LỜI MỜI TRONG MỌI LỜI MỜI
Ma-thi-ơ 11:28: “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ”.
Bất cứ khi nào bạn nhận được lời mời, có lẽ bạn sẽ thấy mình đưa ra cùng loại thắc mắc. Lời mời ấy dành cho ai? Vì sao lời mời đó quan trọng? Câu Kinh thánh này trình bày một trong những lời mời gọi đáng yêu nhất trong toàn bộ Tân Ước – song để hiểu thấu nó, chúng ta phải đưa ra cùng loại thắc mắc đó.
Thứ nhứt, đây là lời mời cá nhân. Đấy chẳng phải là một lời mời đến với một chương trình, cũng không phải là lời mời đến với một tôn giáo hay triết lý được gộp vào kèm cặp với Ấn Độ giáo, Phật giáo, Nho giáo, Chủ nghĩa Kỷ Nguyên Mới, chủ nghĩa nhân văn hoặc bất kỳ “chủ nghĩa” nào khác có thể được tìm thấy giữa vòng các thế giới quan ngày nay. Đây là lời mời gọi từ chính mình Chúa Jêsus. Ngài đang truyền cho mỗi một người chúng ta: “Hãy đến cùng Ta”.
Tầm quan trọng của lời mời đặt nơi Đấng thốt ra nó. Trong các sách Tin lành, Chúa Jêsus tuyên bố Ngài là ai, là Đấng Mê-si-a, Cứu Chúa của thế gian, Con của Đức Chúa Trời (xem Giăng 4:25-26; I Giăng 4:14). Bởi giá trị của lai lịch này, Chúa Jêsus có thể đòi một đáp ứng – nhưng thay vì thế, Ngài lại đưa ra một lời mời gọi.
Và Ngài mời ai đến vậy? “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng”. Lời mời này bao gồm cả mọi người. Nó không chọn ra nhóm nào đó giữa vòng một nhóm lớn mà mô tả toàn thể nhân loại. Mỗi một người trong chúng ta cần phải nghe theo những lời này, bởi vì không có một người nào bị đẩy ra ngoài cả. Một chiếc xe cút kít chứa đầy những lo lắng, trách nhiệm, sợ hãi và thất bại tạo nên cuộc đời của người (nam hay nữ) ấy.
Vì sao mọi sự này là quan trọng chứ? Chúa Jêsus mời gọi chúng ta phải tìm “sự yên nghỉ cho linh hồn mình”. Ngài đang phán bằng các thuật ngữ đời đời về sự yên nghỉ không bao giờ thất bại. Ngài đang kéo chúng ta đến dự một bữa tiệc, và thậm chí Ngài không yêu cầu chúng ta phải diện trang phục. Chúng ta xuất hiện trong bữa tiệc theo cách chúng ta vốn có. Đức Chúa Trời lấy mọi trang phục “Đây là việc lành của tôi” mà rất nhiều người trong chúng ta chưng diện, gọi chúng là cơn thạnh nộ và quăng chúng sang một bên. Ngài lấy hết thứ “Tôi thật xấu xa và hỗn độn” làm thành “áo choàng công bình” (Ê-sai 61:10), được cung ứng bởi chính mình Đức Chúa Jêsus Christ. Chúng ta có thể yên nghỉ từ sự phấn đấu để làm ra một việc tốt cho bản thân hoặc kiếm được thiên đàng cho chính mình khi chúng ta đến với Chúa Jêsus và nhận lãnh mọi sự chúng ta có cần, và sẽ cần, từ nơi Ngài.
Đây là lời mời trong mọi lời mời. Hôm nay, vì lần đầu tiên trong cả ngàn lần, hãy đem mọi gánh nặng của bạn đến cho Ngài. Hãy nhận lấy sự yên nghỉ của Ngài.
Thật như tôi vốn có, chẳng có lời cầu xin
Song huyết Ngài đã đổ ra vì tôi
Rồi Ngài mời tôi đến cùng Ngài
Ôi Chiên Con của Đức Chúa Trời, tôi đến, nầy tôi đến.
Ma-thi-ơ 11:25-30

