Đêm Tân Hôn
Chương 4, các câu 1-7:
Chàng Rể
Hỡi bạn tình ta, nầy mình đẹp đẽ thay, mình đẹp đẽ thay! Mắt mình trong lúp giống như mắt bò câu; Tóc mình khác nào bầy dê nằm nơi triền núi Ga-la-át. Răng mình như thể bầy chiên mới hớt lông, từ ao tắm rửa đi lên, thảy đều sanh đôi, không một con nào son sẻ. Môi mình tợ sợi chỉ hồng, miệng mình có duyên thay; Má mình trong lúp tợ như nửa quả lựu. Cổ mình như tháp Đa-vít, xây cất để treo binh khí; Ngàn cái khiên treo tại đó, là các cái khiên của tay anh hùng. Hai nương long mình như cặp con sanh đôi của hoàng dương, thả ăn giữa đám hoa huệ. Ta sẽ đi lên núi một dược, đến đồi nhũ hương, ở cho đến khi hừng đông lố ra, và bóng tối tan đi. Hỡi bạn ta, mình vốn xinh đẹp mọi bề, nơi mình chẳng có tì vít gì cả.
Tôi nghĩ những gì đang xảy ra ở đây, ấy là chú rể đang cởi áo cô dâu. Trước tiên, chàng nhận xét về đôi mắt của nàng đằng sau cái lúp che mặt, sau đó, khi gỡ bỏ cái lúp, chàng nói về mái tóc của cô ấy, rồi khuôn mặt, rồi tới cổ và bộ ngực của nàng. Rõ ràng có cảm xúc mạnh ở đây. Sự say đắm, ngôn ngữ tôn cao, sự vuốt ve nhẹ nhàng — mọi sự này tạo nên sự mật thiết, và rất đẹp đẽ.
Sự mật thiết kiểu này không chỉ là về sinh sản. Kinh thánh nói rằng con người được tạo ra theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, và chính hình ảnh thiêng liêng này giúp chúng ta có được mối quan hệ không những về phần xác thịt. Chúng ta không những là loại thân thể lưu trữ mã di truyền để truyền lại cho thế hệ tiếp theo; mà đúng hơn, chúng ta có khả năng nói năng dịu dàng, đồng nhất về cảm xúc, thốt ra những lời hứa, về chia sẻ tương lai, kết nối toàn bộ con người với nhau, và chúng ta thấy sự tổng thể ấy trong những câu thơ này.
Chàng rễ tiếp tục trong các câu 8-15:
Chàng Rể
Hỡi tân phụ ta, hãy cùng ta đến từ Li-ban, hãy cùng ta đến từ Li-ban; Khá nhìn xem từ chót A-ma-na, từ đỉnh Sa-nia và Hẹt-môn, từ hang sư tử, từ núi con beo. Hỡi em gái ta, tân phụ ta ơi, mình đã cướp lấy lòng ta, vì một cái liếc mắt, vì một vòng trân châu nơi cổ mình, mình đã cướp lấy lòng ta. Hỡi em gái ta, tân phụ ta ơi, ái tình mình đẹp là dường nào! ái tình mình ngon hơn rượu, và mùi thơm của dầu mình tốt hơn các thức hương! Hỡi tân phụ ta, môi mình nhỏ mật ong xuống, dưới lưỡi mình có mật ong và sữa; Hơi thơm của quần áo mình như hơi thơm của Li-ban. Em gái ta, tân phụ ta là vườn đóng kín, là nguồn nước khóa lại, là suối niêm phong. Đám cây mình là vườn địa đàng, có thạch lựu và trái ngon, hoa phụng tiên và cây cam tòng. Cam tòng và hồng hoa, xương bồ và nhục quế, cùng mọi thức cây có mùi thơm, một dược, lư hội với các hương liệu có danh. Mình là mạch nước trong vườn, là giếng nước sống, là dòng nước chảy từ Li-ban!
Hai ý tưởng ở đây rất quan trọng. Chú rể không coi vẻ đẹp của cô dâu mình là vẻ đẹp chung chung và bề ngoài; nó mang tính cá nhân. Chàng biết lịch sử của nàng, và chàng quen biết nàng. Nàng lớn lên đi dạo trên những ngọn đồi và uống nước từ những dòng suối ở Li-ban, và chàng mời nàng rời bỏ cuộc sống đó và hiệp cùng chàng sống trong cuộc sống của chàng.
Còn ý tưởng kia có ý nghĩa ở đây, ấy là việc tham khảo đến khu vườn đã bị khóa. Chàng ngợi khen vẻ đẹp của nàng khi bắt đầu cởi áo cho nàng, nhưng rồi chàng đợi nàng đáp ứng lại trong việc chấp nhận lời mời làm tình của chàng.
Các câu 4:16 – 5:1:
Cô Dâu
Hỡi gió bắc, hãy nổi dậy, hỡi gió nam, hãy thổi đến; Hãy thổi trong vườn tôi, hầu cho các mùi thơm nó bay ra! Nguyện lương nhân tôi vào trong vườn người, và ăn các trái ngon ngọt của người!
Chàng Rể
Hỡi em gái ta, tân phụ ta ơi, ta đã vào trong vườn ta rồi! Ta có hái một dược và hương liệu ta, ăn tàng mật ong với mật ong ta, uống rượu với sữa ta.
Hợp xướng
Hỡi các bạn, hãy ăn: hỡi các ái hữu, khá uống cho nhiều!
