Chính Thiếu Nữ Đó
“xin cho người gái trẻ nào mà tôi nói như vầy: “Xin nàng hãy nghiêng bình, cho tôi uống nhờ hớp nước,” mà nàng trả lời rằng: “Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa,” là chính người mà Chúa đã định cho Y-sác, kẻ tôi tớ Ngài; và nhờ đó tôi sẽ biết rằng Chúa đã làm ơn cho chủ tôi vậy” — Sáng thế ký 24:14
Tôi tớ của Ápraham được sai đi với một sứ mệnh rất quan trọng. Ông đã thề với chủ mình sẽ tìm một người bạn đời thích hợp cho Ysác. Đúng là một phần việc rất khó đảm nhiệm! Ông sẽ tìm đâu ra một người thích hợp chứ? Làm sao ông biết được nàng là một người thích hợp chứ? Tương lai dòng dõi của Ápraham nương vào sự thành công của người tôi tớ.
Vì vậy, tôi tớ của Ápraham đã đến với một kế hoạch. Ông đến với một cái giếng ở gần chỗ mấy người bà con của Ápraham sinh sống, và người nữ đầu tiên đề nghị cho ông và bầy lạc đà của ông uống nước sẽ là hôn thê của Ysác. Nàng đã minh chứng rằng nàng rất tử tế và thích hợp cho gia đình của Ápraham.
Bậc thánh hiền Do Thái lấy làm lạ tại sao thử nghiệm của tôi tớ đòi hỏi rằng chính thiếu nữ đưa ra đề nghị cho cả ông và bầy súc vật của ông uống nước thì đúng là người ấy. Sẽ ra sao nếu Rêbeca chỉ cho người tôi tớ uống nước, nhưng không cho bầy lạc đà uống? Điều đó sẽ khiến nàng trở thành một sự lựa chọn tồi chăng?
Tôi đã từng nghe câu chuyện sau đây từ một bác sĩ tâm thần. Rất sớm trong sự nghiệp của mình, vị bác sĩ tâm thần thường đưa sinh viên y khoa đến khu vực tâm thần, ở đó ông chỉ cho sinh viên thấy các trường hợp rối loạn tâm thần trong cuộc sống thực. Một trong những trường hợp ấy là một người đã ở đó những 52 năm và chưa bao giờ nói chuyện trong suốt thời gian đó. Khi ông ta không ăn hay ngủ, ông ta sẽ đứng trong góc phòng với dáng dấp hai bàn tay đưa hướng lên trời. Không ai đã từng thành công trong việc làm cho ông ta ngồi xuống.
Ngày kia, một sinh viên hỏi ông có thể cho anh ta thử một lần được không!?! Sinh viên ấy bước tới gần bệnh nhân, chiếm lấy cái chỗ y như thế rồi nói: “Tôi sẽ đứng ở đây giống như vậy. Ông có thể nghỉ đi”. Và lần đầu tiên trong 52 năm, bệnh nhân đã ngồi xuống! Anh sinh viên đó đã làm như vậy bằng cách nào chứ? Mọi người khác đã tìm cách giúp người kia bằng cách nghĩ tới đâu là nhu cần của họ. Nhưng anh sinh viên nầy là người đầu tiên nghĩ tới đâu là nhu cần của bệnh nhân. Từ đó điểm thuận lợi ấy, anh ta phân biện rằng bệnh nhân tin rằng mình đã nắm giữ thế gian và chỉ có thể ngồi xuống nếu có ai đó giữ nó dùm ông ta.
Tôi tớ của Ápraham đã không tìm kiếm bất kỳ một thiếu nữ đẹp nào cả. Ông tìm kiếm một người với một thứ tâm tính thật phi thường. Nhiều thiếu nữ sẽ nhắm vào nhu cần uống nước của người tôi tớ. Nhưng sẽ hiếm thấy một thiếu nữ có thể đặt mình vào đôi giày của ông và cũng nhận ra nhu cầu của ông phải cho bầy súc vật kia uống nước nữa.
Hãy rút lấy một bài học từ Rêbeca. Khi xem xét nhu cần của người khác, chúng ta hãy cố gắng nhìn xem thế gian từ quan điểm của họ. Khi ấy, chúng ta cũng sẽ xứng đáng là một chi thể của gia đình Ápraham.

