DAT DNA
Thứ Năm, Tháng Tư 16, 2026
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
DAT DNA
No Result
View All Result

Các Dấu Hiệu Của Sự Hiệp Một Thuộc Linh

Admin by Admin
29 Tháng Năm, 2019
in Bài Giảng Kinh Thánh, Bài Giảng Tân Ước, Phi-líp
0
Share on FacebookShare on Twitter

Các Dấu Hiệu Của Sự Hiệp Một Thuộc Linh

Nào, bây giờ chúng ta hãy mở Kinh thánh ra chương thứ hai trong bức thư của Phao-lô gửi cho Hội thánh Phi-líp; Phi-líp chương 2, và điều này đến – sáng nay – với sự chú ý của chúng ta một lần nữa giống như trong tuần trước. Chúng ta sẽ tập trung vào bốn câu đầu: công thức cho sự hiệp một thuộc linh thần, công thức cho sự hiệp một thuộc linh.

Và như tôi đã nói lần qua, và tôi nhắc lại cho bạn nhớ một lần nữa, điều tôi lo sợ nhất trong Hội thánh là không hiệp một, bất hòa, gián đoạn, chia rẽ. Và tôi thực sự tin rằng vào thời điểm đặc biệt này trong Hội thánh của chúng ta và trong nhiều Hội thánh khác trong xứ sở chúng ta là lực đẩy chính mà kẻ thù đang thực hiện sự chống nghịch các Hội thánh giống như Hội thánh của chúng ta.

Trong Công Vụ các Sứ Đồ chương 4, Luca đã viết mấy lời này: “Vả, người tin theo đông lắm, cứ một lòng một ý cùng nhau“. Công Vụ các Sứ Đồ chương 4. Rồi sau đó, trong cùng chương đó, ông nói thêm: “Các sứ đồ lại lấy quyền phép rất lớn mà làm chứng về sự sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ; và hết thảy đều được phước lớn”. Vô số tín hữu chỉ có một lòng và một ý; họ có quyền phép năng và ân điển lớn lao. Quyền phép và ơn phước đều có liên quan đến sự hiệp một.

Tất nhiên, Chúa Jêsus đã lập ưu tiên một từ chỗ hiệp một của Hội thánh, và sứ đồ Phao lô cũng thế. Đó là mối quan tâm rất lớn đối với tấm lòng của ông, và do đó ông viết những câu mở đầu này ở chương hai, và tôi kéo chúng đến với sự chú ý của bạn. “Vậy nếu trong Đấng Christ có điều yên ủi nào, nếu vì lòng yêu thương có điều cứu giúp nào, nếu có sự thông công nơi Thánh Linh, nếu có lòng yêu mến và lòng thương xót, thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn. Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa“.

Tôi tin rằng trong bốn câu này, bạn có sự hiểu biết cụ thể và thiết thực nhất về sự hiệp một đã được trình bày trong Tân Ước. Như bạn biết đấy, sự giải thích nầy có được là do lời khuyên bảo trong chương 1, câu 27, ở đó ông nói: “tôi cũng biết rằng anh em một lòng đứng vững, đồng tâm chống cự vì đức tin của đạo Tin Lành“. Sau khi kêu gọi phải có sự hiệp một bây giờ ông giải thích nó. Giờ đây, ông định nghĩa nó. Và như bạn nhớ từ lần vừa qua, ông tập trung vào ba phương diện của sự hiệp một: động cơ, các dấu hiệu và phương tiện. Đó là lý do tại sao, việc gì và bằng cách nào. Tại sao sự hiệp một là quan trọng chứ? Tại sao chúng ta cần có sự hiệp một trong Hội thánh? Sự hiệp một là gì chứ? Phải xác định nó như thế nào đây? Và làm sao chúng ta đạt được sự hiệp một đó? Hoặc chúng ta phải duy trì sự hiệp một ấy như thế nào đây?

Một phân đoạn cần phải được xem xét cùng với Phi-líp 2 là Ê-phê-sô 4, và tôi sẽ kéo sự chú ý của bạn vào đấy như là một cái nền hỗ trợ cho các tư tưởng mà Phao-lô sẽ cung ứng cho chúng ta trong phần này của sách Phi-líp. Trong Ê-phê-sô 4:1, ông viết: “Vậy, tôi là kẻ tù trong Chúa, khuyên anh em phải ăn ở một cách xứng đáng với chức phận mà Chúa đã gọi anh em“. Nói cách khác, ông nói: “hãy hành động giống như một Cơ đốc nhân, hãy hành động giống như một người tin theo Chúa”. Một người tin theo Chúa hành xử ra sao? “phải khiêm nhường đến điều, mềm mại đến điều, phải nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chìu nhau, dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh“. Một Cơ đốc nhân hành động theo cách này đối cùng anh em Cơ đốc  của mình: khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục, chịu đựng và yêu thương, và làm mọi sự người có thể hầu duy trì sự hiệp một của Thánh Linh trong mối dây hòa bình. Đó là cách Cơ đốc nhân cần phải hành động.

