DAT DNA
Thứ Năm, Tháng Tư 16, 2026
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Bài viết
    • Thách Thức 30 Ngày
    • Cơ Đốc Giáo
      • Bài Học Kinh Thánh
      • Kinh Thánh và Khoa Học
      • Ngày Này Năm Xưa
      • Thần Học – Kinh Thánh
      • Thắc Mắc Kinh Thánh
      • Thánh Kinh Sử Địa
      • Người Thật Việc Thật
      • Kinh tế – Chính trị
    • Học Bổng Du Học
    • Chủ Nghĩa Vô Thần
    • Thuyết Tiến Hóa
    • Phút Suy Gẫm
    • LGBT+
    • Wisdom Quotes & Musings
    • Ung Thư Trị Được
  • Bài Giảng Cựu Ước
    • Ngũ-Kinh
      • Sáng-thế Ký
      • Xuất Ê-díp-tô ký
      • Lê-vi Ký
      • Dân-số Ký
      • Phục-truyền Luật-lệ Ký
    • Các Sách Lịch Sử
      • Giô-suê
      • Các Quan Xét
      • Ru-tơ
      • I Sa-mu-ên
      • II Sa-mu-ên
      • I Các Vua
      • II Các Vua
      • I Sử ký
      • II Sử ký
      • E-xơ-ra
      • Nê-hê-mi
      • Ê-xơ-tê
    • Các Sách Văn Thơ
      • Gióp
      • Thi-thiên
      • Châm-ngôn
      • Truyền-đạo
      • Nhã-ca
    • Các Sách Tiên-Tri
      • Ê-sai
      • Giê-rê-mi
      • Ca-thương
      • Ê-xê-chi-ên
      • Đa-ni-ên
      • Ô-sê
      • Giô-ên
      • A-mốt
      • Áp-đia
    • Các Sách Tiên-Tri tt
      • Giô-na
      • Mi-chê
      • Na-hum
      • Ha-ba-cúc
      • Sô-phô-ni
      • A-ghê
      • Xa-cha-ri
      • Ma-la-chi
  • Bài Giảng Tân Ước
    • Bài Giảng Tân Ước
      • Ma-thi-ơ
      • Mác
      • Lu-ca
      • Giăng
      • Công-vụ các Sứ-đồ
      • Rô-ma
      • I Cô-rinh-tô
      • II Cô-rinh-tô
      • Ga-la-ti
      • Ê-phê-sô
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • Phi-líp
      • Cô-lô-se
      • I Tê-sa-lô-ni-ca
      • II Tê-sa-lô-ni-ca
      • I Ti-mô-thê
      • II Ti-mô-thê
      • Tít
      • Phi-lê-môn
      • Hê-bơ-rơ
      • Gia-cơ
    • Bài Giảng Tân Ước tt
      • I Phi-ê-rơ
      • II Phi-ê-rơ
      • I Giăng
      • II Giăng
      • III Giăng
      • Giu-đe
      • Khải-huyền
No Result
View All Result
DAT DNA
No Result
View All Result

Các Phương Tiện Cho Sự Hiệp Một Thuộc Linh

Admin by Admin
29 Tháng Năm, 2019
in Bài Giảng Kinh Thánh, Bài Giảng Tân Ước, Phi-líp
0
Share on FacebookShare on Twitter

Các Phương Tiện Cho Sự Hiệp Một Thuộc Linh

Chúng ta hãy mở Kinh thánh ra ở Phi-líp chương 2 … Phi-líp chương 2. Chúng ta sẽ xem từ câu 1 đến câu 4 và đây sẽ là sứ điệp thứ ba và cuối cùng trong phân đoạn ngắn gọn này của Kinh Thánh. Cho phép tôi nhắc cho quí vị nhớ đến phân đoạn đó bằng cách đọc từ câu 1 trở đi. Phao-lô viết:

Vậy nếu trong Đấng Christ có điều yên ủi nào, nếu vì lòng yêu thương có điều cứu giúp nào, nếu có sự thông công nơi Thánh Linh, nếu có lòng yêu mến và lòng thương xót, thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn. Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa.

