Châm ngôn 31:8
Hãy mở miệng mình binh kẻ câm, và duyên cớ của các người bị để bỏ.
Những người kia đang nương vào bạn, bảo vệ và giúp đỡ họ chính là nhiệm vụ của bạn. Điều luật này đặc biệt áp dụng nếu bạn là người có chức có quyền. Nếu một người nghèo hay yếu đuối bị tổn thương hoặc bị đe dọa, giải cứu người ấy chính là công việc của bạn. Hãy mở miệng bạn ra để tranh luận và đấu tranh cho những người không thể nói được hoặc bảo vệ bản thân – hạng người nghèo khó (Châm ngôn 31:9). Bạn là người gìn giữ của kẻ láng giềng kia!
Mẹ của vua Lêmuên cung ứng cho ông điều luật đầy cảm hứng nầy (Châm ngôn 31:1-2). Bà mong muốn rất nhiều, ông sẽ là vị vua tốt nhất có thể. Là một người mẹ tuyệt vời, bà dạy cho ông sử dụng ngai vàng của mình để bảo vệ công lý và để giải phóng cho kẻ bị áp bức. Thay vì nghĩ rằng vương quyền đã cho ông cơ hội để tìm lợi ích cá nhân, bà đã dạy cho ông sử dụng đặc quyền của mình để giúp đỡ cho nhiều người khác.
Hãy mở miệng ngươi ra! Sự bảo hộ cho bất cứ lý tưởng hoặc con người nào đi nữa đều bắt đầu bằng lời nói. Nếu bạn không nói, hay chậm nói, hoặc tránh đối đầu, khi ấy bạn cần lời cảnh báo nầy nhiều hơn các lời lẽ khác. Nếu có gì sai trái đang xảy ra, hoặc nếu có ai đó đang bị xử lý không đúng, bạn phải nói chứ. Hãy nói gì đó đi! Hãy chấm dứt sự tổn hại hay bạo lực, và hãy bảo hộ cho những kẻ đang nương cậy vào bạn.
Tại sao nhiều người giữ im lặng khi họ có thể nói ra việc gì đó? Họ sợ bị chống báng. Họ sợ sự chế giễu. Họ sợ bị lắc thuyền. Họ sợ áp lực của người đồng thời. Họ sợ phạm phải một lỗi nào đó. Họ sợ bị liên quan và không dễ thoát ra. Họ cảm thấy nỗ lực của họ sẽ không được đánh giá cao. Họ thiếu sự tự tin, sự cam kết, hoặc cộng đồng.
Ai là kẻ câm? Họ là những người không thể nói để biện hộ cho mình. Tại sao họ không nói để biện hộ cho chính mình? Tiếng nói của họ có thể bị bất chấp vì họ nghèo, giai cấp thấp kém, trẻ trung, cuộc chạy sai lầm, quan hệ sai trái, khuyết tật tâm thần, một đứa trẻ, thiếu đặc quyền, già và trí nhớ kém, bị tình hình lấn lướt, hoặc vô số lý do khác.
Làm sao mà họ lại bị chọn để hủy diệt chứ? Hoàn cảnh hay kẻ thù đã đe dọa họ, và họ sẽ bị tổn thương hoặc bị tiêu diệt, trừ khi có ai đó can thiệp để cứu họ. Đó là những người đang ở trong mối nguy hiểm của sự áp bức. Một lý do Đức Chúa Trời ấn định quyền hành trên thế gian – những người làm chồng, làm cha, những người làm thầy, bậc cầm quyền, và quí mục sư – là để bảo hộ lý tưởng của hạng người nghèo thiếu và khốn khó thể ấy.
Hãy xem xét một số thí dụ. Giôsép nói với Pharaôn về cả nhà mình (Sáng thế ký 47:1-12). Ysác đã ban ơn phước tốt nhất ông có thể cho Ê-sau, bất chấp những gì Giacốp đã làm (Sáng thế ký 27:38-40). Êncana can thiệp để tôn vinh Anne hơn người vợ kia của ông (I Samuên 1:1-8). Giônathan nói với cha mình về sự sống của David (I Samuên 19:1-7). Solomon đã can thiệp để bảo vệ một kỵ nữ trong vụ tranh chấp đứa con của mình (I Các Vua 3:16-28). Êxơtê trình với Vua Asuêru về dân tộc mình, và đổi lại ông nói thay cho nàng nghịch cùng kẻ thù của họ (Êxơtê 7:1-10; 8:1-14).
Hãy xem xét một số thí dụ khác. Người Samari Nhơn Lành đã đưa ra các hướng dẫn cho chủ quán chăm sóc người Do Thái bị thương tích kia (Luca 10:30-35). Phaolô sử dụng quyền hạn và uy tín của mình để giúp đỡ cho Phêbê (Rôma 16:1-2), Ônêsim (Philêmôn 1:8-21), cùng vị Mục sư trẻ Timôthê (I Côrinhtô 16:10-11). Giăng đã khích lệ Đêmêtriu (III Giăng 1:12).
Một vị vua có thể can thiệp cho những người bị đe dọa bởi vụ kiện dân sự, trường hợp thuế má, thủ tục tố tụng hình sự, tranh chấp tài sản, và v.v…. Nhưng có những cơ hội hàng ngày bạn có thể sử dụng để giúp đỡ và bảo vệ người khác. Hãy xem một đứa trẻ bị bắt nạt ở trường, một nhân viên bình thường ở công ty của bạn, một góa phụ bị bỏ rơi bên đường phố, một đứa trẻ bị lạm dụng ở khu nhà kia, một thuộc viên nghèo trong nhà thờ của bạn, một đứa trẻ bị anh chị em trong nhà bắt nạt, một cô hầu bàn bị khách hàng thô lỗ mắng mỏ, một đồng nghiệp vô tội bị nhiều người gài nghịch cùng, và nhiều trường hợp khác như vậy nữa.
Có phải mới đây bạn đã nói giúp cho ai đó không? Có phải bạn đã biện hộ cho bất kỳ kẻ nghèo hay người nào đang có cần chăng? Đừng nói bạn không nhìn thấy ai đang trong cảnh có cần, vì các cơ hội thường xuyên phát sinh, nhưng nhìn đi chỗ khác chính là bản tánh xấu xa của con người (Châm ngôn 29:7). Đức Chúa Trời cao cả của thiên đàng nhìn thấy sự bạn lựa chọn không dính dáng vào, và Ngài sẽ phán xét bạn vì cớ ấy (Châm ngôn 21:13; 24:11-12; 28:27).
Hãy xem xét Vua cao cả của thiên đàng, là Đức Chúa Jêsus Christ. Ngài không mở miệng để biện hộ cho chính Ngài, khi phó mạng sống của Ngài cho dân sự Ngài (Êsai 53:7; I Phierơ 2:23). Nhưng Ngài đã nài xin các nguyên cớ của người đàn bà xứ Canaan (Mathiơ 15:21-28), những đứa trẻ được đưa tới cùng Ngài (Mathiơ 19:13-15), một người đờn bà tội lỗi tại nhà của Simôn (Luca 7:36-50), một người nữ bị bắt quả tang phạm tội tà dâm (Giăng 8:1-11), và quan phòng đến mẹ Ngài khi Ngài đang hấp hối (Giăng 19:25-27). Nguyện tấm gương thánh khiết của Ngài điều khiển cái miệng của bạn biết im lặng cho mình và nói ra lớn tiếng vì người khác.

