Đạo đức là gì?
***
Có nhiều lúc Cơ đốc nhân hỏi: “Làm sao bạn biết cái nào đúng cái nào sai?” Đáp ứng hay có mà tôi nghe thấy từ Cơ đốc nhân là: “Nó sai vì Đức Chúa Trời bảo nó sai”. Giờ đây, sự thực cho thấy rằng Đức Chúa Trời không bảo cái gì đó sai về mặt đạo đức, và vì thế, nếu Ngài phán điều đó sai thì nó sẽ là sai. Nhưng loại đáp ứng vội vàng, vô ý tứ nầy dường như ám chỉ rằng chất thực đạo đức phải nương vào bất cứ điều chi Đức Chúa Trời phán hoặc truyền cho Môise phải viết ra trên hai bảng đá. Một khi Đức Chúa Trời truyền cho dân sự Ngài phải nói dối và lừa đảo, thì giả định nầy là tình trạng chẳng đặng đừng rất nghiêm trọng. Có lẽ sự lừa đảo và làm chứng dối là sự đáng ghét về mặt đạo đức thậm chí trước khi Đức Chúa Trời nói cho Môise biết điều đó nữa. Có phải vấn đề nầy là khả thi chăng? Làm sao chúng ta xác định tính cách đạo đức chứ?
Phải, chúng ta còn có một sự lựa chọn khác: chất thực đạo đức phải nương trên chính bổn tánh của Đức Chúa Trời. Nói khác đi, điều chi đúng về mặt đạo đức phải bắt nguồn từ tính ngay thẳng của Ngài và điều chi sai về mặt đạo đức đi ngược lại với bổn tánh thánh khiết và sự công bình trọn vẹn của Ngài. Với thực trạng nầy là trường hợp, những gì Ngài truyền ra trong Kinh thánh đã được lập nên chẳng có gì mới mẻ, thay vì thế là một mặc khải về tiêu chuẩn tồn tại cho đến đời đời, giống như Ngài là đời đời vậy. Vì lẽ đó, thật là chính xác khi nói rằng Đức Chúa Trời sẽ chẳng phải là Đức Chúa Trời nếu Ngài nói dối, một khi điều nầy ngược lại với sự thánh khiết và công nghĩa, những thứ không thể phân rẻ ra khỏi bổn tánh của Ngài.
Lời của Đức Chúa Trời như được tỏ ra trong Kinh thánh phải được xem là khoản tiếp trợ giàu ơn của Ngài cho tạo vật của Ngài phải sống theo tấm gương ngay thật tối thượng của Ngài. Tính bắt buộc trong Lê-vi ký 11:44 vang dội khắp cả Kinh thánh: “Vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi; ta là thánh, nên các ngươi phải nên thánh, thì sẽ được thánh”.