Chúng Ta Đứng Bên Nào?
“Thợ mộc giục lòng thợ vàng; kẻ dùng búa đánh bóng giục lòng kẻ đánh đe; luận về việc hàn rằng: Hàn vẫn tốt; đoạn lấy đinh đóng nó cho khỏi lung lay. Nhưng, hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, còn ngươi, Gia-cốp, là kẻ ta đã chọn, dòng giống của Áp-ra-ham, bạn ta” — Êsai 41:7–8
Từ ngữ Hebrew đã được phát minh ra để mô tả Ápraham. Trong phần Ngũ kinh tuần này, từ ngữ “Abram Hebrew” [Áp-ram người Hêbơrơ] (Sáng thế ký 14:13) được sử dụng lần đầu tiên. Làm thế nào mà ông có được danh xưng ấy? Từ Hebrew ra từ một chữ có nghĩa là “bên”. Cả thế gian ở một bên nầy, trong khi Ápraham ở bên kia. Ápraham là một người đứng riêng một bên! Cả thế gian tin một việc, còn Ápraham tin theo một việc khác.
Bạn thấy đấy, Ápraham đã chào đời trong một xã hội chuyên thờ lạy hình tượng. Khi còn nhỏ, Ápraham đã nhận ra sự hư không của việc thờ lạy gỗ và đá. Sau khi tìm tòi, Ápraham đã gặp được Đức Chúa Trời. Trớ trêu thay, gia đình của Ápraham lại sở hữu và điều hành một cửa hàng chuyên buôn bán hình tượng rất thành công. Một ngày nọ, truyền khẫu Do Thái dạy, cha của Ápraham để ông nắm quyền điều hành cửa hàng trong mấy tiếng đồng hồ. Ápraham có một ý tưởng. Ông phá hủy mọi hình tượng trong cửa hàng của cha mình, ngoại trừ một hình tượng lớn kia. Khi cha của ông trở lại và nhìn thấy hàng hóa của mình bị huỷ diệt, ông hét lên: “Ai đã làm điều này?” Ápraham chỉ vào hình tượng lớn rồi nói: “Hắn đã làm điều đó!” Cha Ápraham không nói được một lời nào cả.
Từ đó trở đi, Ápraham tiếp tục giảng dạy cho thế gian biết điều mà không một người nào khác chịu tin theo: rằng chỉ có một Đức Chúa Trời mà thôi; rằng Ngài vốn yêu thương; và rằng Ngài không phải là thứ mà người ta tạo ra. Ápraham dâng trọn cuộc đời mình để giảng dạy về Đức Chúa Trời. Ông nhắm vào việc tạo ra sự thay đổi trong nhận thức của con người, điều nầy cứ tiếp diễn mãi cho tới sau khi ông qua đời; thực vậy, cứ tiếp tục cho đến ngày nay.
Trong sách Ê-sai, vị tiên tri đã nói tới tình trạng thờ lạy hình tượng rất phồn vinh trong thời của ông. Trong câu kế đó, Đức Chúa Trời đề cập đến người Do Thái là “dòng giống của Ápraham”. Cuộc chiến giữa Ápraham người Hêbơrơ và những kẻ thờ lạy hình tượng vẫn còn giao chiến trong thời của Ê-sai. Đủ loại thợ thủ công khuyến khích nhau trong công việc của họ, họ chuyên sản xuất các loại hình tượng. Vị tiên tri đã mô tả tình huống ở chỗ xã hội khuyến khích sự thờ lạy hình tượng. Dòng giống của Ápraham, cũng như vị tộc trưởng của họ, luôn đơn độc trong sự thờ lạy một Đức Chúa Trời chơn thật duy nhất.
Các hình tượng bằng gỗ và đá chủ yếu là một việc của quá khứ, nhưng sự thờ lạy hình tượng vẫn thịnh hành hôm nay. Bất cứ thứ chi là một thay thế cho Đức Chúa Trời đều là hình tượng. Bất cứ điều gì chúng ta đánh giá cao hơn Đức Chúa Trời đều là hình tượng. Bất cứ điều nào bức chế hành động của chúng ta, thay vì Đức Chúa Trời, đều là hình tượng. Tiền bạc có thể là hình tượng. Xe hơi có thể là hình tượng. Đôi khi, chúng ta biến con người thành các thứ hình tượng. Và xã hội vẫn nói rằng điều đó có sao đâu. Dòng giống của Ápraham vẫn nói rằng không phải như thế đâu.
Chúng ta cần phải ở bên nào đây? Có phải chúng ta đứng với những người sống cuộc sống cho đủ thứ việc không? Hay chúng ta cùng đứng với Ápraham – và tất cả dòng giống của ông – họ sống để phục vụ Đức Chúa Trời?