Cô dâu lên tiếng, dang rộng vòng tay, mời chàng đến với mình, và có sự tuyệt đích dịu dàng cho cả hai người trong đêm tân hôn.
Dàn hợp xướng đang làm gì ở đây? Đoạn điệp khúc xuất hiện xuyên suốt quyển sách này và nó vận hành theo nhiều cách thức khác nhau. Đôi khi điệp khúc đại diện cho những con người thật, và đôi khi nó có chức năng giống như một cuốn nhật ký hơn để giúp cô dâu sắp xếp mọi ý tưởng của mình.
Nhưng đôi khi điệp khúc là giọng nói của Tác giả thiên thượng, và tôi nghĩ ở đây rõ ràng là như vậy. “Hỡi các bạn, hãy ăn: hỡi các ái hữu khá uống cho nhiều” là lời chúc phúc của Đức Chúa Trời dành cho cuộc sống mà cặp đôi mới cưới này đã cùng nhau bắt đầu. Nó chỉ ra một việc về Đức Chúa Trời, có phải không? Ngài ban cho chúng ta mọi sự khiến cho cuộc sống thực sự đáng sống, rồi khi ấy Ngài chúc phước để chúng ta thưởng thức các thứ ơn của Ngài. Đây là một hình ảnh mạnh mẽ về sự nhân từ Ngài đối cùng chúng ta.
Một Tiên Vị Về Sự Siêu Việt
Vì vậy, cánh cửa phòng tân hôn đóng lại, và, khi chúng ta đi khỏi, chúng ta sẽ nhũ thầm một vài thắc mắc. Trong bối cảnh của chúng ta, việc theo đuổi thành tựu cá nhân dường như thường được ưu tiên hơn việc bắt đầu một cuộc hôn nhân. Vì sao lại như thế chứ?
Nhiều người gạt sang một bên khả năng có một mối quan hệ yêu đương lâu dài cho đến khi trước hết họ đạt được một việc quan trọng nào đó. Tôi phải lấy xong bằng cấp đã. Tôi phải nhận được công việc xứng đáng. Tôi phải đạt được một địa vị nhất định rồi sau đó tôi sẽ sẵn sàng cho một mối quan hệ. Và tất nhiên người tôi yêu cũng sẽ đạt được các thứ tương tự. Dĩ nhiên, hoàn cảnh cá nhân khác nhau và việc chờ đợi kết hôn xảy ra vì nhiều lý do khác nhau. Nhưng tình trạng kết hôn muộn phổ biến trong đời là một điều bất thường trong lịch sử. Hôn nhân trở nên bền chặt khi hai người cùng nhau đưa ra những quyết định khi còn sớm sủa. Cùng nhau bắt đầu, cùng nhau học hỏi, cùng nhau vấp ngã và đứng dậy trở lại — trong hầu hết các khía cạnh, điều này khôn ngoan hơn việc nỗ lực lập thân trước khi kết hôn.
Vậy điều gì sẽ xảy ra khi tuần trăng mật kết thúc? Điều gì xảy ra khi ngôn ngữ cao quý trở thành những cuộc trao đổi trần tục về việc thanh toán hóa đơn và thay tã? Đức Chúa Trời ban cho chúng ta những món quà tốt lành và Ngài muốn chúng ta tận hưởng chúng. Nhưng trên đời này chẳng có gì có thể tồn tại lâu dài. Đức Chúa Trời cung ứng cho chúng ta tiên vị về sự siêu việt để khiến chúng ta khao khát cõi đời đời, và đôi khi Ngài còn giữ lại những gì chúng ta hy vọng có để chúng ta dám chắc rằng cuộc sống này sẽ không được bồi đắp xứng đáng, rằng chúng ta được dựng nên cho một nơi khác. Chúng ta đang hướng tới một ngày cưới không giống bao ngày khác, đến một nơi mật thiết không thể tả được với Đấng Christ và với nhau.
Khi chúng ta chuẩn bị dự tiệc thánh, tôi muốn suy gẫm về lời lẽ của Chúa Jêsus trong Ma-thi-ơ 26:29. Ngài phán: “từ rày về sau, ta không uống trái nho nầy nữa, cho đến ngày mà ta sẽ uống trái nho mới cùng các ngươi ở trong nước của Cha ta”. Tiệc thánh nhìn tới đàng trước đến một ngày hết thảy chúng ta sẽ uống chén này và một lần nữa cùng nhau dự bữa ăn này. Đây là một lời nhắc nhở về quá khứ, về thập tự giá, nhưng đây cũng là một sự trả giá cho tương lai nữa đấy — một ngày vinh hiển khi chúng ta sẽ cùng chung dự tiệc cưới trọng thể với Ngài trong Nước của Ngài.
Vì vậy, làm ơn cầu nguyện với sự việc ấy trong trí khi bạn tiến lên phía trước. Lạy Chúa, cảm tạ Ngài vì sự hiện diện của Ngài. Cảm tạ Ngài vì những món quà và lời chúc phúc của Ngài kèm theo các món quà của Ngài. Cảm tạ Ngài vì những điều đẹp đẽ mà chúng con mong ước sẽ kéo dài cho đến đời đời nhưng nhận biết rằng chúng không thể, và vì vậy chúng con khao khát những điều tuyệt vời sẽ không bao giờ nhạt phai. Trong danh Chúa Jêsus, Amen.

