Tỏ Ra Chưa Trưởng Thành Về Mặt Thuộc Linh
I Cô-rinh-tô 3:1-4
…
Hỡi anh em, về phần tôi, tôi chẳng có thể nói với anh em như với người thiêng liêng, nhưng như với người xác thịt, như với các con đỏ trong Đấng Christ vậy. Tôi lấy sữa nuôi anh em, chớ chẳng lấy đồ ăn cứng, vì anh em không chịu nổi; đến bây giờ cũng chưa chịu được, vì anh em hãy còn thuộc về xác thịt. Thật, bởi trong anh em có sự ghen ghét và tranh cạnh, anh em há chẳng phải là tánh xác thịt ăn ở như người thế gian sao? Có người thì nói: Ta là môn đồ của Phao-lô; kẻ thì rằng: Ta là của A-bô-lô, vậy anh em há chẳng phải là người cũng như kẻ khác sao?
Dòng giống con người có một sự mù quáng cố hữu (II Cô-rinh-tô 4:4), khi nghĩ rằng chúng ta sống tốt hơn như chúng ta vốn có; và là những tín đồ trong Chúa Jêsus, chúng ta có thể rơi vào cùng một cái bẫy. Chúng ta có thể cho rằng một sự khôn ngoan thuộc linh lớn lao hơn là có thật. Hội thánh Cô-rinh-tô sống y như thế và nó đã trở thành một hang ổ của sự kiêu ngạo thuộc linh bất kỉnh. Phải, họ đã ở trong Đấng Christ, nhưng cư xử nhiều như họ đã xử sự trước khi họ được cứu, nhưng với một độ bóng bẫy thuộc linh.
Họ đã cho rằng tình trạng thế gian là bình thường trước khi họ được cứu, và vẫn còn bị kẹt trong những thói quen bất kỉnh đó. Chắc chắn họ đã có đời mới trong Đấng Christ nhưng họ giống như những đứa trẻ nhỏ – lấy cái tôi làm trung tâm và không thể tự kỷ luật. Họ chưa trưởng thành về mặt thuộc linh và vì vậy Phao-lô chỉ có thể dạy họ ‘những điều cơ bản thuộc linh’. Đức Chúa Trời đã chúc phước cho họ với những ân tứ thuộc linh, nhưng họ đang xử sự với họ như các thứ đồ chơi để làm hài lòng bản thân chứ không phải là loại công cụ để phục vụ Ngài.
Cuộc cãi vã như trẻ con chứng tỏ họ chưa trưởng thành. Họ đã chuyển “bản năng bộ lạc” của thế gian vào trong nhà thờ. Họ ghen tị với các ân tứ của Đức Chúa Trời ban cho các tín đồ khác và thành lập liên minh phe phái, có người ủng hộ Phao-lô nhưng những người khác lại thích A-bô-lô hơn. Các lập luận của họ không phải là quá nhiều về đích thân Tin lành mà là về phong cách và những sở thích cá nhân khác. Đây là bản tánh của con người chớ không phải sự khôn ngoan tin kính. Mặc dầu Phao-lô đã dạy họ một cách sâu sắc, họ cũng không thể nhận được nó: điều họ cần là sự quở trách.
Hội thánh ngày nay thường giống nhau. Niềm vui Tin lành cần được nối theo sau bởi sự vâng phục Tin lành (Tít 2:12). Nếu không, những thói quen theo đời này sẽ trở nên bình thường trong Hội thánh, kìm hãm những người muốn lớn lên trong đức tin và khiến cho hội thánh trở nên cằn cỗi về mặt thuộc linh, không thể tái sản xuất vì Tin lành bị bóp méo. Ghen ghét và tranh cạnh là những dấu hiệu nhỏ của một căn bệnh trầm kha hơn nhiều cần được điều trị triệt để (II Cô-rinh-tô 12:20). Lời quở trách của Phao-lô cần phải được lắng nghe và lưu tâm luôn hôm nay; mỗi một người chúng ta cần sự khiêm nhường để công nhận rằng sự trưởng thành thuộc linh của chúng ta chỉ có thật y như sự vâng lời của chúng ta.
Lạy Chúa của Hội thánh. Cảm tạ Ngài vì ân ban cứu rỗi qua Đấng Christ và các ân tứ mục vụ qua Đức Thánh Linh. Tuy nhiên, con ăn năn về việc con không vâng theo Lời của Ngài đồng thời cho rằng con trưởng thành nhiều hơn về mặt thuộc linh so với con vốn có. Làm ơn giúp con nhìn thấy bản thân mình một cách trung thực, và gạt sang một bên các thái độ trần tục đối với những người khác trong Hội Thánh. Nguyện con học biết cách vâng lời Ngài tại sở làm và trong cộng đồng để cuộc sống của con sẽ khẳng định Tin lành của Ngài, khi con nương cậy vào ân điển của Ngài. Trong danh của Chúa Jêsus. Amen.
…
Spiritual Immaturity Exposed
1 Corinthians 3:1-4
The human race has an inbuilt blindness (2 Corinthians 4:4), thinking that we are better than we are; and as believers in Jesus we can fall into the same trap. We may presume a greater spiritual wisdom than is true. The Corinthian church was like that and it had become a den of ungodly spiritual arrogance. Yes, they were in Christ, but behaved much as they did before they were saved, but with a spiritual gloss.
They had assumed that worldliness was normal before they were saved, and were still trapped in those ungodly habits. They certainly had new life in Christ but they were like small children – self-centred and unable to discipline themselves. They were spiritually immature and so Paul could only teach them the ‘spiritual basics’. God had blessed them with spiritual gifts, but they were treating them as toys to please themselves and not as tools to serve Him.
Childish squabbling demonstrated their immaturity. They had transferred the world’s ‘tribal instincts’ into the church. They were jealous of God’s gifts to other believers and formed party alliances, some supporting Paul but others preferring Apollos. Their arguments were not so much about the gospel itself but about style and other personal preferences. It was human nature and not Godly wisdom. Even if Paul had taught them deeply they could not receive it: what they needed was rebuke.
Today’s church is often the same. Gospel joy needs to be followed by gospel obedience (Titus 2:12). Otherwise, worldly habits will become normal in the church, holding back those who want to grow in faith and making the church spiritually sterile, unable to reproduce because the gospel is distorted. Jealousy and quarrelling are little signs of a much deeper disease which needs radical treatment (2 Corinthians 12:20). Paul’s rebuke needs to be heard and heeded today; each of us needs the humility to admit that our spiritual maturity is only as real as our obedience.
Lord of the church. Thank You for the gift of salvation through Christ and ministry gifts through the Spirit. However I repent of my failure to obey Your Word at the same time as assuming that I am spiritually more mature than I am. Please help me to see myself truthfully, and put aside worldly attitudes towards others in the church. May I learn how to obey You at work and in the community so that my life will validate Your gospel, as I rely on Your grace. In Jesus’ Name. Amen.

