Châm ngôn 18:23
Người nghèo dùng lời cầu xin; Còn kẻ giàu đáp lại cách xẳng xớm.
Mọi người sinh ra trong thế gian rất giống với một con lừa rừng (Gióp 11:12), nhưng sau một vài thành tựu, người nghĩ mình có thể ăn nói gay gắt với người khác. Kẻ nghèo học cách nói nhẹ nhàng và thỉnh cầu khiêm tốn, trong khi người giàu kiêu ngạo ăn nói gay gắt khó chịu nghịch cùng họ. Câu châm ngôn là thực đối với con người tự nhiên, nhưng nó không mô tả cách xử sự của hạng người thuộc linh.
Ưu thế và bất lợi về tài chánh nhanh chóng ảnh hưởng đến cuộc sống của con người. Người giàu thì cao ngạo, có nhiều bạn bè và lấn lướt trên kẻ nghèo (Châm ngôn 14:20; 22:7; 28:11). Họ cứ mãi suy nghĩ thế gian đang nhảy múa theo giai điệu của họ. Họ tưởng họ độc lập với Đức Chúa Trời và người ta, vì vậy họ trao đổi dè dặt với những người kém hơn. Giô-sép nói gay gắt với các anh mình để che giấu linh hồn hiền lành của ông (Sáng thế ký 42:7); Na-banh cũng ăn nói như thế để tỏ ra một tấm lòng gian ác (I Sa-mu-ên 25:5-11).
Phân biệt theo thu nhập không phải là lối xử sự của Cơ đốc nhân. Chúa Jêsus đã truyền dạy một tôn giáo chẳng tỏ ra tây vị người nào cả (Gia-cơ 2:1-4). Chính kẻ giàu thường hay bắt bớ những người tin Chúa (Gia-cơ 2:6-7), và thường thì Đức Chúa Trời đã chọn kẻ nghèo để ban đức tin cho về Vương quốc của Ngài (Gia-cơ 2:5). Đức Chúa Trời đã chọn kẻ yếu trong thế gian này để khiến họ trở nên mạnh mẽ (I Cô-rinh-tô 1:26-31). Không có sự khác biệt nào trong Đức Chúa Jêsus Christ giữa một gã nô lệ và một người tự do (Côlôse 3:28).
Giàu có tạo ra kiêu ngạo, và hậu quả phổ thông này rất khó kháng cự lại (Châm ngôn 18:11; 30:8-9). Những ai tìm cách giàu có thường làm vậy cho sự huỷ diệt của chính họ (I Timôthê 6:6-10). Không có gì phải ngạc nhiên khi Đức Chúa Jêsus phán rằng người giàu khó vào một nước thiên đàng hơn là một con lạc đà chui qua lỗ kim (Ma-thi-ơ 19:24). Và đúng thế, đấy là một cái lỗ rất nhỏ! Bạn không thể vừa với nó đâu.
Đức GIÊ-HÔ-VA dựng nên cả kẻ nghèo và người giàu (Châm ngôn 22:2). Người giàu không phải là những người tự dựng nên mình đâu, theo như họ thích nghĩ như thế. Giàu có không phải bởi tốc độ, sức mạnh, khôn ngoan, hiểu biết, hoặc kỹ năng; họ sống bởi sự kiểm soát của Đức Chúa Trời về “thời thế và cơ hội” (Truyền đạo 9:11). Hỡi người giàu có, tại sao bạn cứ khoe về sự giàu của mình hoài vậy, giống như thể bạn kiếm được nó là do tài năng, đang khi Đức Chúa Trời ban tài năng ấy cho bạn (I Côrinhtô 4:7)?
Thay vì là gay gắt, ân điển sẽ bao phủ hết những gì bạn nói và làm (Truyền đạo 10:12; Côlôse 4:6). Vì ân điển lớn lao đã được ban cho bạn, bất kể bạn nghèo cở nào trong thế gian này. Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng sở hữu trời và đất, đã đến với trần gian và xử lý từ tốn với đủ loại kẻ nghèo (Luca 4:18-21; 21:1-4). Hãy giúp cho kẻ nghèo được vui vẻ; hãy khiến cho người giàu biết than khóc cho số phận của họ (Gia-cơ 1:9-11). Không một ai bằng bất kỳ phương tiện nào có thể cung ứng cho Đức Chúa Trời một giá chuộc cho linh hồn mình (Thi thiên 49:6-13).
Chúa Jêsus đã chúc phước cho người có lòng khó khan (Ma-thi-ơ 5:3), và Cha của Ngài ở trên trời hứa sẽ tôn vinh họ (Êsai 66:2). Hết thảy mọi người đều là nghèo ở trước ngai của Đức Chúa Trời, và mọi người đều chẳng có một xu dính túi khi họ qua đời; mỗi một người, ngay cả ở tình trạng tốt nhất của mình, đều hoàn toàn vô giá trị (Thi thiên 39:5). Một người thâu thuế có lòng khó khăn trở về nhà mình được xưng công bình (Lu-ca 18:9-14), trong khi một người giàu có lại thức giấc trong địa ngục (Luca 16:22-23). Hãy xưng với Đức Chúa Trời sự nghèo khó thực sự của bạn và hãy nài xin Ngài để được giàu có chân thật.

