Châm ngôn 15:1
Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận; Còn lời xẳng xớm trêu thạnh nộ thêm.
Đức Chúa Trời ưa thích những người biết làm sự hoà thuận, và Ngài chúc phước lớn cho họ (Mathiơ 5: 9; Giacơ 3:17-18; II Côrinhtô 13:11). Bạn có thể trở thành một người biết làm sự hoà thuận. Bạn có thể chấm dứt những tranh chiến, thù hận và giận dữ. Câu châm ngôn ngắn ngủi nầy là một trong những câu Châm ngôn hay nhất của Vua Solomon. Bạn có thể sử dụng sự khôn ngoan trong sách nầy mỗi ngày để được phước của Đức Chúa Trời.
Sự khôn ngoan thật là đơn sơ. Nếu ai đó tức giận, hãy dùng câu nói nhẹ nhàng làm cho họ dịu đi. Đừng sử dụng lời lẽ có tính cách phòng thủ hay khắc nghiệt, vì điều đó sẽ làm giận dữ tăng thêm. Bạn có thể chấm dứt sự xung đột và đánh nhau bằng lời lẽ êm dịu. Hãy từ chối không dùng lửa phản ứng dại dột và xấu xa với lửa xung đột.
Người ta có thể đánh nhau với cái gối sao? Không thể được! Cái gối sẽ nhận lấy bất kỳ cú đấm nào vào mặt nó mà không đánh lại. Không có đánh trả chi hết; mọi cú đấm đều được nhận lấy, và cái gối không bị thương tích; giận dữ nhanh chóng bỏ đi, và xung đột kết thúc. Bạn có thể trở thành chiếc gối cho cơn giận của nhiều người khác không?
Làm thế nào xung đột được nếu một người chìa má kia ra (Mathiơ 5:38-42)? Đúng là sự khôn ngoan hiếm hoi mà Đức Chúa Jêsus Christ là con lỗi lạc nhất của Solomon đã dạy! Thay vì đánh nhau với kẻ thù, hãy yêu thương họ, hãy chúc phước cho họ, làm điều lành cho họ, và cầu thay cho họ (Mathiơ 5:39-43).
Đây là một trong những câu Châm ngôn có giá trị nhất của Vua Solomon. Nếu bạn ghi nhớ qui tắc này, bạn có thể đối diện với từng kẻ nghịch đang sôi giận và bất kỳ cuộc đối đầu nào. Nếu mọi người đều thực hành qui tắc này, hòa bình sẽ thêm lên ở mọi nơi. Đúng là một qui tắc hạnh phước, ra từ Chúa Bình An!
Một cụm từ phổ biến tuyên bố từ sân trường giải thích việc xung đột: “Đánh nhau thì phải có hai người”. Quả đúng là dường nào! Nếu một bên thôi không đánh nữa và tỏ ra sự tử tế, cuộc đánh nhau sẽ chấm dứt. Giáo viên và hiệu trưởng trường đều biết rõ qui tắc này và sử dụng nó để tìm ra cả hai bên trong một cuộc đánh nhau.
Bạn có thể có ảnh hưởng sâu sắc cho sự hòa thuận, bằng cách chấm dứt không đánh nhau nơi phần thế giới của bạn. Hãy khởi sự trong cuộc hôn nhân và gia đình của bạn, và làm bằng mọi cách cho sở làm, nhà thờ và người lân cận, Đức Chúa Trời và người ta sẽ biết đến bạn là một người chuyên làm sự hoà thuận.
Nhưng lời lẽ khiêu khích và xúc phạm, lời lẽ mà theo tự nhiên bạn nghĩ đến khi đối mặt giận dữ hoặc tự bảo vệ thích ứng với kiêu ngạo, khiến cho tranh chiến cứ tiếp tục và leo thang. Đôi khi chúng được gọi là “lời lẽ dẫn tới chỗ đánh đấm”. Một cuộc đánh nhau sẽ nhận lấy thiệt hại lớn lao và tồi tệ hơn, nếu bạn không mau mắn đưa sự giận dữ và tranh cạnh tới chỗ chấm dứt (Châm ngôn 17:14; 26:21).
