CÔNG LÝ ĐƯỢC THỎA
Rô-ma 5:10: “Vì nếu khi chúng ta còn là thù nghịch cùng Đức Chúa Trời, mà đã được hòa thuận với Ngài bởi sự chết của Con Ngài, thì huống chi nay đã hòa thuận rồi, chúng ta sẽ nhờ sự sống của Con ấy mà được cứu là dường nào!”
Đức Chúa Trời không phải là một ông cụ tốt bụng hay một Santa Clase của vũ trụ chỉ biếu quà cho chúng ta và cụ thực sự không quan tâm nhiều đến bất cứ việc gì khác.
Không – Ngài thánh khiết, và công bình. Vì vậy, con người, vì cớ tội lỗi của chúng ta, bị phân cách khỏi Đức Chúa Trời. Một sự thù địch tồn tại giữa nhân loại và Đấng Tạo Hóa của chúng ta. Đây không phải là một sứ điệp mà bạn nghe rất thường xuyên đâu, và chắc chắn nó không làm cho thoả mãn. Nhưng Đức Chúa Trời không bỏ qua sự thù địch đó. Ngài không bao giờ đã, và Ngài sẽ không bao giờ muốn như thế. Kinh Thánh nói rất rõ ràng về khuynh hướng của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi. Thật vậy, Phao-lô mô tả con người là kẻ thù của Đức Chúa Trời, ông nói rõ rằng tội lỗi phân cách chúng ta khỏi Đức Chúa Trời. Cách nói của Phao-lô cũng vang dội y như lời lẽ của tác giả Thi Thiên nói về Đức Chúa Trời: “Chúa ghét hết thảy những kẻ làm ác” (Thi thiên 5:5) – một sứ điệp không dễ đọc không dễ hiểu ở lần đọc đầu tiên.
Vậy thì, hy vọng của chúng ta ở đâu? Làm thế nào chúng ta phục hoà lại với Đức Chúa Trời? Đức Chúa Trời có thể trừng phạt như nó xứng đáng nhưng về sự tha thứ cho tội nhân thì sao?
Ôi sự khôn ngoan đầy tình thương của Đức Chúa Trời chúng ta
Khi mọi người đều phạm tội và xấu hổ
Một A-đam thứ hai bước vào cuộc chiến
Và ơn giải cứu đã đến
John H Newman (1865)
Chúa Jêsus, bởi sự chết của Ngài trên thập tự giá, đã làm thỏa mãn công lý của Đức Chúa Trời. Ngài đã khoác lấy trên chính mình Ngài cả hai: bổn phận của chúng ta hoàn toàn tuân theo luật pháp của Đức Chúa Trời lẫn trách nhiệm của chúng ta vì đã không làm được như vậy. Sau đó, Ngài đã làm thỏa mãn nghĩa vụ của chúng ta qua cuộc sống vô tội của Ngài và hủy bỏ trách nhiệm của chúng ta đối với sự chết mang tính hy sinh của Ngài trên thập tự giá. Khi sự phân cách của chúng ta đối với Đức Chúa Trời dẫn đến sự thù hận của Đức Chúa Trời đối với sự tồn tại tội lỗi của chúng ta. Ngài đã không bỏ rơi chúng ta đâu. Thay vì thế, Đức Chúa Trời đã đến và phục hòa chúng ta qua Con của Ngài. Nếu điều này nghe không kêu như tin tức không thể tin nổi trong đủ thứ tin tức. Chúng ta đã chưa hiểu đúng một trong những mức độ nghiêm trọng của tội lỗi của chúng ta, hoặc thực tại sự phán xét của Ngài, hoặc tầm quan trọng của ơn cứu rỗi chúng ta
Đối với những ai trong chúng ta đã là Cơ đốc nhân trong một thời gian, thật dễ dàng cho sự quen thuộc để tranh cãi, nếu không phải là khinh miệt, sau đó là sự tự mãn. Nhưng sự chết của Đấng Christ không những là điểm khởi đầu của đức tin chúng ta; mà nó còn là đức tin của chúng ta nữa. Vì vậy, hôm nay, hãy dừng lại để xem A-đam thứ hai, con người hoàn hảo, thành công ở chỗ A-đam thứ nhứt thất bại và đánh bại ma quỷ, làm đảo lộn mọi hậu quả của sự sa ngã. Đây là tin lành. Tội lỗi của bạn đã được tha. Bạn đã được cứu. Bây giờ bạn là một bạn hữu nơi bạn đã từng đứng là kẻ thù. Đấng Christ bây giờ là sự tin cậy của bạn, sự bình an của bạn, và sự sống của bạn.
Thực tại của việc sống trong Đấng Christ không phải là một vấn đề ít quan trọng đâu; Đây là một sự bảo đảm diệu kỳ. Khi chúng ta bất lực lúc đối mặt với tội lỗi, quyền phép của Đấng Christ buông tha chúng ta. Khi chúng ta không cho trả nổi một khoản nợ lớn như vậy. Ngài mang nó lên cây gỗ (I Phi-e-rơ 2:2). Bây giờ bạn đang ngồi với Ngài trên thiên đàng. Thành công lớn lao nhất của bạn ngày hôm nay sẽ không cất bạn lên cao hơn. Ngài đã nâng bạn lên và cuộc đấu tranh hay thất bại lớn lao nhất của bạn cũng không thể kéo bạn xuống khỏi chỗ đó.
Cô-lô-se 1:15-23

