Châm ngôn 17:28
Khi nín lặng, dầu người ngu dại, cũng được cầm bằng khôn ngoan; Còn kẻ nào ngậm môi miệng mình lại được kể là thông sáng.
Cải thiện hình ảnh và tiếng tăm của bạn ngay hôm nay. Bất cứ ai cũng có thể làm được việc ấy, ngay cả người ngu dại. Cắt bỏ một nửa câu nói của bạn – những người khác sẽ coi bạn là một người khôn ngoan và hiểu biết. Đúng là một câu châm ngôn! Đây là lời khuyên sâu sắc và một mẹo khôn ngoan để nhanh chóng nâng cấp những gì người khác đang suy nghĩ về bạn.
Nói năng vội vàng, lời nói không thuyết phục, hoặc nói nhiều đánh dấu một kẻ ngu muội. Việc nín lặng và giảm thiểu lời nói sẽ khiến người khác cho rằng bạn là một người khôn ngoan và hiểu biết, dù bạn là một kẻ ngu dại. Đức Chúa Trời và Vua Solomon, cả hai đều thực sự khôn ngoan, bảo đảm cho việc đó.
Cách ăn nói tỏ ra tánh tình (Châm ngôn 15:2; 29:11; Truyền đạo 5:3; 10:12-14). Ăn nói thận trọng, biết ý tứ, và thích ứng đánh dấu một người khôn ngoan. Lời nói vội vã, bốc đồng, vô ích, và ngoan cố đánh dấu một kẻ ngu dại và xấu xa. Một kẻ ngu dại hiếm khi nói bất cứ điều gì có lợi hay thích ứng (Truyền đạo 10:3), nhưng giảm thiểu lời nói sẽ khiến cho người khác nghĩ rằng hắn cẩn thận và có ý tứ.
Thấy rõ và nghe rõ, nói ít thì đúng là khôn ngoan. Bạn học hỏi bằng cách lắng nghe, chớ không phải bằng cách nói nhiều. Bạn không nên nói cho đến khi cần thiết hoặc có lợi. Những người khác sẽ cho rằng sự im lặng cho thấy bạn quan sát cẩn thận và xem xét kỹ lưỡng về đề tài và tìm kiếm sâu sắc về những tư tưởng và lời nói đúng đắn trước khi thốt ra. Tiếng tốt về khôn ngoan có bao giờ rẻ rúng vậy sao? Không bao giờ!
Cái lưỡi rất nguy hiểm và dễ dàng gây tổn thương cho người khác (Châm ngôn 10:19; 18:21; Gia-cơ 3:2-12), vì vậy hạng người khôn ngoan hạn chế lời nói để tránh phạm tội (Châm ngôn 17:27; Gióp 13:5), và họ tìm hiểu trước nói ra (Châm ngôn 15:28). Hãu mau nghe thì tốt hơn mau nói (Gia-cơ 1:19-20). Đức Chúa Trời ban cho bạn hai lỗ tai song chỉ có một cái miệng. Hãy giảm thiểu phân nửa lời lẽ của bạn sẽ xứng với cách khúc chiết của bạn.
A, nhưng có lửa bùng lên trong một số người (Thi thiên 39:1-3). Họ không thể dập được ngọn lửa này; họ không thể giảm được nhiệt; họ không thể làm chủ được cái thúc đẩy đó; họ phải nói, ngay bây giờ! Đúng là một sự rủa sã khi có cái miệng khiếm nhã và nói năng với mọi người trong khoảng cách nghe được thì bạn là một kẻ ngu dại. Hãy khép cái miệng của bạn lại, và mặc dù bạn thực sự là một kẻ dại, chẳng có một người nào sẽ nhận ra điều đó.
