Hãy Yên Ủi Dân Ta
“Đức Chúa Trời của các ngươi phán rằng: Hãy yên ủi, hãy yên ủi dân ta” — Êsai 40:1
Ở tuổi 109, Alice Herz-Sommer là người già nhất thế giới sống sót trong cuộc diệt chủng của Phát-xít Đức. Bí quyết sống của bà là đâu? “Tôi nhìn thấy vẻ đẹp ở khắp mọi nơi”. Người phỏng vấn hỏi: “Bí quyết nào bà cảm thấy khoẻ khoắn ở độ tuổi của bà?” Alice đáp: “Lạc quan. . . Tìm kiếm điều lành. Sự sống thật là đẹp, cực kỳ đẹp . . . Chúng ta phải cảm tạ Chúa vì chúng ta đang sống. Tôi biết về những điều xấu, nhưng tôi chỉ nhìn vào những thứ tốt đẹp”.
Êsai 40:1-26, phân đoạn Kinh Thánh của tuần không kết nối với phần Ngũ kinh Phục truyền luật lệ ký 3:23 – 7:11 đọc giống như những chỗ khác. Thay vì đó, nó được kết nối với khoảng thời gian theo lịch Do Thái nhằm vào thời điểm này trong năm. Phân đoạn Êsai này luôn được đọc vào ngày Sa-bát sau lễ Tisha B’Av – ngày thứ chín của tháng Av của người Do-thái – ngày đen tối nhất của năm Do-thái.
Vào dịp Tisha B’Av, nhiều thảm kịch đã giáng trên người Do Thái. Đền thờ thứ nhất và thứ nhì bị hủy diệt, cách nhau nhiều thế kỷ; người Do-thái bị trục xuất khỏi Tây Ban Nha vào năm 1942; và Đệ I Thế Chiến đã nổ ra vào ngày này, trực tiếp dẫn đến sự tàn phá của Đệ II Thế chiến và cuộc diệt chủng của Phát-xít Đức. Ngày này dành cho việc ghi nhớ tất cả những thảm kịch đã xảy ra cho người Do-thái và để kêu la với Đức Chúa Trời. Đó là một ngày đẫm nước mắt.
Tuy nhiên, qua ngày hôm sau, chúng ta bắt đầu hồi phục. Chúng ta làm điều này bằng cách tiếp cận Đức Chúa Trời, tự cải thiện bản thân và tập trung vào những ơn phước trong cuộc sống của chúng ta. Phân đoạn Êsai mà chúng ta đọc sau lễ Tisha B’Av bắt đầu: “Hãy yên ủi, hãy yên ủi dân ta”. Thời gian dành cho tổn thương đã kết thúc. Thời gian chữa lành đã bắt đầu.
Bậc thánh hiền Do-thái tự hỏi tại sao từ “yên ủi” được sử dụng những hai lần. Sử dụng một lần chẳng lẽ không đủ sao? Câu trả lời khả thi, ấy là bất cứ khi nào một từ được lặp đi lặp lại trong Kinh Thánh, có nghĩa là từ ngữ ấy có tầm quan trọng được nhấn mạnh. Trong trường hợp này, sự lặp đi lặp lại của “yên ủi” cho chúng ta biết rằng Chúa truyền phải yên ủi chúng ta. Không những đây là một gợi ý – mà nó là một sự bắt buộc nữa!
Đôi lúc, khi chúng ta kinh nghiệm thảm kịch, chúng ta thấy khó vượt qua được những đau khổ của mình. Có người đắm mình trong nỗi đau thương quá lâu. Không những điều nầy không lành mạnh, mà còn không phải là điều Chúa muốn cho linh hồn chúng ta. Đức Chúa Trời muốn chúng ta lành mạnh và được yên ủi. Nhưng chúng ta phải sẵn sàng bước tới.
Alice Herz-Sommer đã kinh nghiệm thảm kịch lớn lao nhất trong thời đại chúng ta. Bà đã chứng kiến cảnh tàn bạo khủng khiếp và đã sống qua những ngày đen tối nhất mà thế giới này từng nhìn thấy. Tuy nhiên, khi thời điểm đến, bà vẫn tiếp tục. Bà đã chọn nhìn xem sự tốt đẹp và vẻ đẹp trong cuộc sống. Bà đã chọn để biết ơn vì các phước hạnh của bà. Bà đã chọn sự sống.
Hãy yên ủi, hãy yên ủi dân ta. Đây là điều Đức Chúa Trời muốn cho chúng ta. Đó là kỳ chữa lành tất cả sự tan vỡ và tập trung vào các ơn phước của chúng ta. Không những đây là một lựa chọn tốt đẹp; mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của chúng ta nữa.