Nếu một người đang tức giận đối với bạn, dầu khi ấy là lỗi của bạn, bạn có thể kết thúc vấn đề một cách êm ái bằng cách đáp trả nhẹ nhàng và tử tế, thay vì với sự giận dữ của chính bạn khi biện bác (Châm ngôn 12:16; 15:18; 29:22). Bạn có chịu dẹp bỏ sự kiêu căng của mình và kết thúc tranh chiến không (Châm ngôn 13:10; 21:24; 28:25)? Qui tắc nầy vận dụng với các thành viên trong gia đình, các tình huống ở sở làm, nhà cầm quyền, hoặc bất cứ ai khác. Hãy sử dụng việc ấy.
Chính sự kiêu ngạo của bạn lập luận chống lại sự khôn ngoan này bằng cách nói bạn phải tự bảo vệ mình. Phản ứng bằng cách đánh nhau chỉ cần thiết trong các hành động khiêu khích nghiêm trọng như tình huống sống chết hoặc nơi xử lý tội phạm có thể khiến bạn phải trả giá. Nói khác đi, các xung đột thông thường trong cuộc sống và tội lỗi của người khác được bỏ qua và bất chấp bởi hạng người có danh dự (Châm ngôn 19:11).
Hãy tư đo mình bởi qui tắc tự kỷ luật và làm sự hoà thuận nầy. Có phải bạn bị trêu chọc bởi sự kích thích của người khác không? Sự bạn trả đủa với bất cứ việc gì sẽ chỉ rõ về bạn? Có phải bạn có lời lẽ sau cùng trong cuộc không? Có phải bạn có khuynh hướng tự xưng công bình thay vì tự nhin nhục không? Có phải bạn bào chữa xu hướng tranh luận bằng cách đưa ra nguyên tắc, mặc dù chính là sự kiêu căng rõ ràng?
Solomon dạy người ta phải kính sợ vua chúa hay các bậc cầm quyền dân sự khác, vì vua chúa trong thời buổi ấy có quyền hành lớn lao (Châm ngôn 19:12, 20:2; Truyền đạo 8:2-5). Nhưng ông cũng dạy rằng nhường nhịn có thể làm nguôi lòng, ngay cả cơn thịnh nộ bạo lực của họ (Châm ngôn 16:14; Truyền đạo 10: 4). Nói năng cách mềm mại là vũ khí mạnh nhất của bạn chống lại một vị vua bị xúc phạm, hoặc bất cứ ai khác (Châm ngôn 25:15). Hãy học theo người có thói quen khôn ngoan.
Đức Chúa Trời ưa thích những người chuyên làm sự hoà thuận (Mathiơ 5: 9), và Chúa Jêsus dạy ai làm xúc phạm đến người khác phải đi làm hòa lại với họ (Mathiơ 5:23-26). Chúa Jêsus áp dụng câu Châm ngôn bằng cách dạy cho bạn phải nhất trí một cách nhanh chóng với đối phương của mình để có sự hòa bình. Tinh thần của Đức Chúa Trời, mà mỗi Cơ đốc nhân đều thực sự mong muốn có, là bình an, tử tế, dễ dãi, và làm sự hoà thuận thật năng động (Giacơ 3:17-18).
Các con trai của Xêrugia, các cháu trai nổi tiếng của David được biết đến với thành công quân sự và niềm đam mê lớn lao của họ, là quá khó chịu đối với ông (II Sam 3:39). Họ không thể sử dụng lời lẽ êm ái, vì họ không có tấm lòng mềm mại. Chúa Jêsus thậm chí quở trách con trai của sự sấm sét, Giacơ và Giăng, vì tinh thần bất kỉnh của họ đối cùng người Samari thiếu hiểu biết và thiếu tôn trọng (Luca 9:51-56).
Để trở thành hạng người chuyên làm sự hoà thuận mà bạn đáng phải trở thành để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và sống thành công với người ta, bạn phải khởi sự từ trong lòng với tinh thần của bạn đối cùng tha nhân (Giacơ 3:13-18). Nói năng cách giàu ơn và mềm mại chỉ có thể có được từ một tấm lòng thanh sạch và dịu dàng (Châm ngôn 22:11; Luca 6:45). Lời nói giàu ơn của bạn hiếm khi bị xát với muối giống như lời lẽ của Đức Chúa Jêsus Christ (Côlôse 4:6; II Côrinhtô 10:1).
***

