NGƯỜI NẦY GIEO VÀ NGƯỜI KIA GẶT
Nhân sự
“Vì đây người ta có thể nói rằng: Người nầy thì gieo, người kia thì gặt, là rất phải. Ta đã sai các ngươi gặt nơi mình không làm; kẻ khác đã làm, còn các ngươi thì đã vào tiếp lấy công lao của họ”.
(Giăng 4:37–38).
Trong một buổi thờ phượng, có một tín hữu nói cho chúng tôi biết đang khi chia sẻ Tin Lành, bà nầy có đi ngang qua chỗ một người rất ham thích trong việc nghiên cứu Lời của Đức Chúa Trời với chúng tôi. Bà ta trao số điện thoại của người đó cho tôi, tôi liền gọi ông ấy ngay lập tức. Một tuần sau đó, người tín hữu kia và tôi đến thăm ông ta. Chúng tôi đi vào một khu vực mà chúng tôi chẳng quen thuộc mấy. Sau khi dừng lại để hỏi thăm, chúng tôi tìm được con đường đến với tiệm may của ông ấy. Một ông cụ khoảng 70 tuổi với mái tóc bạc trắng, ông ta đang ngồi bên bàn máy may của mình.

Ông ấy nồng nhiệt chào đón chúng tôi, và trong khi trò chuyện, ông chia sẻ cho chúng tôi lần ông tiếp xúc đầu tiên với Tin Lành. Khi còn nhỏ, ông đã gặp gỡ Harry Watkins, vị giáo sĩ đầu tiên cho bộ tộc Fulbe ở Guinea. Ông cụ nhớ lại lần ông lén ra khỏi nhà để đến nghe một nhân sự của Hội Phước Âm Liên Hiệp, là Mục sư Watkins rao giảng. Ông cụ nhớ mãi Mục sư Watkins đã cho ông một cây kẹo.
Khi ấy, cụ thợ may trở vào tiệm của mình và trở lại tay cầm một quyển sách đã sờn gáy hết. Đây là một phiên bản sao lại từ các bản dịch đầu tiên Lời Đức Chúa Trời theo tiếng bộ tộc Fulbe. Được in ra vào năm 1965, quyển sách nầy gồm từ sách Mathiơ đến sách Rôma. Ông đã trìu mến giữ lấy quyển sách nầy qua nhiều thập niên. Khi chúng tôi chuẩn bị ra về, chúng tôi mời ông đến nhóm tại nhà thờ. Ông đã nhận lời mời, và Chúa nhât sau đó, chúng ta đã đón ông đến thờ phượng với chúng tôi.
Đúng là một vinh dự khi bước vào công lao của quí giáo sĩ, họ đã gieo rắc Tin Lành một cách trung tín nhiều năm trời trước khi chúng tôi đến đó. Thậm chí cho đến hôm nay, công lao của họ đang đơm bông kết trái.