Lý do được cung ứng trong các câu 4-6. Phải có sự hiệp một vì “chỉ có một thân thể, một Thánh Linh, như anh em bởi chức phận mình đã được gọi đến một sự trông cậy mà thôi; chỉ có một Chúa, một đức tin, một phép báp tem; chỉ có một Đức Chúa Trời và một Cha của mọi người, Ngài là trên cả mọi người, giữa mọi người và ở trong mọi người“. Và vì cớ muôn vật thừa hưởng sự hiệp một siêu nhiên đó, Hội thánh khi ấy phải duy trìsự hiệp một đó xứng đáng với chức phận mà Chúa đã gọi anh em. Cũng vậy, chúng ta được kêu gọi đến sự hiệp một, và sự hiệp một của chúng ta dựa trên sự hiệp một của thần học sâu sắc, quan trọng trong chính Ba Ngôi Đức Chúa Trời.

Bây giờ, hãy quay lại chương 2 sách Phi-líp, và chúng ta tập trung đặc biệt vào phân đoạn ở trước mặt chúng ta. Lần trước chúng ta đã xem xét các động cơ có cần cho sự hiệp một, và chúng ta đặt ra thắc mắc, tại sao? Tại sao phải kêu gọi sự hiệp một; tại sao lại là sự hiệp một trong Hội thánh; đâu là những lý do chính đáng? Và chúng ta để ý lần cuối rằng có bốn lý do trong số đó được đưa ra trong câu 1. Và từ ngữ “nếu”, vì đây là điều kiện cấp 1, được dịch hay nhất là “bởi vì” và do đó câu nói sẽ được đọc theo cách này: ““Bởi vì trong Đấng Christ có điều yên ủi nào, bởi vì lòng yêu thương có điều cứu giúp nào, bởi vì sự thông công nơi Thánh Linh, bởi vì lòng yêu mến và lòng thương xót, thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn“. Nói cách khác, sự hiệp một của các bạn bị tác động bởi những điều này.

Điểm thứ nhứt là “trong Đấng Christ có điều yên ủi nào”. Bởi vì Đấng Christ đã yên ủi bạn, khuyên lơn bạn, giúp đỡ bạn, trung tín đến bên cạnh để giúp đỡ bạn; nói cách khác, vì cớ công việc của Đấng Christ trong cuộc sống của bạn – quá khứ và hiện tại – vì cớ mọi sự mà Đấng Christ đã làm để yên ủi bạn. Thứ hai, sự yên ủi của tình yêu thương theo sau bởi vì mọi yêu thương, lòng thương xót mềm mại, thương hại, cảm thông, ân điển, ơn tha thứ, sự quan tâm, và yên ủi đã hiến cho bạn “hiệp ý với nhau”. Nói cách khác, “sau khi đã nhận lãnh nhiều thứ như thế từ Đấng Christ, lẽ nào bạn không dâng trả lại điều cho rất yêu dấu từ chính cõi lòng của Ngài?” Ngài là Đấng đã cầu nguyện trong Giăng 17 với Đức Chúa Cha về Hội thánh để họ có thể là những người khao khát sự hiệp một trong Hội thánh của Ngài, và Ngài chỉ nói đơn giản rằng: “với nhận định mọi thứ mà Đấng Christ đã làm cho anh em bằng cách khích lệ và yên ủi, với nhận định mọi sự Đấng Christ đã làm cho bạn bằng khuyên lơn và thông cảm, với nhận định mọi thứ Đấng Christ đã làm cho bạn bằng cách giúp đỡ, thương xót, thương hại và ân sủng, bạn có thể không dâng trả lại cho Ngài điều gì là yêu dấu trong tấm lòng của Ngài sao?”

Và chúng ta đã chỉ ra rằng bạn phải nhìn thấy sự bất hoà và một tinh thần cay đắng; bạn phải nhìn thấy sự đối kháng của bạn trước sự hiệp một của Hội thánh như là một hành động trực tiếp của sự bất phục thách đố, chống lại Đấng Christ, Ngài đã ban cho bạn mọi sự và bạn không muốn làm gì cả cho Ngài. Và bạn phải nhìn thấy điều đó như vốn có vậy. Đó là tội lỗi chống lại mối quan hệ, chứ không phải chống lại một bộ luật đạo đức. Đó là tội lỗi chống lại Đấng Christ.

 

Và rồi ông chuyển sang Đức Thánh Linh cho hai phần tiếp theo và ông nói: “Bởi vì có sự thông công nào nơi Thánh Linh”. Nói cách khác, vì cớ mọi sự mà Đức Thánh Linh, là Đấng giao thông với bạn từ bên trong bạn, đã làm cho bạn – tái sanh, thánh hóa, ban ân tứ, trợ giúp, cầu thay, đầy dẫy, làm cho kết quả, them sức cho người bề trong chống cự lại sự cám dỗ, cung ứng quyền phép cho để làm chứng – vì cớ mọi sự mà Đức Thánh Linh đã làm trong mối giao thông của Ngài với bạn, và rồi Ngài phán: “Vì nếu có lòng yêu mến và lòng thương xót”. Và đến với chiều kích thứ hai chức vụ của Đức Thánh Linh, và đấy là sự tử tế cảm thông. Không những Ngài ban cho bạn quyền phép, mà Ngài còn ban cho bạn sự cảm thông. Không những Ngài đã ban cho bạn khả năng để phục vụ, mà Ngài còn ban cho bạn sự quan tâm dịu dàng, thương xót và cầu thay vì ích của bạn nữa.