Câu châm ngôn này không áp dụng cho tất cả mọi người đâu, như một số người chưa nói năng đầy đủ. Hạng người khôn ngoan học biết cân đối, không nói quá nhiều để trở nên ngu dại, đủ để trở thành một cây sự sống (Châm ngôn 10:21; 12:18; 15:4, 23). Chính việc áp dụng cẩn thận những lời câu Kinh Thánh tuyệt đối nầy kết quả trong sự chơn thật và sự khôn ngoan. Nếu bạn dồn ép luật lệ này nơi hạng người kín đáo hiếm khi nói, họ sẽ không bao giờ nói ra một điều gì.
Nếu luật lệ này là đúng cho nam giới, thì cũng thực sự đúng với nữ giới, tánh tình hay trang sức của họ là một tinh thần yên lặng và dịu dàng (I Phi-e-rơ 3:3-4). Một người nữ nói năng nhiều nên giảm thiểu phân nửa để biết chắc mình không bị xem thường giống như người đàn bà hay ồn ào và đáng tởm (Châm ngôn 9:13; 11:16; 27:15; 30:23). Với hai lý do được cảm thúc để ít nói đi, những nữ đáng trượng sẽ giảm thiểu đến ¼ lời nói của họ.
Tổng thống Abraham Lincoln, gần 3000 năm sau khi vua Solomon viết ra sách Châm ngôn của ông, đã đồng ý với quy tắc khôn ngoan và sự đúng mức như thế nầy bằng câu nói nổi tiếng của ông từ một góc độ khác: “Tốt hơn là giữ im lặng và người ta cho mình là kẻ dại, còn hơn là nói ra và giải toả mọi nghi ngờ”. Quí độc giả ơi, sống dè dặt thì an toàn và có lợi hơn, hãy thử đi.
Nếu bạn không có điều chi cần thiết, có ích, hoặc tốt đẹp để nói, sao nói chi vậy? Những người khác không cần ồn ào mới được vui vẻ hoặc thoả lòng. Im lặng là vàng. Cứ nói để lắp đầy một sự im lặng là quấy rối sự bình an và nói năng dại dột, vì kiểu nói năng đó mà bạn sẽ bị xét đoán (Êphêsô 5:3-5). Khi ấy, bạn là sự ứng nghiệm tiếng gai nhọn mà Vua Solomon đã xem khinh (Truyền đạo 7:4-6).
Đúng là một câu châm ngôn! Đúng là lời khuyên thiết thực đến từ Đức Chúa Trời và Vua Solomon! Hầu hết mọi người đều không tán thưởng giá trị đáng kinh ngạc của Kinh Thánh, vì họ không đọc Kinh Thánh, hoặc họ đã không có người hướng dẫn để đọc Kinh Thánh. Cảm tạ Đức Chúa Trời vì đã cảm thúc một quyển sách bao gồm mọi sự từ sự sáng tạo đến hiệu ứng của lời nói, đến tiếng tăm đến sự phán xét sau cùng và mọi thứ ở giữa.
Đức Chúa Jêsus Christ đã cảnh báo rằng bạn sẽ phải trình sổ cho từng lời nói chơi trong Ngày Phán Xét (Ma-thi-ơ 12:36). Vì vậy, hãy khôn khéo cung ứng cho tương lai của bạn tại ngai phán xét của Ngài và bảo vệ tiếng tăm hiện tại của bạn bằng cách giữ lấy sự bình an và khép môi miệng của bạn lại. Đây là một ơn phước gấp bằng hai, ít nhất là vậy. Hãy làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và người ta bằng cách giảm thiểu lời nói của bạn.
Mặc dù người ta có thể nghĩ bạn khôn ngoan vì bạn ít nói, nhưng Lời hằng sống của Đức Chúa Trời không bị lừa dối đâu. Mọi vật đều trần trụi và lộ ra trước mắt Ngài; Ngài phân biệt từng suy nghĩ và ý định ở trong tấm lòng của bạn (Hê-bơ-rơ 4:12-14). Vì vậy, thà là bỏ đi sự dại dột của bạn rồi tìm kiếm sự khôn ngoan đích thực trong tấm lòng của bạn. Bạn không thể đánh lừa Ngài được đâu.

