Đền Thờ Của Đức Thánh Linh
I Cô-rinh-tô 6:19-20
…
Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời.
Cô-rinh-tô nổi tiếng với nhiều chùa miễu ngoại giáo. Những tòa nhà đó, với hình nộm trang trí của chúng, không những để dâng của lễ và thờ lạy mà còn là nơi gặp gỡ xã hội, quán bar, nhà hàng và hang ổ của tình trạng phi luân nữa. Họ tin rằng ‘thần’ của họ ngụ trong tòa nhà và làm cho mọi thứ xảy ra ở đó trở nên thiêng liêng. Khi người ta trở thành môn đồ của Đức Chúa Jêsus Christ, họ có thể gặp nhau ở đâu để thờ phượng Đức Chúa Trời chơn thật có một? Họ rời khỏi chùa miễu ngoại giáo nhưng nhà hội không còn chào đón họ nữa. Vì họ không có tòa nhà nào được cung hiến (Công Vụ các Sứ Đồ 18:7-11), có lẽ họ gặp nhau ở tư gia hoặc giảng đường đại học.
Vậy Đức Chúa Trời đã sống ở đâu tại Cô-rinh-tô? Phao-lô chỉ lặp lại những gì Chúa Jêsus đã phán: ‘Nếu ai yêu mến ta, thì vâng giữ lời ta, Cha ta sẽ thương yêu người, chúng ta đều đến cùng người và ở trong người“ (Giăng 14:23). Nói cách khác, Đức Chúa Trời đã sống ở trong họ … Không phải ẩn dụ mà là sát nghĩa. Thánh Linh của Ngài đã sống với linh của họ ở trong thân (Giăng 14:17-18).
Đức Chúa Trời sống trong thân thể của họ, nơi đó đã trở thành đền thờ của Đức Chúa Trời. Ngoài ra, vì họ đã được cứu chuộc khỏi ách nô lệ của tội lỗi, bởi huyết của Đấng Christ, thân thể của họ không còn thuộc về họ nữa – mà thuộc về Đấng đã mua họ cho chính mình Ngài (II Cô-rinh-tô 5:15). Đấy là lý do tại sao Phao-lô đã quở trách họ vì tin rằng họ có thể làm bất cứ điều gì họ thích với thân thể của họ (I Cô-rinh-tô 6:12-13), và vì sao hành vi phi đạo đức lại xúc phạm đến Chúa. Thay vì thế, họ nên chấp nhận rằng Đức Chúa Trời muốn thân thể Ngài đang sống ở trong phải nên thánh và không bị ô uế bởi hành vi tội lỗi.
Hội thánh đối diện với cùng những nan đề ấy hôm nay. Khi người ta được cứu, họ được kêu gọi ra khỏi một thế giới ô uế để biệt riêng khỏi tình trạng ô uế (II Cô-rinh-tô 6:17). Nhưng nhiều người phấn đấu để từ bỏ những thói tật của cả đời. Vì vậy, chúng ta cần phải biết Đức Chúa Trời ở đâu. Không những Ngài ở với chúng ta và xung quanh chúng ta, đi đàng trước và phía sau chúng ta: Ngài cũng ở trong chúng ta và thân thể chúng ta là đền thờ của Ngài. Thay vì khai thác thân thể như một món đồ chơi cho khoái lạc riêng của chúng ta, chúng ta cần tôn vinh nó như ân tứ của Ngài để được sử dụng như một công cụ cho sự thờ phượng Ngài. Một khi lẽ thật này đã bén rễ, phần lớn vai trò môn đồ thực tế của chúng ta có ý nghĩa – và lối sống mới của chúng ta sẽ mời gọi các thắc mắc từ bạn bè và đồng nghiệp, họ cần chúng ta làm chứng cho họ về Tin lành.
Lạy Đức Chúa Trời đang ngự ở trong lòng. Cảm tạ Ngài đã lập nhà của Ngài ở trong con. Con ăn năn vì đã phớt lờ sự thực đáng kinh ngạc đó và làm ô danh Ngài bằng cách xử lý đền thờ của Ngài như đồ chơi của con thay vì công cụ của Ngài để cho thế giới thấy ân điển lạ lùng của Đấng Christ. Làm ơn giúp con ý thức được thực tại sự hiện diện ngự trị của Ngài để con có thể hợp tác với Ngài, sử dụng thân thể con cho sự vinh hiển của Ngài bằng cách tỏ ra bản chất của vương quốc Ngài. Trong danh Chúa Jêsus. Amen.
…
Temples of the Holy Spirit
1 Corinthians 6:19-20
Corinth was well known for its pagan temples. Those buildings, with their deific effigies, were not only for sacrifice and worship but also social meeting places, bars, restaurants and dens of immorality. They believed that their ‘god’ inhabited the building and made everything that happened there sacred. When people became followers of Jesus Christ, where could they meet to worship the only true God? They left the pagan temple but the synagogue no longer welcomed them. As they had no dedicated building (Acts 18:7-11) they probably met in homes or lecture halls.
So where did God live in Corinth? Paul simply repeated what Jesus had said, ‘Anyone who loves me will obey my teaching. My Father will love them, and we will come to them and make our home with them’(John 14:23). In other words, God lived in them … not metaphorically but literally. His Spirit lived with their spirit in their bodies (John 14:17-18).
God lived in their bodies, which became the temples of God. Also, because they had been ransomed from the slavery of sin, by the blood of Christ, their bodies did not belong to them any more – but to Him who had purchased them for Himself (2 Corinthians 5:15). That is why Paul had rebuked them for believing that they could do whatever they liked with their bodies (1 Corinthians 6:12-13), and why immoral behaviour was so offensive to the Lord. Instead they should accept that God wanted the body He lived in to be holy and uncontaminated by sinful behaviour.
The church faces the same problems today. As people are saved, they are called out from a dirty world to be separate from uncleanness (2 Corinthians 6:17). But many struggle to abandon the habits of a lifetime. So we need to know where God is. He is not just with us and around us, going ahead and behind us: He is also in us and our bodies are His temple. Instead of exploiting the body as a toy for our own pleasure we need to honour it as His gift to be used as a tool for His service. Once this truth has taken root, much of our practical discipleship makes sense – and our new lifestyle will invite questions from friends and colleagues who need us to tell them the gospel.
Indwelling God. Thank You for making Your home in me. I repent of ignoring that amazing fact and for dishonouring You by treating Your temple as my toy instead of Your tool to show the world the amazing grace of Christ. Please help me to be conscious of the reality of Your indwelling presence so that I may work in cooperation with You, using my body for Your glory by demonstrating the nature of Your kingdom. In Jesus’ Name. Amen.

