ĐÁNH TRẬN VỚI SỰ CAY ĐẮNG
II Các Vua 5:2-3: “Vả, có một vài toán dân Sy-ri đi ra bắt một đứa gái nhỏ của xứ Y-sơ-ra-ên làm phu tù, để hầu hạ vợ Na-a-man. Một ngày kia, nó nói với bà chủ mình rằng: Ôi! Chớ chi chúa tôi đi đến cùng ông tiên tri ở Sa-ma-ri! Người sẽ giải cứu chúa tôi khỏi bịnh phung”.
Trong đau khổ và bản thân nó không đưa một người vào mối quan hệ sâu sắc hơn với Đức Chúa Trời. Như với những ai nghe lời của Đức Chúa Trời, tuy không đáp ứng với lời ấy với đức tin, đau khổ tách ra khỏi đức tin và hy vọng sẽ thực sự làm chúng ta chán nản khi tấm lòng của chúng ta ngày càng chai cứng hơn thay vì là mềm mỏng hơn đối với Đức Chúa Trời. Nói cách khác, đau khổ một là đánh dấu việc chúng ta chạy đến với Đức Chúa Trời hoặc tẻ tách ra khỏi Ngài. Ở giữa những thử thách, chúng ta nhũ lòng: “Thử thách này khiến tôi phải cay đắng và chai lì hay khiến tôi trở nên yêu thương và dịu dàng?”
Ở giữa sách II Các Vua, giữa vòng các truyện tích nói về các vị vua và tiên tri, chúng ta tìm thấy một bức tranh phi thường về sự dịu dàng và khiêm tốn trong việc trực diện với nỗi đau tột cùng qua tấm gương của một cô gái nhỏ người Israel. Quân Sy-ri-a đã bắt được cô gái trẻ này trong một cuộc đột kích; họ đã mang cô rời xa gia đình và khỏi xứ Israel rồi buộc cô phải phục vụ cho Na-a-man, một Tướng lãnh trong quân đội Sy-ri-a. Đúng là một bi kịch không thể hiểu nổi cho đứa trẻ và gia đình của nó!
Tuy nhiên, ở giữa nỗi đau khổ tột cùng của cô gái, chúng ta thoáng thấy tấm lòng dịu dàng của nó: khi hay rằng chủ mình mắc bệnh phung, đứa trẻ này đã nói với vợ của Na-a-man cách thức ông ta sẽ được lành. Nếu cô gái cứ để cho lòng mình cay đắng, thế thì, khi có tin đồn khắp nhà rằng chủ của nó bị bệnh, có thể nó kết luận: “Nào, chẳng là hắn đáng phải chịu như thế”. Song nó không nghĩ như vậy. Nó muốn điều tốt nhất cho kẻ thù của mình, thay vì trông mong điều tồi tệ nhất. Điều này đáng chú ý đây. Làm sao mà nó có thể mong muốn như thế chứ? Bởi vì có lẽ trước sự trống rỗng và nỗi buồn khi bị xa cách gia đình, rất nhiều lần nó xây sang Đức Chúa Trời yêu thương của mình cùng mọi lời hứa của Ngài.
Khi chúng ta cứ chịu đựng qua nỗi khổ sở của chính mình, và khi tìm cách giúp đỡ những người đang miệt mài gặp hoạn nạn, chúng ta không được quên trau dồi một tấm lòng dịu dàng và rộng mở. Liệu việc ấy có dễ dàng không? Không dám đâu! Nhưng sự thành tín của Đức Chúa Trời quá bao la, toàn diện đến mức có thể nâng đỡ chúng ta, ngay cả trong nỗi khổ ải tột cùng của chúng ta. Vì vậy, hãy hướng về Đức Chúa Trời trong từng cảnh ngộ rồi nắm lấy sự yên ủi nơi sự thành tín và tiếp trợ của Ngài. Khi làm thế, bạn được “sự yên ủi mà Ngài đã yên ủi, thì cũng có thể yên ủi kẻ khác trong sự khốn nạn nào họ gặp!” (II Cô-rinh-tô 1:4).
II Cô-rinh-tô 5:6-21