Cho nên, không những ông nói công việc của Đấng Christ thôi, mà còn công tác của Đức Thánh Linh đủ là động lực. Tại sao chứ? Bởi vì chính Đức Thánh Linh là Đấng khao khát sự hiệp một của Hội thánh. Đó là sự hiệp một của Đức Thánh Linh, Ê-phê-sô 4:3, nghĩa là “dây hoà bình”. Và một khi Đức Chúa Jêsus Christ và Đức Thánh Linh đã làm mọi sự nầy này cho chúng ta là hạng người tội lỗi bất xứng, bấy nhiêu chưa đủ là động cơ cho chúng ta phải dâng trả lại những gì là yêu dấu trong tấm lòng của họ sao? Chúng ta có thể nói với Đức Thánh Linh: “Tôi nhận lãnh mọi sự mà Chúa ban cho, đổi lại tôi chẳng làm gì hết? Tôi nhận lãnh mọi sự Ngài ban cho, tôi không dâng trả lại cho Ngài điều mà lòng Ngài mong muốn, sự hiệp một của Thánh Linh?” Hãy nhìn thấy đâu là tội lỗi ở trong đó. Đó là một thái độ dập tắt Đức Thánh Linh. Đó là một việc làm bất chấp Thánh Linh của ân điển. Đó là sự lạm dụng mối quan hệ mà Con Đức Chúa Trời và Thần của Đức Chúa Trời trong đó ban bố mọi sự cho bạn và bạn chẳng có dâng lại chi hết.

Và rồi Phao-lô thêm một động cơ nữa trong câu 2, ông nói: “làm cho tôi vui mừng trọn vẹn“. Không những chúng ta bị tác động bởi mối quan hệ với Đấng Christ, và mối quan hệ với Đức Thánh Linh, mà còn với mối quan hệ với Mục sư nữa. Phao-lô nói: “Nếu anh em không thể làm điều đó vì Đấng Christ vì Đức Thánh Linh, thì hãy làm điều đó vì cớ tôi”. Trong thơ Hêbơrơ, chương 13, câu 17, bạn hãy nhớ rằng tác giả thơ Hê-bơ-rơ kêu gọi cộng đồng tín hữu phải biết chắc rằng họ đáp ứng với những người đang là lãnh đạo của họ. Và ông nói rằng anh em phải vâng theo họ và phục theo họ, và anh em cần phải làm việc này để công việc của họ sẽ được “vui mừng chứ không phải buồn rầu”. Nói cách khác, bạn sẽ mang lại sự vui mừng cho tấm lòng của đấng chăn dắt bạn.

 

Trong I Têsalônica 5, ở đây câu 12 chép: “Hỡi anh em, xin anh em kính trọng kẻ có công khó trong vòng anh em, là kẻ tuân theo Chúa mà chỉ dẫn và dạy bảo anh em“ – đó là những người chăn dắt anh em, quí mục sư của anh em – “hãy lấy lòng rất yêu thương đối với họ vì cớ công việc họ làm“. Và điều chi tuôn tràn ra từ chỗ đó chứ? Bạn đang “ở trong sự hoà thuận với nhau”. Và bạn “răn bảo những kẻ ăn ở bậy bạ”. Và bạn thấy “chẳng có ai lấy ác báo ác cho kẻ khác, nhưng ai nấy đều tìm điều thiện luôn luôn, hoặc trong vòng anh em hoặc đối với thiên hạ” – sự hiệp một.  Nếu bạn muốn làm đẹp lòng người chăn dắt bạn, hảy tìm kiếm sự hiệp một trong Hội thánh. Cho nên, đây cũng là lời nài nĩ trong mục vụ nữa đấy.

Các động cơ khi ấy rất là rõ ràng. Vì cớ lòng biết ơn và tình yêu thương của bạn dành cho Đấng Christ, vì cớ lòng biết ơn và tình yêu thương của bạn dành cho Đức Thánh Linh, vì cớ lòng biết ơn và tình yêu thương đối với người chăn dắt mình, hãy “đồng tâm”, “đồng tư tưởng”. Và làm ơn, hãy hiểu cho, là nếu bạn đem lại sự bất hòa trong Hội thánh, bạn đã phạm tội chống nghịch lại Đấng Christ, bạn đã phạm tội chống nghịch lại Đức Thánh Linh, và bạn đã phạm tội chống nghịch lại cấp nhà lãnh đạo mà Đức Chúa Trời đã ban cho bạn. Vì vậy, hãy nhìn xem vấn đề như nó vốn có vậy. Đấy là sự vi phạm một mối quan hệ, chứ không chỉ là một bộ quy tắc, không chỉ là một tiêu chuẩn đạo đức, thậm chí không chỉ là một nguyên tắc theo Kinh Thánh. Đó là sự vi phạm của một mối quan hệ. Bấy nhiêu đủ là động cơ rồi.

Bây giờ, sáng nay tôi muốn chúng ta nhìn vào các dấu hiệu của sự hiệp một. Đi một bước qua bên kia động cơ, chúng ta đưa ra thắc mắc, Điều gì chứ? Sự hiêp một là gì chứ? Trông nó như thế nào? Làm sao chúng ta thấy được nó chứ? Bản chất của nó là gì? Nó có tầm quan trọng như thế nào chứ? Nó được xác định ra sao? Và ông cung ứng cho chúng ta bốn cách phát biểu trong câu 2 xác định các dấu hiệu của sự hiệp một về mặt thuộc linh. Chúng rất phong phú, có hơi chồng chéo nhau, và tuy nhiên, từng cái trong chúng lại có một đặc điểm mà chúng ta có thể chú ý đến khi nghiên cứu câu nói quan trọng nầy.

