BẠN Có Thể Trở Thành Người Tốt Nhứt
“Vậy, khi nào ai mắc tội về một trong các điều nầy, thì phải xưng mình phạm tội chi, rồi vì tội mình đã phạm, dẫn đến Đức Giê-hô-va một con cái trong bầy súc vật nhỏ, hoặc chiên cái hay là dê cái, đặng làm của lễ chuộc tội; thì thầy tế lễ sẽ làm lễ chuộc tội cho người“ — Lêvi ký 5:5–6
Hầu hết các của lễ đều được quy định trực tiếp bởi Kinh Thánh, nhưng khi mô tả về của lễ do tội nhân mang đến, thì có một cấp độ cao hơn. Không phải ai cũng mang theo cùng một của lễ khi họ phạm tội nghịch cùng Đức Chúa Trời. Nhưng cấp độ không được xác định bởi tính cách nặng nhẹ của tội đã phạm; nó được quyết định bởi số tiền mà người đó có.
Điều này có nghĩa là một người giàu có mang đến một con vật: “Vậy, khi nào ai mắc tội về một trong các điều nầy, thì phải xưng mình phạm tội chi, rồi vì tội mình đã phạm, dẫn đến Đức Giê-hô-va một con cái trong bầy súc vật nhỏ…“. Một người không có khả năng, mang đến hai con chim: “Nếu không phương thế lo cho có một chiên cái hay là một dê cái được, thì phải vì tội mình đã phạm, đem đến cho Đức Giê-hô-va” (Lê-vi Ký 5:7). Nếu hai con chim quá đắt đỏ, thì tội nhân mang đến một của lễ chay: “Nếu không phương thế lo cho có một cặp cu hay là cặp bồ câu con được, thì người vì tội mình đã phạm, phải đem … bột lọc“ (Lêvi ký 5:11). Thật là thú vị khi thấy rằng hạng tội nhân không được phép mang kém hơn những gì họ có thể, hoặc nhiều hơn so với điều họ đang có.
Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng lệnh cấm này cung ứng cho chúng ta một bài học rất giá trị khi phạm tội: Đức Chúa Trời không phán xét hết thảy chúng ta theo cùng một cấp độ! Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời không mong hết thảy chúng ta trở thành Mẹ Teresa, nhưng Ngài cũng sẽ không miễn trừ cho chúng ta vì không đủ khả năng để trở thành. Chúa mong chúng ta phải trở nên người tốt nhứt mà chúng ta có thể trở nên – không hơn và không kém!
Ý tưởng này được minh họa rõ ràng trong câu chuyện về Rabi Zusha xứ Anipoli vào thế kỷ 18. Khi vị rabi lỗi lạc Zusha nằm trên giường chờ chết, ông kêu la song chẳng có ai yên ủi ông. Sau cùng, một trong những học trò của ông hỏi: “Thưa thầy, thầy lo lắng về điều chi vậy? Chắc chắn là thầy sẽ được Đức Chúa Trời tiếp nhận kia mà!” Vị rabi thiêng liêng này đáp: “Ta không lo về việc Đức Chúa Trời sẽ hỏi ta: ‘Hỡi Zusha, sao ngươi không lỗi lạc bằng Ápraham hay Môi-se?’ Ta lo rằng Ngài sẽ hỏi ta: ‘Hỡi Zusha, tại sao ngươi không lỗi lạc như Zusha chứ?'”
Như vị rabi vốn hiểu rõ, Đức Chúa Trời sẽ xét đoán chúng ta theo khả năng riêng của mình – và những gì chúng ta đã làm, hoặc không làm, với khả năng đó.
Một ngày nọ, Đức Chúa Trời sẽ hỏi mỗi một người chúng ta đã làm với tài năng và khả năng mà Ngài đã ban cho chúng ta. Câu trả lời của bạn sẽ là gì? Người ta nói rằng hầu hết các tấm bia mộ có thể mang dòng chữ: “Ra đi với khả năng hoàn toàn nguyên vẹn”. Thay vì thế, chúng ta nên có câu nầy trên bia mộ của chúng ta: “Ra đi với khả năng bộc lộ và hoàn toàn dâng cho Đức Chúa Trời”.

