KHÔNG CÓ DANH NÀO KHÁC
“Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu” (Công Vụ các Sứ Đồ 4:12).
Bên cạnh khuôn viên của Đại học đường Northwestern ở ngoại ô Chicago, có một ngôi chùa rộng lớn được xây dựng theo tín ngưỡng Baha’i. Đó là một cấu trúc tráng lệ, với chín phần – từng phần một của chín tôn giáo lớn trên thế giới – hết thảy đều dẫn đến một khán phòng trung tâm. Kiến trúc này có ý nghĩa biểu thị con đường nào cũng dẫn đến “chân lý”, mà tín đồ Baha’i không thể tìm thấy ở bất kỳ một giáo điều, con người hay thực thể nào.
Tư duy này không khác nhiều so với môi trường văn hóa nơi sứ đồ Phao-lô sống. Đế quốc La Mã rất cởi mở, rất sẵn lòng suy nghĩ rộng rãi và rất sẵn sàng tiếp thu mọi loại tôn giáo. Thật vậy, Rome lưu giữ một bộ sưu tập khổng lồ các hình tượng và các vị thần trong đền thờ của mình, bày tỏ lòng tôn kính đối với niềm tin của nó nơi nhiều con đường dẫn đến chân lý.
Vậy thì làm sao một nền văn hóa đa nguyên, cởi mở, đa thần như vậy lại đưa các Cơ đốc nhân làm mồi cho bầy con sư tử ở Đấu trường La Mã? Vì sao Hoàng đế Nero lại nhắm vào các tín đồ, thậm chí còn đi xa đến mức sử dụng cơ thể của họ làm đuốc người để thắp sáng các đại tiệc của mình?
Câu trả lời nằm ở một sự thực: Văn hóa La Mã không thể và sẽ không chấp nhận Cơ đốc giáo bởi vì Cơ đốc nhân không sẵn sàng thêm Đấng Christ vào đền thờ tưởng tượng. Thay vì thế, họ bám chặt vào lẽ thật, y như Phi-e-rơ và Giăng đã dạn dĩ nói trước cùng một tòa án Do Thái đã kết án tử hình Chúa Jêsus, không có danh nào khác ngoài danh Jêsus để được cứu. Trong xã hội La Mã vào thế kỷ thứ nhất, ngay khi người ta tuyên xưng niềm tin này, họ đã bị khinh miệt, chế giểu, thậm chí đôi khi còn bị kết án tử hình nữa là.
Chủ nghĩa đa nguyên không thể kéo dài được – thực ra, nó thường tàn nhẫn không dung chịu đối với – người nào bác bỏ quan điểm của nó rằng mọi con đường đều có giá trị như nhau. Khoảng 2.000 năm sau, chúng ta phải công nhận rằng chúng ta đang sống trong một môi trường không thể sánh được với Đế chế La Mã, mặc dù may mắn thay những sự bắt bớ của nó ít tàn bạo hơn. Cơ đốc giáo theo Kinh thánh, với một Đấng Christ sẽ tái lâm trong sự vinh hiển, một quyển Kinh thánh không sai sót, và một Đức Chúa Trời Ba Ngôi, là một sự xúc phạm đến một thế giới đa nguyên.
Tuy nhiên, bất chấp những gì thế giới xung quanh chúng ta sẽ tin theo, Chúa Jêsus không được đặt trên bệ đỡ kế các thần giả hoặc các nhân vật tôn giáo giả khác. Ngài còn sâu xa hơn cả các lối kia dẫn đến chân lý. Giống như thần Đa-gôn của dân Phi-li-tin đã ngã sấp xuống và bị vỡ vụn ra trước hòm của Đức GIÊ-HÔ-VA (I Sa-mu-ên 5:1-4), thì cũng vậy, các thần khác tỏ ra chẳng đáng sánh gì với Ngài. Sứ điệp đó không phổ biến, nhưng đấy là sự thật – và sự thật đó rất tuyệt vời, vì chẳng có một Cứu Chúa nào bị đóng đinh trên thập tự giá, sẽ không có con đường nào dẫn đến sự sống đời đời, vì mọi con đường khác chỉ dẫn đến sự chết mà thôi. Một ngày kia, Đức Phật, Muhammad và từng tiên tri giả khác sẽ sấp mình dưới chân Chúa Jêsus và xưng Ngài là Chúa Tể, để tôn vinh Đức Chúa Cha. Cho đến khi ngày ấy đến, hãy bám chặt vào lẽ thật và tìm cách hướng mọi người đến với Đấng là đường đi, lẽ thật và sự sống mà hết thảy chúng ta đều cần đến (Giăng 14:6). Chính những Cơ đốc nhân noi theo gương chối bỏ không nhượng bộ của Giăng và Phi-e-rơ hoặc giữ im lặng đã làm thay đổi Đế Quốc La Mã bởi ân điển của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng có thể làm biến đổi thế giới ngày nay khi chúng ta noi theo dấu chân của họ.
Công Vụ các Sứ Đồ 4:1-22

