc rất quan trọng mà chúng tôi muốn thực hiện là đi vào nhiều làng mạc trong xứ mà các giáo sĩ không đến được”.
Một trong các ngôi làng ấy là Ban That, một cộng đồng gần đó khiến cho Montri chú ý tới; cậu của anh, là người mà anh chưa hề gặp mặt, đã sống ở đó. Chúa đã ban cho Montri một khải tượng về ngôi nhà của cậu anh là ngôi nhà của Đức Chúa Trời, vì vậy, mặc dù một cuộc viếng thăm sẽ cơi lại những vết thương trong gia đình, anh biết rõ đội phải khởi sự ở đó.
Mợ của Montri, là vợ của người cậu đó, là một người nghiện rượu mà dân làng rất e sợ vì bà ta thường bị các tà linh thăm viếng. Tuy nhiên, khi bà nghe được Tin Lành, bà tin theo Chúa Jêsus và các tà linh đã rời khỏi bà. Sau đó bà đã chịu phép báptêm.
Cư dân của Ban That có cùng phản ứng giống như những người láng giềng của EQ vậy: kinh ngạc nơi sự thay đổi trong cách xử sự của bà ta. Montri nói: “Ngày nay, chúng tôi nhìn thấy nhiều người trong ngôi làng ấy đã chú ý đến Đức Chúa Trời vì họ đã nhìn thấy một người sống trong tình huống tồi tệ như thế đã kinh nghiệm sự giải cứu và được cứu rỗi. Những gì đã xảy ra trong hai ngôi làng đó là bằng chứng cho sự thực Đức Chúa Trời đã dẫn dắt chúng tôi”.
Trung tâm cộng đồng được đội Isaan thiết lập ra đời từ ao ước của các nhân sự trong nước và quốc tế để tỏ ra tình yêu của Đấng Christ cho bộ tộc Isaan ở địa phương, họ nương vào công việc lao động của mùa màng để giúp đỡ cho gia đình của họ. Thêm vào với việc giúp đỡ cho dân chúng nuôi cá, Montri đã khởi sự một chiến dịch trồng nấm để tỏ cho dân làng thấy làm cách nào để tăng thêm thu nhập của họ vì vậy họ chẳng phải tìm việc làm ở Bangkok sau mùa họ gặt lúa. “Đấy là lý do tại sao chúng tôi tìm kiếm các phương thức để giúp đỡ [họ] phát triển những công việc giúp cho họ lao động trong các làng mạc để họ có thể ở nhà và chia sẻ về Đức Chúa Trời với gia đình và bạn hữu của họ”.
Một lối sống nợ nần chồng chất cũng là một nan đề cho bộ tộc Isaan nữa. Montri nói: “Mỗi ngày, họ vay chỉ một ít tiền thôi, song họ phải trả thì rất nhiều. Họ đã quên đi quá khứ, khi các tổ phụ của chúng tôi không xài tiền mà có thể chăm sóc cho gia đình của họ”. Những việc làm của nhà nông đã dạy tại trung tâm đòi hỏi một sự đầu tư nhỏ nhưng có ưu thế làm đẻ ra đủ thu nhập thỏa mãn các nhu cần cơ bản của gia đình vào lúc cuối vụ mùa.
“Đồng thời, người ta sẽ học biết về Đức Chúa Trời và Kinh thánh, vì thế họ có thể làm chứng cho người khác nữa, để họ cũng được cứu”.
Melinda Smith Lane là biên tập viên của tờ Alliance Life. Jordan Christopher là nhân viên đồ họa tại Văn phòng C&MA Nội Địa ở Colorado Springs, Colo.