Hãy nhìn vào câu 2. Ông nói: “làm cho tôi vui mừng trọn vẹn”. Đây là cách thức, và ông cung ứng cho chúng ta bốn dấu hiệu của sự hiệp một về mặt thuộc linh: “hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng”. Bốn lẽ thật quan trọng, thật tuyệt vời. Đó là các dấu hiệu của sự hiệp một về mặt thuộc linh. Và tôi muốn bạn tìm hiểu chúng, và tôi muốn bạn tìm hiểu tổng quan của chúng cũng như các chi tiết, vì vậy hãy lắng nghe cho cẩn thận.

Dấu hiệu thứ nhứt là đây: “hiệp ý với nhau”, “hiệp ý với nhau”. Động từ Hy-lạp Phroneō được sử dụng ở đây, và về cơ bản nó có nghĩa là “cùng tâm trí”. Đó là ý nghĩa của nó: “cùng tâm trí”. Một chìa khóa cho sự hiệp một là suy nghĩ y như nhau. Sự nhất trí về tư tưởng là điều thiết yếu cho sự hiệp một về mặt thuộc linh. Chúng ta phải suy nghĩ y như nhau.

Hãy trở lại với tôi một chút với câu nói có tính so sánh trong chương thứ nhứt của thơ I Cô-rinh-tô, I Cô-rinh-tô 1 – Phao-lô viết cho Hội thánh rõ ràng là đã bị trì trệ rất khủng khiếp. Có đủ loại phe phái và chia rẽ. Thực vậy, nhiều người trong số họ đã nói: “Tôi phải nói với anh em”, trong chương 3, “như với xác thịt, chứ không phải về thuộc linh, bởi vì có nhiều sự chia rẽ”. Nhưng lời cầu nguyện của ông dành cho họ trong chương 1, câu 10, là vầy đây, và ông đưa ra ngay sau khi giới thiệu: “Hỡi anh em, tôi nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, khuyên anh em thảy đều phải đồng một tiếng nói với nhau, chớ phân rẽ nhau ra, nhưng phải hiệp một ý một lòng cùng nhau“. Giờ đây, đó là một lời phát biểu đáng kinh ngạc. Bạn nói ông đang yêu cầu Hội thánh phải nhất trí chăng? “chớ phân rẽ nhau ra, nhưng phải hiệp một ý một lòng cùng nhau“. Câu nói ấy có nghĩa là phải suy nghĩ theo cùng một cách. Đó cùng là một ý tưởng. “Và anh em cũng có cùng một sự xét nét”.

 

Mọi người đều đồng ý, không chia rẽ, đồng tâm, cùng một sự xét nét. Và rồi ông ấy nói ngay sau đó: “Thật đáng buồn khi anh em chia rẽ và cãi nhau. Anh em phải có cùng một ý”. Đây không phải là một việc tùy tiện đâu. Đây là điều mà Kinh Thánh hay lặp đi lặp lại. Chúng ta cần phải suy nghĩ theo cùng một cách. Giờ hãy lắng nghe tôi – sự hiệp một đến khi các tín hữu cùng nghĩ như nhau. Bây giờ hãy lắng nghe cho cẩn thận. Tôi không nói về giáo lý, và cũng không phải là nói về Phao-lô. Đây không phải là những sự kiện lạnh lùng, khó chịu đâu. Hết thảy chúng ta đều có mặt ở đây. Hết thảy chúng ta đều có thể phát biểu cùng một câu nói về giáo lý. Điều đó không có nghĩa là chúng ta suy nghĩ như nhau đâu. Đây là một việc trổi hơn điều đó.

Những gì ông thực sự nói ở đây chính là thái độ. Sauk hi có cùng một thái độ, cùng lý trí, cùng tính khí. Thực vậy, bạn nên để ý ở chương 2, và câu 5, ông nói đến việc “có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có”. Ở chương 3, câu 15, trong quyển Kinh Thánh New American câu đó nói đến việc có “thái độ nầy” một lần nữa. Trong câu 19 ông nói về kẻ bất kỉnh rằng họ “chỉ tư tưởng về các việc thế gian mà thôi”. Thái độ của họ bị thế gian kiểm soát, thế gian, cùng hệ thống ở chúng quanh họ. Cho nên, ông dùng suy nghĩ nầy của tâm trí và thái độ có thể hoán đổi, và đấy là sự hiểu biết đúng mức của thuật ngữ. Chúng ta ở đây không nói đến việc có cùng những sự kiện. Chúng ta đang nói về cùng một cảm xúc, cùng tính khí, thái độ, khuôn mẫu suy nghĩ chung, phổ thông – để sử dụng từ ngữ khác – quan tâm, hiểu biết chung.

