KHI MỌI VIỆC KHÔNG THEO CÁCH CỦA BẠN
Ê-phê-sô 4:31: “Phải bỏ khỏi anh em những sự cay đắng, buồn giận, tức mình, kêu rêu, mắng nhiếc, cùng mọi điều hung ác”.
Phần lớn nếu không phải hết thảy chúng ta đều biết cảm giác khi thức dậy với suy nghĩ rằng cuộc sống không đúng với những gì chúng ta mong muốn. Có lẽ bạn cảm thấy như thế khi bạn hôm nay thức dậy. Về thể chất, tình cảm, quan hệ, tài chánh và thậm chí cả về thuộc linh, đặc biệt chúng ta có thể phải đối mặt với những khó khăn, và kết quả là, chúng ta bị cám dỗ phải vỡ mộng. Chúng ta cần phải làm gì đây?
Một nơi hữu ích để bắt đầu bằng cách cầu xin Đức Chúa Trời ban sự bảo vệ của Ngài khỏi ba nguồn mạnh mẽ rắc rối thuộc linh: các “sát thủ thầm lặng” cay đắng, oán giận, và tự thương hại. Ba sát thủ này sẽ từ từ bóp nghẹt đức tin của chúng ta và làm dấy lên sự ghen tị và ác ý đối với những người có các thứ chúng ta mong muốn. Vì vậy, trong những tình huống mà chúng ta gặp phải, có lẽ chỉ chúng ta và Đức Chúa Trời mới biết, chúng ta cần sự vùa giúp của Ngài trong việc đáp ứng với tấm lòng mềm mại thay vì tinh thần cứng rắn.
Trong thư tín gửi các tín hữu ở thành Ê-phê-sô, Phao-lô đã khuyến khích – thực tế là ra lệnh – họ phải dẹp bỏ mọi cay đắng, buồn giận đi. Trong khi nói dễ hơn làm, nhưng chính mạng lịnh của Phao-lô rất đơn giản. Thực vậy, không hề có một mạng lịnh nào trong lời của Đức Chúa Trời mà chúng ta không thể vâng theo, cho dù nó dường khó khăn đến đâu đi nữa, vì Đức Chúa Trời luôn mặc ấy quyền phép cho những gì Ngài đã ban ra. Vì vậy, nếu Ngài phán: Hãy bỏ thứ ấy đi, bạn và tôi sẽ dám chắc rằng Ngài sẽ áp dụng quyền phép của Đức Thánh Linh trong cuộc sống của chúng ta để giúp chúng ta làm theo những gì Ngài đã ban truyền. Khi chúng ta sống với cay đắng, oán hận hay tự thương hại đấy dẫy trong lòng, thì chúng ta chỉ có tự trách mình. Dù có muốn lắm, tôi không thể gán trách nhiệm lên Đức Chúa Trời.
Cá nhân nào đã đồng ý rằng hoàn cảnh của nàng đã hợp pháp hóa ba cảm giác độc địa này trên An-ne, câu chuyện mà chúng ta đọc ở phần đầu sách I Sa-mu-ên. Chắc hẳn nàng đã đánh trận với mỗi thứ ấy khi một tháng nữa trôi qua mà nàng chưa có thai, và như một ngày khác đem đến những lời chế nhạo cho người vợ kia của chồng nàng và cái nhìn của con cái mà Đức Chúa Trời đã ban cho người nữ đó. Nhưng nàng đã nắm lấy những thất vọng và buồn bã của mình và nàng đã làm tốt với chúng: Nàng đã cầu nguyện. Nàng trút hết lòng mình cho Đức Chúa Trời. Và, với sự nhận biết mình đã được nhậm, nàng chổi dậy trong sự bình an. Mặc dù khi ấy cơ thể nàng vẫn vô sinh và mọi cảnh ngộ của nàng vẫn cứ không thay đổi, tâm linh nàng đã được giải phóng bởi Cha trên trời.
Đức Chúa Trời đã bảo vệ An-ne tránh khỏi những tay sát thủ thầm lặng cay đắng, oán giận và tự thương hại – và Ngài cũng sẽ bảo vệ chúng ta nữa đấy. Bạn không cần phải thức suốt đêm tìm cách bảo đảm rằng cuộc sống sẽ diễn ra theo như mình muốn. Và bạn không cần phải bị chi phối bởi cảm giác chìm xuồng ấy khi thức dậy vào một ngày khác trong cảnh ngộ mà mình không muốn. Thay vì thế, bạn có thể sử dụng những khoảnh khắc đó để học biết giá trị của việc để lại các thắc mắc của lòng mình và những tình huống bạn không hiểu trong sự tể trị của Đức Chúa Trời – mà rốt lại, đấy mới chính xác là nơi chúng thuộc về.
I SA-MU-ÊN 1

