Châm ngôn 11:31
Kìa, người công bình được báo đáp nơi thế thượng;
Phương chi kẻ hung ác và kẻ có tội!
Phần thưởng hay án phạt đời đời của bạn – thiên đàng hay địa ngục – sẽ trỗi hơn bất kỳ phần thưởng hoặc án phạt nào theo đời nầy. Nhưng Đức Chúa Trời cũng báo trả cho cho người công bình và kẻ ác trong đời này. Người công bình không nên thất vọng vì hiện chẳng có phần thưởng nào dành cho họ, và kẻ ác không nên nghĩ họ có thể sống hôm nay mà chẳng bị phạt (Thi thiên 27:13; I Phi-e-rơ 4:17-18).
Vua Solomon muốn bạn phải chú ý – Này! Bạn nên nghiêm chỉnh xem xét cách xử lý của Đức Chúa Trời với loài người. Ngài sẽ báo trả cho con người trên đất về mọi hành vi của họ. Bạn không tránh khỏi mắt Ngài đâu; bạn không bị lạc mất trong đám đông được đâu. Người công bình sẽ được chúc phước cho; kẻ ác sẽ bị hình phạt. Có một Đức Chúa Trời ở trên trời; Ngài yêu đạo đức và thù ghét tội lỗi; một người sẽ gặt những gì mình gieo ra.
Cả hai: người công bình và kẻ ác đều gánh chịu nghịch cảnh trên đất – hầu cho hạng người thiên nhiên không thể phân biệt được yêu hay ghét của Đức Chúa Trời (Truyền đạo 8:14; 9:1-3). Tuy nhiên, Kinh thánh tỏ ra những khác biệt rất lớn, mà hạng người thiên nhiên không thể tiếp thu được. Đức Chúa Trời đối xử với người công bình và kẻ ác rất là khác biệt. Hạng người thuộc linh nhìn biết sự này: họ hiểu rõ cách xử sự của Đức Chúa Trời trong hiện tại và tương lai.
Đức Chúa Trời gửi nghịch cảnh đến trong sự yêu thương để sửa phạt và làm cho người công bình được trọn vẹn (Châm ngôn 3:11-12; Thi thiên 11:5; A-mốt 3:2, I Cô-rinh-tô 11:32; Hê-bơ-rơ 12:5-17). Mọi suy tưởng của Ngài duy nhứt là tốt lành cho họ; Ngài lắng nghe lời cầu nguyện của họ rồi ban cho họ những ước muốn của họ (Thi thiên 34:10-16; 37:4; 84:11). Ngài chúc phước cho họ với giàu có, hay những thứ tốt hơn giàu có, hoặc cả hai (Châm ngôn 15:16-17; 21:21; 22:4; I Timôthê 6:6).
Đức Chúa Trời gửi sự thịnh vượng đến trong sự thù ghét cho kẻ ác (Châm ngôn 1:32; Thi thiên 17:14; 73:1-20). Và Ngài gửi nghịch cảnh như một lời cảnh báo về sự phán xét hầu đến lớn lao hơn. Những suy tưởng của Ngài là ác đối với họ; Ngài không lắng nghe lời cầu nguyện của họ; Ngài bật cười nơi những tai vạ của họ (Châm ngôn 15:8; 28:9; 1:20-31). Những sự vui dại dột của họ sẽ lên án họ trong Ngày Phán Xét (Công Vụ các Sứ Đồ 14:15-17; Rôma 1:18-32).
Đúng hay sai là một sự lựa chọn. Mọi hậu quả hay kết quả của cuộc sống tin kính thì trỗi hơn lối sống trong tội lỗi. Sự khôn ngoan dẫn đến hạnh phúc và sự thoả mãn bề trong và sự thịnh vượng bên ngoài với cuộc sống thọ (Châm ngôn 3:13-26; 10:22; 13:15; Thi thiên 37:4; 84:11). Tội lỗi dẫn đến đau buồn, lầm lỡ, rối rắm, và sự chết (Châm ngôn 3:33-35; 4:19; 5:7-14; 11:8; 13:15; 15:16; 24:20). Bài học rất là rõ ràng.
Châm ngôn và sự lý giải của nó là thật (Châm ngôn 11:20; Thi thiên 58:10-11). Liệu bạn có tin theo và sống theo nó chăng? Hỡi quí độc giả công bình, hãy nắm lấy sự yên ủi! Hỡi tội nhân, hãy tỉnh thức! Hãy đọc phân đoạn Kinh Thánh nầy:
“Đức Giê-hô-va thử người công bình; Nhưng lòng Ngài ghét người ác và kẻ ưa sự hung bạo. Ngài sẽ giáng xối trên kẻ ác những bẫy, lửa và diêm; Một ngọn gió phỏng sẽ là phần của chúng nó. Vì Đức Giê-hô-va là công bình; Ngài yêu sự công bình: Những người ngay thẳng sẽ nhìn xem mặt Ngài” (Thi thiên 11:4-7).
Cuộc sống rất khó khăn (Gióp 5:6-7), nhưng cõi đời đời trên thiên đàng là tốt hơn (Êsai 57:1-2). Hạng người công bình được yêu thương lúc bây giờ và sau nầy; kẻ ác giờ đây và về sau bị xem khinh. Mặc dù Đức Chúa Trời hiện yêu thương và chúc phước cho người công bình, cõi đời đời vẫn là quan điểm sống tốt nhứt vì phẩm chất và khoảng thời gian siêu việt của nó (Thi thiên 49:1-20; 73:1-28; I Cô-rinh-tô 15:19; II Cô-rinh-tô 4:18; Phi-líp 3:18-21; Côlôse 3:1-4).