Bạn nói: “Làm sao có được điều đó chứ?” Đây là một thách thức, và nó không đến theo các phương tiện của con người. Nghĩa là, nó không thể được vẽ ra, nó không thể được sắp xếp. Tôi đã theo dõi trong một số năm và thậm chí hiện đang theo dõi sự bất lực của các hữu thể con người khi sắp xếp sự hiệp một. Điều đó không thể xảy ra. Nó không thể xảy ra trên một mức độ của xác thịt; nó không thể xảy ra theo cấp độ của con người; nó sẽ xảy ra chỉ ở cấp độ thiêng liêng. Chúng ta sẽ không bao giờ suy nghĩ như nhau cho đến khi chúng ta hiểu được những thực tại thuộc linh tạo ra điều đó. Và chúng ta sẽ không bao giờ biết rõ và hết lòng và nhất trí làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời cho đến khi chúng ta suy nghĩ như nhau. Bạn có sự xung đột khi người ta không nghĩ như nhau. Thánh Linh của Đức Chúa Trời không nói: “Hãy cùng nhau tiếp lấy giáo lý”. Đây chẳng phải là vấn đề. Người thành Phi-líp không có bất kỳ nan đề nào về giáo lý. Thậm chí cũng không có một ám chỉ nào đến một người trong toàn bộ thư tín này. Ông không nói rằng: “hãy bày tỏ ra tiêu chuẩn đạo đức”. Họ không có nan đề nào đối gì với việc ấy. Không có tội lỗi nào loé lên trong Hội thánh đó và ông cũng chẳng có một câu nào nói tới việc ấy. Vấn đề là thái độ. Và đó là điều rất khó nắm bắt. Bạn có thể xác định tà giáo. Nó rất rõ ràng khi nó được nói tới. Bạn có thể xác định tội lỗi. Nó rất rõ ràng khi nó được chỉ ra. Cái điều mà bạn không thể tìm thấy là thái độ cơ bản, và đó là lý do tại sao nó gây tàn phá là như thế. Đó là lý do tại sao nó gây ra sự phá diệt.

Và vì vậy, Phao-lô đã đúng mục tiêu khi ông nói: “Anh em phải suy nghĩ theo cùng một cách. Thái độ của anh em phải ở trong chỗ hài hòa hợp trọn vẹn”. Bạn nói: “Phải, làm sao chúng ta có thể sống như thế trong thế gian?” Phải, tôi sẽ chỉ cho bạn thấy làm thế nào, tôi hy vọng. Việc sử dụng thuật ngữ đã được sử dụng ở đây, động từ phroneō, và tìm kiếm nó ở một vài chỗ khác, tôi muốn bạn lần theo cách nó được sử dụng rồi hãy xét xem chúng ta không thể xây dựng một nền thần học về sự suy nghĩ nho nhỏ ở đây để giúp chúng ta nhìn biết suy nghĩ theo cùng một cách có nghĩa gì. Chúng ta hãy trở lại với người Rô-ma. Và tôi sẽ chỉ cho bạn thấy một số cách sử dụng mà tôi nghĩ là phù hợp.

In Romans chapter 8 I would draw your attention to verse 4.  It says at the end of verse 4, “do not walk according to the flesh but according to the Spirit.” That’s really the end of a sentence, but that introduces us to a contrast between flesh and Spirit.  Then verse 5, “For those who are according to the flesh set their mind on the things of the flesh.”  Same word we saw in Philippians 2.  “But those who are according to the Spirit” – implied – “set their mind on the things of the Spirit. For the mind set on the flesh is death, but the mind set on the Spirit is life and peace.”

Now you have two possibilities.  You can either think with the Spirit or you can think with the flesh.  If we are to think the same, then we must all think in harmony with the Holy Spirit.  So the first principle is that if we are to be of the same mind we must think on the things of the Spirit of God.  We must have spiritual thoughts.  We ascend beyond our own realm, our own agenda, our own flesh, our own unredeemed humanness – that which the Puritans called remaining sin that must be mortified in us.  And we must realize that the conflict is between the Spirit and the flesh – note this – never the Spirit and the Spirit.  You understand that?  You don’t have two people thinking with the mind of the Spirit in conflict.  If there is conflict, somebody is thinking in the mind of the Spirit – or no one is – and someone else is thinking in the flesh.  And so he says if we are according to the Spirit, then we think the things of the Spirit.  So if we’re to have the same mind we must be thinking on the things of the Spirit of God.

Chapter 12, verse 3, and we’ll come to a practical conclusion of what all this means in a moment. Let me just build the blocks a little higher.  In verse 3 of chapter 12, “through the grace given to me I say to every man among you” – please note this – “not to think” – same term – “more highly of himself than he ought to think; but to think so as to have sound judgment as God has allotted.”

Now stop at that point.  Second thing, we’re to think with sound, divine judgment.  That means objectivity.  Where we get into trouble is when we think subjectively.  We have discord at all different levels of relationships because, first of all, we’re not thinking the things of the mind of the Spirit.  And secondly, we’re not thinking objectively.  It’s not sound judgment; it’s subjective.  We’ve got our own agenda.  We’ve got our own priorities.  We’ve got our own little enterprise.  We’ve got our own little turf.  We’ve got our own personal ambition.  We’ve got our own little fortress to maintain and defend.  We’ve got our own pride that compels us to whatever ends its evil longings pursue.  And so we have not objectivity. We are the victims of our subjectivity.

Paul says, “Think on the things of the Spirit and think with sound judgment, with God as the source.”  Have not only the mind of the Spirit, if you will, but have the mind of God.  Look at Romans chapter 15, verse 5, “Now may the God who gives perseverance and encouragement grant you” – here’s the same term – “to be of the same mind.”  Think the same: have the same disposition and attitude and concern with one another – here it comes – “according to” – Whom? – “Christ Jesus.”  Now we have Christ in the picture.  We think the things of the Spirit.  We think the things of God, which give sound judgment.  And we think the things of Christ.  Pretty simple, isn’t it?

