NHIỀU ĐIỂM CHUNG
Công vụ các sứ đồ 2:44: “Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung”.
Một trong những điểm thu hút quan trọng nhất của Hội thánh đầu tiên trong con mắt thế giới ngoại đạo xung quanh là lối sống cộng đồng của nó. Điều gì đã kết hợp những con người đa dạng như thế – Dân ngoại và Do Thái, cắt bì và không cắt bì, dã man và người Sy-the, nô lệ và người tự do (Cô-lô-se 3:11)? Đức Chúa Jêsus Christ. Không có một lời giải thích đích thực nào về điểm chung trong cuộc sống cộng đồng của đời sống Cơ đốc này ngoài Ngài.
Từ thời buổi đó cho đến nay, Hội thánh luôn hiệp nhất trong mối thông công độc đáo được đánh dấu bằng nhiều điểm tương đồng. Thứ nhứt là đức tin chung. Hội thánh đầu tiên không nhóm lại trên cơ sở sắc tộc, học vấn, sở thích hay bất cứ điều chi khác; thay vì thế, họ đặt lối sống đa dạng của mình dưới một đức tin chung vào Đức Chúa Jêsus Christ là Cứu Chúa của họ. Ngày nay, Tiệc Thánh vẫn là một biểu hiện hùng hồn của sự hiệp nhất này, đó là một bánh và một chén để chúng ta cùng dự phần như một thân thể. Chúa Jêsus là Bánh Sự Sống, Ngài nâng đỡ và hiệp chúng ta lại làm một.
Thứ hai, chúng ta có một gia đình chung. Khi chúng ta tin Chúa Jêsus là Cứu Chúa của chúng ta, chúng ta được chào đón vào gia đình của Ngài cùng với các tín hữu khác, có cùng một Cha ở trên trời. Mối ràng buộc gia đình này trỗi hơn thậm chí các gia đình thuộc đời này, bởi vì gia đình đức tin là đời đời. Vì vậy, chúng ta nên quan tâm đến lợi ích của anh chị em thuộc linh. Đối với chúng ta là tín đồ mà không yêu thương nhau không những là điều đáng buồn mà còn là mâu thuẫn nữa. “Ai yêu Đức Chúa Trời, thì cũng phải yêu anh em mình” (I Giăng 4:21).
Thứ ba, bởi ân điển của Đức Chúa Trời, hội thánh thật cũng đang kinh nghiệm cảm giác chung. Chúng ta có một phiên bản nhỏ hơn về điều này tại các sự kiện thể thao, mỗi fan hâm mộ đều khác nhau nhưng họ cùng nhau chia sẻ cảm xúc, niềm tin và mục tiêu chung. Đôi khi họ được cùng nhau nhảy lên và đôi khi họ cùng nhau ngồi xuống. Tương tự, là thành viên của một gia đình, chúng ta chia sẻ niềm vui, sự bình an, nỗi đau và nỗi buồn của nhau. Như Phao-lô đã nói: “Lại, trong các chi thể, khi có một cái nào chịu đau đớn, thì các cái khác đều cùng chịu; và khi một cái nào được tôn trọng, thì các cái khác đều cùng vui mừng” (I Cô-rinh-tô 12:26). Cách nói bóng bẩy của Phao-lô trong chương đó nói về hội thánh như một thân thể, là tín đồ, chúng ta khác nhau, chúng ta có những điểm mạnh và điểm yếu khác nhau, và vì vậy chúng ta tạo nên một thân thể cùng làm việc với nhau thì tốt hơn là tách rời nhau. Sự hạn chế và nhược điểm của tôi được bổ sung bằng sức mạnh của bạn và ngược lại.
Gia đình nào cũng có những khó khăn, vất vả, còn chúng ta thảy đều là tội nhân, vì vậy rất dễ quên đặc ân của việc thuộc về dân sự Đức Chúa Trời. Lần cuối cùng bạn nhìn quanh vào ngày Chủ nhật, các anh chị em của bạn nhóm lại với nhau và thấy mình phấn chấn khi biết rằng đây là phần mà bạn thuộc về, bởi ân điển, là khi nào?
Thế giới của chúng ta, cũng như trong thời của các sứ đồ, có nhiều chia rẽ và cô đơn. Con người bị xé tan tác, sợ hãi và hư mất. Nhưng chúng ta, là thân thể hiệp một của Đấng Christ, có thể cống hiến cho thế giới này một mối thông công sâu sắc và một tương lai đời đời tràn đầy hy vọng. Bạn có cơ hội trở thành chính tay và chân của Cha trên trời, chạm vào đời sống của người ta khi bạn mời họ vào trong gia đình của Ngài. Bạn có nắm bắt được điều đó chưa?
Cô-lô-se 3:5-7

