Nguyện Thử Thách Làm Phước Cho
“hoạn nạn sanh sự nhịn nhục” (Rôma 5:3)
Theo bản chất chớ không phải theo hình thức, thì đây là một lời hứa. Chúng ta cần sự nhịn nhục, và ở đây chúng ta nhận ra cách thức để tiếp thu nó. Chỉ do nhịn nhục mà chúng ta học biết được nhịn nhục, ngay cả học bơi lội, chúng ta tiếp thu từ những người biết bơi. Bạn không thể nhận được gì trên đất hoang, cũng không tiếp thu sự nhịn nhục nếu không có rối rắm. Khi chịu hoạn nạn vì cớ tìm kiếm sự thanh thản cho tâm trí là chẳng có giá trị gì hết, nếu như ở ngoài ý muốn của Đức Chúa Trời?
Tuy nhiên, câu gốc của chúng ta đề ra một sự thực đơn giản lắm, điều nầy không phù hợp với bổn tánh song phù hợp với sự siêu nhiên. Bản thân hoạn nạn tác động vào tánh nóng nảy, vô tín, và nổi loạn. Chỉ bởi bản chất thiêng liêng của ân điển nó được dựng nên để vận hành trong chúng ta sự nhịn nhục. Chúng ta không đập lúa nằm rạp ở dưới đất: dầu vậy cái que hoạn nạn làm điều nầy trên sân của Đức Chúa Trời. Chúng ta không làm rối một người để cho người ấy yên nghỉ, nhưng Chúa xử lý với con cái Ngài thể ấy. Quả thật đây không phải là cách của con người có lợi rất lớn cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời toàn tri.
Ồ, vì cớ ân điển nguyện thử thách làm phước cho tôi! Tại sao tôi muốn trụ lại trong sự vận hành của ân điển? Lạy Chúa, con xin Ngài cất bỏ hoạn nạn của con, nhưng con nài xin Ngài mười lần hơn cất bỏ sự thiếu nhịn nhục của con. Lạy Chúa Jêsus giàu ơn, với thập tự giá của Ngài khắc ghi hình ảnh nhịn nhục của Ngài vào tấm lòng của con.

