Xử Lý Với Tranh Cãi
I Cô-rinh-tô 6:1-6
…
Khi trong anh em ai có sự nghịch cùng người khác, sao dám để cho kẻ không công bình đoán xét hơn là cho các thánh đồ? Anh em há chẳng biết các thánh đồ sẽ xét đoán thế gian sao? Ví bằng thế gian sẽ bị anh em xét đoán, thì anh em há chẳng đáng xét đoán việc nhỏ mọn hơn sao? Anh em chẳng biết chúng ta sẽ xét đoán các thiên sứ sao? Huống chi việc đời nầy! Vậy khi anh em có sự nghịch cùng nhau về việc đời nầy, sao lấy những kẻ không kể ra chi trong Hội thánh làm người xét đoán! Tôi nói thế làm cho anh em hổ thẹn. Ấy vậy, trong vòng anh em chẳng có một kẻ khôn ngoan nào phân xử được giữa anh em mình hay sao? Nhưng anh em kiện anh em, lại đem đến trước mặt kẻ chẳng tin!
Nơi nào có tội nhân, tranh chấp sẽ luôn xảy ra ở đâu đó, ngay cả trong Hội thánh. Trong Cựu Ước, Môi-se đã hành động như quan án của Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô ký 18:13); và Ngài đã cung ứng một chuỗi các quan xét/đấng cứu tinh trong đó Sa-mu-ên là người sau cùng (I Sa-mu-ên 7:15), trước Đa-vít và Sa-lô-môn (II Sử ký 1:11). Hết thảy họ đều được ban cho Thánh Linh của Đức Chúa Trời để họ có thể quyết định ai đúng và cái gì sai. Rốt lại, con cái của Đức Chúa Trời thảy đều ở trong một gia đình và sự vinh hiển của Ngài thì quan trọng hơn bất kỳ cá nhân nào.
Hội thánh ở Cô-rinh-tô vốn không hiểu điều đó. Mỗi người họ đều khăng khăng đòi quyền lợi của mình và theo đuổi nhau thông qua các tòa án dân sự để thiết lập đòi hỏi của họ. Phao-lô nhận ra rằng họ đang làm xấu hổ chính mình Chúa: bằng cách không hành động như anh chị em, họ đã trở thành kẻ thù theo luật pháp. Mọi sự ấy đều sai bét cả, ông nói: Làm sao một luật sư ngoại giáo có thể có nhiều sự khôn ngoan hơn Thánh Linh của Đức Chúa Trời? Nếu một ngày kia con cái của Đức Chúa Trời sẽ trị vì với Ngài, thì họ không có khả năng quyết định về những vấn đề tương đối tầm thường sao?
Phải chăng không một ai thực sự có khả năng hỗ trợ trong các tranh cãi kiểu gia đình này? Tòa án dân sự có phải là lựa chọn duy nhất chăng? Không. Hội thánh có các cấp lãnh đạo nhưng họ đã không sẵn lòng đưa ra những quyết định khó khăn. Họ dung chịu với những gì là sai trái và sợ tuyên bố điều gì là đúng. Họ rất thích địa vị lãnh đạo song không muốn vận dụng trách nhiệm của mình và giải quyết các tranh cãi theo phương thức sống tin kính giữa các thành viên trong gia đình. Họ cũng không ủy thác trách nhiệm cho người khác trong mối giao thông; Vì vậy, tranh chấp leo thang cho đến khi luật dân sự được áp dụng.
Sự thay thế cho kỷ luật và trật tự trong Hội thánh là tình trạng vô chính phủ; trong đó mọi người đều làm những gì họ nghĩ là phải – bất kể tổn phí và tổn thương cho các thành viên khác trong gia đình. Đây là một vấn đề điển hình trong các giai đoạn giữa các quan xét trong Cựu Ước (Các Quan Xét 17:6; 21:25). Nhưng Giê-rê-mi 31:34 trông đợi ngày mà Thánh Linh của Đức Chúa Trời sẽ dạy dỗ mỗi con cái của Đức Chúa Trời điều gì là phải. Những tranh cãi trong gia đình của Đức Chúa Trời cần phải được sắp xếp trong gia đình và không được đem ra ngoài. Để cho việc ấy xảy ra, cấp lãnh đạo yêu thương cần phải sẵn sàng tìm hiểu mọi vấn đề liên quan và tìm kiếm sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời về đường hướng trước mắt (Ê-phê-sô 4:3). Chính trị quyền lực cần phải nhường chỗ cho sự hợp tác cầu nguyện.
Lạy Quan Xét của muôn người. Cảm tạ Ngài vì tri thức đáng kinh ngạc của Ngài về mọi sự và mọi người, mọi hành vi và động cơ của họ. Xin tha thứ cho con khi con đòi hỏi quyền lợi của con hơn là trước tiên tìm kiếm sự vinh hiển của Ngài. Làm ơn ban cho các nhà lãnh đạo Hội Thánh của Ngài sự dạn dĩ để họ có thể dẫn dắt dân sự của họ vào những đường lối tin kính đúng đắn. Xin giúp con đóng vai trò của con trong việc hỗ trợ anh chị em con tìm ra đường lối trước mặt của Ngài. Trong danh Chúa Jêsus. Amen
…
Dealing With Disputes
1 Corinthians 6:1-6
Where there are sinners, disputes will always occur somewhere, even in the church. In the Old Testament, Moses acted as God’s judge (Exodus 18:13); and He provided a succession of judge/deliverers of which Samuel was the last (1 Samuel 7:15), before David and Solomon (2 Chronicles 1:11). They were all given God’s Spirit so that they could decide who was right and what was wrong. After all, God’s children were all in one family and His honour was more important than that of any individual.
The church in Corinth had not understood that. They were each insisting on their own rights and pursued each other through the civil courts to establish their claims. Paul realised that they were shaming the Lord Himself: by failing to act as brothers and sisters they had become legal enemies. It was all wrong, he said. How could a pagan lawyer have more wisdom than the Spirit of God? If the children of God will reign with Him one day, should they not be able to decide about relatively trivial matters?
Was nobody really able to assist in these family disputes? Was the civil court the only option? No. The church had leaders but they had been unwilling to take hard decisions. They were tolerant of what was wrong and afraid to declare what was right. They enjoyed the position of leadership but did not want to handle its responsibility and resolve disputes in a godly way between family members. Neither did they delegate the responsibility to others in the fellowship; so disputes escalated until the civil law was imposed.
The alternative to discipline and order in the church is anarchy; in which everybody does what they think is right – irrespective of the cost and hurt to other family members. It was a typical problem in the periods between the Old Testament judges (Judges 17:6; 21:25). But Jeremiah 31:34 looked forward to the day when God’s Spirit would teach each Child of God what was right. Disputes within the family of God need to be sorted in the family and not taken outside. In order for that to happen, loving leadership needs to be willing to understand all the issues involved and seek God’s wisdom about the way forward (Ephesians 4:3). Power politics needs to give way to praying partnership.
Judge of all. Thank You for Your amazing knowledge about everything and everybody, their actions and motives. Forgive me when I demand my rights rather than first seeking Your honour. Please give courage to the leaders of Your church so that they may rightly lead their people into godly ways. Help me to play my part in assisting my brothers and sisters to find Your way forward. In Jesus’ Name. Amen

