NƠI NƯƠNG NÁU VÀ SỨC LỰC CỦA CHÚNG TA
Evangeline French Kindervater

Bạn ở đâu vào ngày 11/9? Hãy hỏi bất kỳ người Mỹ nào, và có lẽ họ sẽ dành cho bạn một khoảnh khắc thuật lại buổi sáng ấy cách đây 10 năm.
Bạn ở đâu vào lúc 2 giờ 36 phút trưa ngày 11 tháng 3 năm 2011? Hãy hỏi bất kỳ ai ở miền Đông Nhật bản, và họ sẽ có một câu chuyện hay để kể lại.
Tôi đi xe đạp cùng với Eryka, con gái tôi ngồi ở phía sau, đang trở về nhà từ yochien (nhà trẻ). Eryka mới có 6 tuổi, vì vậy nó không nặng bao nhiêu, nó không thể xoay trở làm cho tôi mất cân bằng được. Tôi ngạc nhiên không biết nó làm cái gì ở phía sau xe. Khi ấy tôi nhận ra rằng không phải là nó mà là chính thế đất khiến cho chúng tôi phải chao đảo! Tôi dừng xe lại, ẳm lấy nó khỏi xe rồi chạy đến khu đậu xe gần đó, cách nhà cửa và trạm điện một chút. Theo bản năng, tôi ôm nó sát người tôi khi chúng tôi núp xuống rồi kêu cầu Chúa Jêsus. “Ôi lạy Chúa, làm ơn làm cho đất ngừng hẳn lại đi!” Năm phút thôi, cảm thấy giống như cõi đời đời vậy.
David, chồng tôi có việc ở Đông Kinh và, vào thời điểm có động đất, thật may mắn ở rất gần với trường học Cơ đốc mà hai đứa con lớn của chúng tôi đến học ở đó. Anh ấy đến gặp Josiah và Eryn ngay lập tức, và sau cùng, khi chúng tôi liên lạc được với nhau, tôi đến đón cả thảy về nhà bằng xe hơi.
Sau đó, chúng tôi vui vẻ an toàn ở nhà nhưng lấy làm sợ hãi khi chúng tôi xem vô tuyến truyền hình thấy vùng sóng thần đang hủy diệt khu vực mà chúng tôi đã qua kỳ nghỉ hè ở đó. Khi ấy một nhà máy lọc dầu bùng nổ lên. Ngày kế đó một lò phản ứng nguyên tử đã nổ, đấy chỉ là khởi đầu cho sự rối rắm. Các dư chấn cũng rất thường xuyên và đầy đe dọa, dữ dội hơn các trận động đất khác mà chúng tôi đã kinh nghiệm trong 12 năm làm nhân sự quốc tế tại Nhật bản.
Sau một đêm, tôi thức giấc vào sáng thứ Bảy với Thi thiên 46 nung nấu toàn bộ linh hồn tôi: Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi — dầu núi lay động và bị quăng vào lòng biển! Thi thiên nầy trở thành niềm an ủi và lẽ đạo trong những ngày gắt gao nối theo sau. Chúng tôi cẩn thận kiểm tra thông tin và cầu nguyện để quyết định chúng tôi nên làm gì cho gia đình của mình. Chúng tôi cảm thấy bình an về việc ở lại đó, ít nhất là vào thời điểm ấy.
Nhiều chương trình bị thay đổi và một số sinh hoạt bị hủy bỏ, nhưng khi ca đoàn Tin Lành của chúng tôi gặp lại, các thuộc viên đều sẵn sàng sống với nhau, dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời và ca hát tận đáy lòng của họ.
Lúc chúng tôi lo dọn dẹp sau khi nhóm lại, Mari yên lặng đến gần tôi.
Cô ấy hỏi với cặp mắt dò xét: “Bạn bè và gia đình của chị rất lo cho chị, có phải không?” Tiếp xúc bằng mắt rất hiếm trong nền văn hóa nầy.
“Dạ, đúng thế, họ quan tâm lắm. Chúng tôi đã nhận hàng tấn tin nhắn qua email. Nhưng họ đang cầu thay cho chúng tôi — và cho Nhật bản”.
“Chị không muốn trở về sao? Chị không sợ sao?”
Tôi liếc mắt rồi mĩm cười với người mẹ trẻ, dịu dàng nầy, là người đã tạo nổ lực rất lớn để trở thành một chi thể trong ca đoàn Tin Lành của chúng tôi. Những nụ cười cũng rất là hiếm có.
Tôi nhìn nhận: “Ô có chứ, hết thảy chúng tôi đều sợ cả đấy, có phải không? Nhưng chúng tôi đang lắng nghe tin tức và chúng tôi đang nhận tin cập nhật từ tòa lãnh sự của chúng tôi. Ngay bây giờ đây, chúng tôi không cảm thấy cần phải rời đi nữa. Chúng tôi muốn sống ở đây. Chúa Jêsus yêu thương dân tộc Nhật bản. Tôi yêu người Nhật nhiều lắm trước đây. Chúng tôi muốn ở lại với các bạn, cùng nhau nếm trải sự việc nầy”. Tôi nắm lấy tay cô ấy. Cái chạm hiếm có.
Cô ấy khởi sự khóc. Đôi mắt tôi cũng ươn ướt nữa. Nước mắt vẫn rất hiếm hoi. Khi cô ấy chấm nhẹ vào đôi mắt mình, cô ấy nói: “Chị biết không, không một ai muốn đổ thừa cho chị nếu chị bỏ về quê hương. Nhưng chị ở lại thì nói nhiều hơn những gì chị muốn nói”.
Nhiều người láng giềng của chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên khi thấy chúng tôi ở lại. Nhưng liệu chúng tôi có được an toàn ở Hoa kỳ không nếu Đức Chúa Trời muốn chúng tôi ở tại Nhật bản? Đây là một thời điểm không giống với bao thời điểm khác. Không phải là điều mà chúng tôi hay bất kỳ ai mong muốn. Nhưng đây là cơ hội hiếm có để tỏ ra tình yêu thương của Chúa Jêsus cho một dân vui vẻ họ giống như bầy chiên không có người chăn.
Ai đáp ứng được với công việc nầy? Không phải chúng tôi đâu. Nhưng tài năng của chúng tôi đến từ Đức Chúa Trời (II Côrinhtô 2:16; 3:5)! Ngài là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi.
Evangeline Kindervater và David chồng bà, là nhân sự quốc tế ở Nhật bản.

