Châm ngôn 13:22
Người lành lưu truyền gia sản cho con cháu mình;
Song của cải kẻ có tội dành cho người công bình.
***
Các gia đình nhơn đức cải thiện từ thế hệ nầy sang thế hệ khác. Hạng người nhơn đức tiết kiệm cho con cháu. Đức Chúa Trời chúc phước sự đầu tư cao quý bằng cách lấy từ kẻ ác và thêm nó vào cơ nghiệp của họ. Sự khôn ngoan bao gồm việc hoạch định bất động sản cho gia đình bạn để cải thiện về mặt tài chính. Một vị tộc trưởng yêu thương dự trù cho các thế hệ tương lai của gia đình mình phải có quyền lực kinh tế rộng lớn hơn.
Hạng người nhơn đức nhìn rất xa, đặc biệt là cho gia đình của họ. Họ là những người hoạch định về gia đình lớn lao. Họ vui vẻ ở những đứa cháu, và họ chuẩn bị mọi lợi thế khả thi. Đức Chúa Trời ban thưởng sự nhơn đức của họ bằng cách bảo vệ tài sản của họ cho hậu thế. Các thế hệ của người công bình được chúc phước cho (Thi thiên 103:17). Nhưng Ngài lấy sự giàu có khỏi kẻ dữ và ban chúng cho người tin kính.
Kinh Thánh hứa sự sống lâu cho những người công bình và những ngày ngắn ngủi cho hạng tội nhân (Châm ngôn 3:1-2; 4:10; 9:11; 10:27; Thi-thiên 34:11-13; 91:16; Ê-phê-sô 6:2-3). Kinh Thánh cũng hứa hẹn sự chuyển đổi an toàn về của cải từ thế hệ này sang thế hệ khác cho họ (Châm ngôn 28:8; Truyền đạo 2:26; Gióp 27:16-17). Đây là những lời hứa tuyệt vời mà không một nhân viên bảo hiểm nhân thọ nào có thể đương đảm được.
Y-sơ-ra-ên, dân sự của Đức Chúa Trời, đã viếng thăm Ai-cập, những người ngoại đạo thờ bò của dòng sông Ni-lơ. Khi họ rời đi, họ đã lấy của cải của xứ sở nhiều thế hệ (Xuất Êdíptô ký 3:21-22; 12:36). Sau-lơ ghen tị với Đa-vít công bình và đã bắt bớ ông, nhưng Đức Chúa Trời đã ban cho ngai vàng và những người vợ của Saulơ cho Đa-vít (II Samuên 12:7-8). Và chính ngôi của Ða-vít sẽ kéo dài cho đến đời đời (Êsai 9:6-7).
Con người có một vai trò gia đình rất lớn lao. Chế độ gia trưởng là chương trình của Đức Chúa Trời Đấng Tạo Hóa dành cho gia đình. Là người làm cha, rồi gia đình nối theo sau. Hầu hết các nan đề của cuộc sống đều có thể lần theo từ một người cha không biết lo. Trước tiên người phải sống thật đạo đức và nhơn đức về mặt thuộc linh, như đã được dạy dỗ trong câu châm ngôn này. Kế đó, người phải tiết kiệm và rồi cung ứng một cơ nghiệp cho con cháu. Người đếm cháu chắt giống như mão triều thiên của mình (Châm ngôn 17:6).
Chỉ có hạng người nhơn đức mới sống mạnh mẽ đủ để giữ lại thu nhập và tài sản làm cơ nghiệp (Châm ngôn 11:16). Hạng người dại dột và tội lỗi quá ngu muội, lười biếng, ích kỷ hoặc lãng phí không tích lũy bất động sản cho gia đình. Một người nhơn đức là một người làm việc chăm chỉ với tay nghề hoặc buôn bán, một người biết tiết kiệm và sống có kỷ luật, một người khéo léo và khôn ngoan, một nhà đầu tư thận trọng và biết tính toán, và một người hay bố thí rời rộng. Người ấy dễ dàng chối bỏ mình để có tiền bạc để lại cho các thế hệ tương lai.
Đức Chúa Trời đã truyền cho bậc làm cha làm mẹ phải xây dựng nhà cửa và tài sản cho con cái của họ (Châm ngôn 19:14; II Cô-rinh-tô 12:14). Đây chẳng phải là một lựa chọn hoặc chỉ đơn thuần là một đề nghị – mà đó là một mạng lịnh của Ngài – đó là một quy luật của sự khôn ngoan. Trong khi con cái phải sẵn sàng để hỗ trợ cha mẹ trong trường hợp khẩn cấp lúc tuổi già, đây không phải là chương trình thông thường của Đức Chúa Trời dành cho hai thế hệ đâu (I Timôthê 5:4, 8). Bậc làm cha làm mẹ nên sống thật cần cù và khôn khéo đủ để cung ứng một cơ nghiệp cho hai thế hệ kế tiếp.