You see, what we have to do is get lifted out of ourselves.  Let me say it again.  Conflict in this church I have never known to be a conflict over doctrine or over moral principle. Conflict is always a result of sinful attitude.  It is the collision of the mind of the Spirit and of God and of Christ with the mind of the flesh – always.  We are to have the mind of Christ.

You say, “Is that possible?”  Yes.  Absolutely possible.  In 1 Corinthians chapter 2, verse 16, it says, “For who has known the mind of the Lord, that he should instruct Him? But we have the mind of Christ.”  You have the mind of Christ.  You can think the thoughts of Christ.  You can have a Christ-like attitude.  You can know the will of Christ, the will of God, the will of the Spirit.  You can mind spiritual things.  But Paul says in the very next verse – chapter 3, verse 1 – “I can’t speak to you as spiritual because you’re so fleshy.”  And how does it come out?  “By your divisions and jealousy and strife, and you’re walking like mere humans.”  What does that mean?  “You have the mind of man, not the mind of God, not the mind of the Spirit, not the mind of Christ.  You’re fleshy.”

At the end of 2 Corinthians, chapter 13 and verse 11, Paul adds a further plea to the Corinthian church in his last shot in the second epistle to them.  He says, “Finally, brethren,” verse 11, “rejoice.” Then he says, “be made complete [or mature], be comforted, be like-minded, live in peace.”  “Be like-minded,” “think the same things.”  And here he reflects on the fact that it’s part of being mature.  He says, “be made mature and think the same thing.”  It’s part of spiritual maturity.  If you’re fleshy, spiritually immature, you’re going to collide with the mind of the Trinity.  No question.

Colossians chapter 3, Colossians chapter 3 – this sums it up for us.  It says in verse 2, “Set your mind on the things above, not on the things that are on earth.”  Think heavenly, folks.  Think the Spirit’s thoughts, think the Father’s thoughts, think the Son’s thoughts, think mature thoughts, think spiritual thoughts, think heavenly thoughts.

You say, “But, John, how can I know that I’ll have those spiritual thoughts?  How can I think like the Spirit, think like the Father, think like the Son, make sound judgment?  How can I not be victimized by my flesh?  How can I think with maturity?  Objectivity?  How can I think heavenly thoughts?  Be concerned about the kingdom?  Be concerned about the Trinity?  Be concerned about them and not me?  How do I get translated up into that level?”  And the answer comes while you’re in Colossians 3, if you please, would look down into verse 16.  Go back to verse 12, and we’ll move into this one.  “So, as those who have been chosen of God, holy and beloved, put on a heart of compassion.”  Listen, everyone of these things here talks about relationships in the church.  “Compassion, kindness, humility, gentleness and patience; bearing with one another, forgiving each other, whoever has a complaint against anyone; just as the Lord forgave you, so also should you. And beyond all these things put on love, which is the perfect bond of unity. And then let the peace of Christ rule in all your hearts, to which indeed you were called in one body; and be thankful.”  That’s all about unity – every bit of it, every bit of it.  All the right attitudes for unity are there.

You say, “Well how do you get to that?”  Verse 16, “Let the word of Christ richly dwell within you.”  Now listen carefully.  What is “the word of Christ”?  It’s the Scripture.  “Oh,” you say, “I know the Scripture.”  Yeah, right. That’s not what it said.  It didn’t say “know the Scripture.” It said “let the Scripture” – What? – “richly” – What? – “dwell in you.”  “Let it be the residing presence, the dominant occupant, the energizing force of thought.” That’s the idea.  He didn’t just say “know the Scripture.” He said “let the word of Christ richly dwell within you.”  You can think the thoughts of the Spirit, and you can have the sound judgment of divine wisdom from God, and you can express the mind of Christ, and you can think mature thoughts, and you can think spiritual thoughts, and you can think heavenly thoughts if you’re thinking processes are energized by the dominant and richly-dwelling Word of Christ.

And I said this to you many times: so that your instincts are spiritual, so that your involuntary reactions are right, because you are dominated by the Word of Christ.  It isn’t just that you know it; it’s that it occupies the reigning and compelling area of your life.  So, there’s no mystical thing here. There’s no sort of esoteric approach to this. It’s a matter of letting the Word of Christ dominate you, and it becomes the controlling force in your life that pushes you ever upward and out of this earth and out of yourself.

In Ephesians he says, “Do not get drunk with wine, for that is dissipation, but be filled with the Spirit” – “filled with the Spirit.”  By the way, in both of those passages the results are the same.  If you’re filled with the Spirit you’ll “speak to one another in psalms and hymns and spiritual songs; you’ll sing, make melody in your heart.” And you’ll “give thanks.”  Well, in Colossians 3 it says the same thing.  If the Word of Christ dwells in you richly, what happens?  “All wisdom teaching…admonishing one another…psalms, hymns, spiritual songs, singing with thankfulness in your hearts to God.”  Same exact result. Therefore they must be the same thing.  So on the one hand, “let the word of Christ dwell in you richly.”  On the other hand, “be filled with the Spirit.”  Controlling influence in your life is the Word of God by the Spirit of God.

