Không Hề Quá Cao Cả
“Ngài cũng ban đồ ăn cho mọi loài xác thịt, vì sự nhân từ Ngài còn đến đời đời” — Thi thiên 136:25
Truyền khẩu Do-thái gắn danh hiệu “Bài ca ngợi khen” cho chỉ một Thi thiên — Thi Thiên 136. Thi thiên nầy có gì đặc biệt để đáng được danh hiệu đó hơn các Thi thiên còn lại?
Kinh Talmud giải thích ở đằng sau tước hiệu này là ý tưởng cho rằng: “Đấng Toàn Năng ngồi trên trời cao và phân phát thức ăn cho từng và cho mỗi tạo vật”. Điều này được minh họa trong Thi thiên của chúng ta ở câu 25: “Ngài cũng ban đồ ăn cho mọi loài …”. Sự khen ngợi hết mức đối với Đức Chúa Trời, ấy là Ngài không phải là quá cao cả đến nỗi không quan tâm đến nhu cần của các tạo vật thậm chí là tạo vật nhỏ bé nhất. Bất kể quyền phép, quyền kiểm soát và uy quyền vô hạn của Ngài trên vũ trụ, Đức Chúa Trời không coi mình là “quá quan trọng” không cần phải quan tâm đến các nhu cầu thuộc thể hàng ngày của mỗi tạo vật sống.
Bây giờ, bạn có thể tưởng tượng trong một phút xem, Nữ Hoàng Anh dành thời gian của mình để luột thịt trong bếp? Có thể bà sẽ có một hoặc hai cơ hội để chụp ảnh, nhưng còn mỗi ngày thì sao? Thường thì nhân vật càng quan trọng, họ càng ít có khả năng dành thời gian để phục vụ những người khác kém may mắn hơn. Tuy nhiên, chúng ta học biết từ Thi thiên này và tấm gương của Đức Chúa Trời thì thấy rằng một người có thể nắm lấy phần việc cao quí nhất là giúp đỡ người khác – bất luận người ấy [nam hay nữ] là ai và đó là công việc nào!?!
Chuyện kể lại về một ra-bi lỗi lạc ở thành Jerusalem, các môn đồ đánh giá cao rằng bất cứ đâu ông đi đến, một số lượng lớn các môn đồ cùng đi với ông. Ngày nọ, khi ra-bi về nhà từ buổi cầu nguyện với đoàn tùy tùng như thường lệ, ông nghe thấy tiếng khóc. Vị ra-bi dừng lại và tìm xem tiếng khóc ấy ở đâu! Ông phát hiện ra một cô bé đang khóc lóc ở dưới bụi cây kia.
Các môn đồ của vị ra-bi nhìn chăm chăm khi ông ngồi xuống đất, lau nước mắt của cô bé, và hỏi thăm xem có việc gì. Cô bé tức tưởi: “Bạn của con nói rằng chiếc áo con mặc rất là xấu xí”. Vị ra-bi nói: “Con hãy nói với bạn con rằng ta nghĩ chiếc áo của con là rất đẹp”. Nghe bấy nhiêu đó, cô bé nở một nụ cười rồi vui vẻ chạy ra nô đùa.
Quí bạn ơi, chúng ta hãy nhớ rằng không có công việc nào hạ thấp chúng ta cả. Dù là lau nước mắt của một đứa trẻ, cho người vô gia cư ăn, hoặc thậm chí đi lấy rác, quả là vinh dự và đặc ân của chúng ta khi giúp đỡ người khác. Lời khen ngợi tuyệt vời của Đức Chúa Trời cũng có thể là lời ngợi khen của chúng ta nữa đấy. Khi chúng ta hạ mình trước mặt nhiều người khác, chúng ta đang dấy lên những đỉnh cao trong con mắt của Đức Chúa Trời.