Thế giới trần tục này chế nhạo Đức Chúa Trời và các mạng lịnh của Ngài. Các thói quen ích kỷ và tư dục của họ làm sao để có được khoái lạc và sự thỏa mãn ngay lập tức thiêu đốt phần lớn hoặc toàn bộ thu nhập của họ, hoặc thậm chí còn nhiều hơn nữa, và có người ngã chết vì mạng lưới nợ nần trong đời gian ác nầy. Điều nầy rất phổ biến, và vui thích đối với kẻ ngu muội, vì ông bà xưa có nói: “Chúng ta tiêu xài cơ nghiệp của con cháu chúng ta”. Đức Chúa Trời cao cả sẽ đưa những kẻ rãnh rỗi đó xuống địa ngục và ban cơ nghiệp của họ cho người công bình, là người biết yêu mến gia đình của họ.
Một cơ nghiệp dành cho con cháu của bạn là thêm một lý do nữa để bạn phải tiết kiệm một phần thu nhập của bạn. Tiền bạc tiết kiệm không phải là một lựa chọn hoặc gợi ý; mà đó là trách nhiệm của Cơ Đốc của bạn (Châm ngôn 6:6-8; 30:25), bởi vì để lại di sản là nhiệm vụ Cơ Đốc của bạn. Bạn không thể tha thứ cho mình bằng cách đọc Kinh Thánh và cầu nguyện mỗi ngày. Bạn phải tiết kiệm một phần thu nhập của bạn. Bất cứ ai cũng có thể tiết kiệm theo cách đơn giản bằng cách để số tiền ấy qua một bên rồi sống với phần còn lại.
Đức Chúa Trời có sự khôn ngoan và có quyền nói cho bạn biết cách quản lý tiền bạc. Ngài đã cảm thúc Vua Solomon viết ra những câu châm ngôn nầy cho bạn. Vâng theo chúng là bổn phận của bạn. Bạn phải chịu khó lao động thật khôn khéo để có thu nhập (Châm ngôn 10:4; 12:24; 14:4). Bạn phải tránh chi tiêu ngu ngốc và lãng phí (Châm ngôn 21:17, 20; 18:9). Bạn phải từ chối những mưu đồ đầu tư bất lương (Châm ngôn 13:11; 14:23). Bạn phải bố thí cách rời rộng (Châm ngôn 11:24-27; 19:17). Bạn phải tiết kiệm một cách có hệ thống (Châm ngôn 6:6-8; 30:25).
Sẽ ra sao nếu bạn có ít tiền bạc để lại cho con cháu mình? Nếu bạn sống và lao động đàng hoàng theo lời của Đức Chúa Trời, Ngài chọn hoàn cảnh của bạn vì các mục đích khôn ngoan. Ngài muốn tặng cho bạn những món quà lớn lao hơn.
Cơ nghiệp lớn lao nhất mà một người có thể để lại cho gia đình mình là sự kính sợ Chúa, Kinh thánh Cơ đốc và sự khôn ngoan (Thi thiên 34:11; 119:111; Truyền đạo 7:11).
Hạng người nhơn đức nhìn thấy ba hoặc nhiều thế hệ hơn đang cần đến các thứ quý báu này (Thi thiên 78:1-8; Giô-ên 1:1-3).
Hỡi quí độc giả, bạn đang làm gì cho gia đình bạn vậy? Có phải cuộc sống ngay thẳng của bạn là ơn phước đang tích lũy cho dòng dõi của bạn, cả về mặt thuộc linh và về mặt tài chánh? Có phải gia đình bạn đang phát triển trong sự cao trọng từ thế hệ nầy sang thế hệ khác? Hoặc có phải bạn là một kẻ dại, chễnh mãng không cung ứng cho con cháu mình những lợi thế mà bạn buộc phải cung ứng cho chúng (Phục truyền luật lệ ký 6:4-9; II Cô-rinh-tô 12:14; Ê-phê-sô 6:4)? Sự xấu hổ đang giáng trên bạn đấy! Nguyện mỗi người làm cha mỗi ngày đều nhớ tại sao mình vẫn còn sống đây (Êsai 38:19).
Hỡi Cơ đốc nhân, tình trạng tài chánh của bạn trong cuộc sống có đáng để nêu gương về tầm quan trọng hay ý nghĩa!?! Hãy hướng sự chú ý và tình cảm của bạn nhìn lên cao. Cha của bạn ở trên trời có một cơ nghiệp dành cho bạn trong đời hầu đến vượt quá sự giàu có của cả vũ trụ nầy (I Cô-rinh-tô 3:21-23; I Phi-e-rơ 1:3-5; II Phi-e-rơ 3:10-14). Ngài đã thực hiện sự đầu tư nào cho tương lai của bạn vậy? Sự chết của Con độc sanh của Ngài! Ngài đã chỉ định cho bạn phần nào vậy? Một phần tương đương với Con đó (Rô-ma 8:14-19)!