Okay?  Now you understand that?  That’s back to the basics, isn’t it?  Back to the basics.  I say it again, when you have conflict at Grace Community Church, I do not believe it is conflict over doctrine, and I do not believe it is conflict over principle. I believe it is conflict and the collision of attitudes.  And there are no collisions in the Trinity.  God is not in conflict with Christ, and Christ is not in conflict with God, and Christ is not in conflict with the Spirit, and the Spirit is not in conflict with Christ.  They have one will and one design.  And we have to see conflict for what it is.  It is an attitude problem.  It is a failure to think on a divine level.  It is a rushing into the process of relationships with your own agenda.  It is quick to speak, slow to think, and slower to pray, and slower to meditate, and slower to search the mind of God.  And it is compelled by the flesh, which longs for what it has established as its priority agenda.  See it for what it is.

Second principle – the first one is to “be of the same mind.” The second one flows out of it – “maintaining the same love,” “maintaining the same love.”  The main verb in the verse is “to be of the same mind.” This is a participle that in a sense flows out of that main verb.  If you are of the same mind you will maintain the same love.  That is also a mark of spiritual unity.  What does it mean “to maintain the same love”?  It means to love everybody the same.  And that tells me right away that we’re not talking about emotion because I can’t emotionally be attracted to everybody.  Not that at all.  It’s a mutual sacrificial service; that’s how the New Testament defines love.  In Romans 12:10 it puts it this way: “Be devoted to one another in brotherly love.”  “Be devoted to one another” means “to meet one another’s needs.” “Greater love hath no man than this, that a man lay down his life for his friends.”  First John 3 says that if you look on your friend, and he has needs, and you close up your compassion to him, it’s questionable whether the love of God even dwells in you.  Love acts in behalf of someone else’s need.  “God so loved the world” that He gave what man so desperately needed.  This is an element of unity.  Loving everyone the same.

Now let me make it as clear as I can.  When you think the things of the Spirit; when you have the sound, spiritual, objective judgment of God; when you think with the mind of Christ; when you think with maturity; and when you think spiritually; and when you think heavenly, you will maintain “the same love.”  Because Christ and the Spirit will be loving through you, and love for one another will be the outflow.

And I’m back to the same point I’m trying to get across to you – the problem is attitude.  I would venture to say that when there is a collision of attitudes it rises out of a failure to maintain love.  And conflict comes, and I say it again, not because of doctrinal problems and not because of ethical problems, because of attitudinal problems. And the collision very often comes because someone has a grudge against someone else.  I don’t care whether it’s at the level of lay people in the church or at the level of leadership in the church – it comes because somebody feels in their heart something other than love for someone else.  Bitterness, envy, jealousy, personal ambition, protectionism, possessiveness, sometimes hostility.  And it is out of that attitude, that loveless attitude, that the conflicts come.

That’s what grieves me. And I have asked the Spirit of God to fill my heart with a surpassing spiritual love for all who are a part of the body of Christ.  I can’t do that in my flesh.  My flesh refuses to do that.  And the Spirit refuses not to do that.  So it’s easier for me to tell where I am by getting in touch with my attitudes.  That’s where the collision and conflict comes.

Third principle – “united in spirit.” This is an interesting word, sumpsuchos, used only one time in the whole New Testament. Paul probably made it up.  It means “one-souled” — s-o-u-l-e-d, “one-souled.”  And he said back in verse 27 that “I want you to have one spirit.” Now he says, “I want you to be one-souled,” psuche.  What does that mean?  Well, I love the word “soul-brother,” and that’s this idea – “knit deeply down in the harmony of the soul.”  What does that mean?  Well, you’re talking about passion here.  You’re talking about desire.  You’re talking about ambition, and it’s all the same.  You see, if we all have the same passion, same desire, same ambition, we’re going to be “united in spirit.”  It’s when one person’s got a desire and a passion and an ambition for the Spirit of God to control the work of God, and somebody else has got a passion and a desire and an ambition to be prominent that you have collision.  That’s collision.

When somebody has a desire and a passion and a heart-felt hunger to see Jesus Christ’s church united, and somebody else wants the whole world to know that they’ve been offended, you have collision.  And, man, they’re going to spread that everywhere they can.  And you ask them what the offense was and they probably couldn’t even tell you, but it’s a, basically it’s giving way to the flesh. And the flesh is a liar, and the flesh will deceive you, and it will conjure in your minds things that aren’t even true and destroy the unity of the church with a lot of stuff that isn’t even related to reality.

If there is one driving passion for the glory of the church, then there’s one driving passion for the unity of the church.  Is that true?  Has to be true.  If there is one driving passion for the exaltation of Christ, there is one driving passion for unity.  If there is one driving passion for the unity of the Spirit, that’s what’ll happen.  If there’s one driving passion for the glory of God, that’s exactly what’ll bring about the unity of the church.  It’s when somebody in the mix is driven by another agenda – protectionism, possessiveness, personal ambition, envy, jealousy, pride, illegitimate offense, morbid feelings of persecution, whatever else.  And we need to be one spirit, one soul.

There’s a fourth principle.  He says “intent on one purpose.”  And this is where the passion fleshes out.  If we have one passion, we’re going to have one purpose.  Have you ever asked, What’s your purpose?  People in conflict all have their own purpose.  You get a whole lot of people together with an all different, having all different purposes, you’ve got a lot of problems, a lot of problems.  This, by the way, is the second participle modifying “being of the same mind” and uses the same word, phroneō– uses it in a different way.  Literally it means “minding one thing”; that’s the literal translation.  So we went in a full circle.  “Be of the same mind, minding one thing.”  Okay, we’re all together, and we’ve got our focus together, and we’re all with this same intent – advancing the kingdom.

Starting with one mind, that one mind is released in one great love.  That one great love is wonderfully accompanied by a single passion for unity with no personal agenda, which results in one great group of people moving toward one eternal, glorious purpose.  That’s what he says.  And that purpose is the glory of God – the glory of God, the advancement of the kingdom.

Really, Paul is saying the same thing in four ways.  I told you there was overlap.  But he says it in four ways to bury it deeply in our minds and our hearts.  Unity is evidenced in a group of people who think alike.  What do you mean they think alike?  They all like the same furniture?  No.  They all have the same hobbies?  No.  Not that.  But they all are controlled by a deep knowledge of the Word of Christ that is energized in them by the power of the Spirit, because they walk in the Spirit, they maintain the same spiritual attitude.  There can’t be any collision there.

Secondly, unity is evidenced in a group of people when they love each other equally.  When they don’t have grudges, and they’re not angry at someone because of some thing that they think was an offense against them.  Unity is evidenced in a group of people who feel the same passion in their heart for the same holy principles, for the same holy goals, for the same divine ends. And they are driven and compelled from the inside to accomplish things that are utterly unrelated to themselves. These are the marks of unity.  Pretty simple, basic.

And the question that comes into my heart and yours at this particular point is “That’s wonderful; how, how do I live like that?”  And the answer is in verses 3-4, and you better be here next week.  It’s been pretty straight stuff today, and it’s going to be the same next time because I believe the Spirit of God is speaking directly to us.

Let me close with personal comments.  I am deeply concerned about the church because I believe that our society, the culture in which we live, has created monsters – selfish, self-indulgent, egotistical, introverted, consumptive, materialistic people who can think only of their own things.  And the spillover of this is literally devastating the churches.  We are hostile.  We are angry.  We have had so much of this “do-your-own-thing” philosophy embedded so deeply into us that we know very little of what it is to seek oneness and to give ourselves away for one another.  And the legacy of this warped, pagan, godless culture is to produce monsters of self-indulgence.  It’s very difficult to stay separated from that. And the threat that it is to the church is frightening, frightening.

I can only pray that somehow God will put a halt to it for the sake of His own name and the purity of His own church.  But there is no excuse, no matter what the culture does, right?  This isn’t the first culture like ours, and it won’t be the last, if Jesus tarries; and the Word of God still binds us to responsibility to the truths that He has given us there.  Let’s bow together in prayer.

Father, we know that You have granted us Your Spirit and Your Word, and You have given us “all things that pertain to life and godliness,” and that we have no excuse.  No excuse for our pettiness, no excuse for our selfishness, no excuse for our pride, envy, personal ambition, jealousy.  We have no excuse for the discord we cause, no excuse for a bitter attitude, grudge – no excuse.  It’s just our ugly, sinful flesh.

Father, point out to us that these issues are not issues of moral and theological truth but attitude. Forgive us.  Forgive me for those times when my flesh reacted, and give me the mind of the Spirit, and give me Your mind and sound judgment, and give me the mind of Christ, and help me to think in a mature way. Help me to think in a heavenly way.  Give to us all that one mind, that common attitude that only can be produced by the Word and the Spirit.  Give us that love.  Give us that harmony of soul that drives us with one passion to one goal – the glory of God.

Lord, help us to be counter-culture.  Help us to be radically different from the society around us.  This we ask in the name of Christ, and we know consistent with His own desire for us.  Amen.

 

 

 

 

Tags: #baigiangkinhthanh
Previous Post

Ngài Với Chúng Ta; Chúng Ta Với Ngài

Next Post

Các Động Lực Cho Sự Hiệp Một Về Mặt Thuộc Linh

Admin

Admin

Next Post

Các Động Lực Cho Sự Hiệp Một Về Mặt Thuộc Linh

Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

About

DAT DNA

Dat & Associates

Tag Cloud

##From the Creation to the Cross #1CácVua #baigiangkinhthanh #baigianglegiangsinh #baihockinhthanh #BàiGiảngThươngKhóPhucSinh #Bài Giảng về Bài Tín Điều Các Sứ Đồ #Bài Giảng Về Nhớ #Bài Giảng Về Vua Đavít #ChamNgon #Charles Spurgeon #CHỈ CÓ MỘT VIỆC CẦN MÀ THÔI #Con ơi #Công vụ các Sứ đồ #Daily Reflection 2017 #Diemtin #discoveries #DoisongtinkinhVietngu #Giăng #Holy23 #HolyLand #Holyland2016 #Holyland2017 #Khải huyền #Ma-thi-ơ #MsJack Peters #Mác #Môi-se #nghiencuukinhthanh #Nhân Vật Kinh Thánh #Những Nhà Khoa Học Tin Chúa #phutsuygam #Ru-tơ #SuyGẫmSángChiều #Sáng Thế Ký #Sổ Tay Đức Tin Của Mục Sư Charles Spurgeon #Testimonies #ThuVienOnline #TiênTriÊ-li #True for Life #VaoNgayNay #Wisdom Quotes & Musings #đức tin và khoa học I Cô-rinh-tô ung-thu-tri-duoc

Chuyên mục

  • Bài viết
  • Liên hệ
  • Giới thiệu

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

No Result
View All Result

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

Login to your account below

Forgotten Password?

Fill the forms bellow to register

All fields are required. Log In

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.

Log In