 

Bây giờ, trong câu 1, chúng ta nhớ trong câu Kinh Thánh này, sứ đồ Phao-lô đang nói tới công thức cho sự hiệp một thuộc linh cung ứng cho chúng ta các động lực cho sự hiệp một. Ông trả lời cho thắc mắc tại sao, tại sao phải hiệp một, và ông nói: “Bởi vì Đấng Christ đã ban cho chúng ta nhiều sự khích lệ dường ấy, bởi vì Đấng Christ đã ban cho chúng ta sự yên ủi của tình yêu thương, bởi vì Đức Thánh Linh đã ngự đến để giao thông với chúng ta, bởi vì Đức Thánh Linh đã phân phát cho chúng ta lòng yêu mến và lòng thương xót, vì bốn lý do năng động đó, chúng ta cần phải tôn cao Đấng Christ và Đức Thánh Linh bằng cách làm phu phỉ ước ao sâu sắc trong tấm lòng của họ, và đó là sự hiệp một của Hội thánh”. Đấng Christ đã cầu thay cho sự hiệp một ấy. Đức Thánh Linh tạo ra sự hiệp một đó. Bởi vì mọi sự mà Đấng Christ và Đức Thánh Linh đã làm cho chúng ta, chắc chắn chúng ta phải có cùng một tâm tình, nắm lấy tình cảm đó, hiệp một trong Đức Thánh Linh và nhắm vào một mục đích. Chúng ta nên tỏ ra sự hiệp một được tác động bởi sự nhân từ của Đấng Christ và sự nhân từ của Đức Thánh Linh vì ích cho chúng ta.

 

Và rồi ông nói thêm một động lực khác nữa, câu 2: “Hãy làm cho niềm vui của tôi trọn vẹn, không những vì cớ Đấng Christ và Đức Thánh Linh, mà vì niềm vui của người chăn chiên, vị mục sư đã hiến nhiều thời gian của đời mình dành cho họ”. Đấy là động lực.

 

Sau đó, lần cuối cùng chúng ta nhìn vào các dấu hiệu. Đâu là các đặc điểm rõ nét của sự hiệp một? Ông nói với họ ở câu 2: “Hãy sống với cùng một suy nghĩ, tư tưởng, đồng tâm về mặt thuộc linh, với sự nhận biết tâm trí của Đấng Christ, tâm trí của Đức Chúa Trời, tâm trí của Đức Thánh Linh, như đã được tỏ ra trong Ngôi Lời”. Kế đó, ông nói: “hãy đồng tình yêu thương”. Không những đấy là những điều chúng ta đang nhìn biết, đó là cách chúng ta sẽ đối xử với nhau và đồng tình yêu thương có nghĩa là phục vụ trong sự hy sinh như nhau cho những ai đang có cần, bất kể họ là ai và vô luận tình cảm cá nhân của con người chúng ta có hướng về họ hay không có. Chúng ta phải thương yêu nhau như nhau.

 

Sau đó, ông nói chúng ta cần phải hiệp một trong tâm hồn, giống như chỉ có một linh hồn thôi, nghĩa là có cùng một ước muốn và tình cảm lèo lái. Chúng ta cần phải bị tiêu nuốt cho Nước Trời và Chúa của Vương quốc. Và rồi hãy nhắm vào một mục đích và rồi Đức Chúa Trời sẽ làm ứng nghiệm ý chỉ của Ngài và được tôn vinh hiển. Và ở chỗ chúng ta có đồng tư tưởng, yêu thương nhau và có tình cảm lèo lái nhằm đạt được một mục đích cao tột là tôn vinh Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ có những dấu hiệu của sự hiệp một. Đó là vấn đề của thắc mắc. Điều đó mô tả đúng sự hiệp một đấy.

 

Bây giờ chúng ta đến với điểm thứ ba trong các câu 3-4 và thắc mắc bằng cách nào!?! Làm thế nào để chúng ta có được sự hiệp một đó? Đâu là phương tiện của sự hiệp một? Các động lực, các dấu hiệu và các phương tiện. Đâu là phương tiện để hiệp một? Thực tế thì làm sao có được các phương tiện ấy?

 

Bây giờ, cho phép tôi nói cho bạn biết rằng sự việc nầy rất rõ ràng. Sau khi biết rõ những gì cần biết ở trong các câu 1 và 2, bạn chỉ cần đọc các câu 3 và 4, chúng rất là rõ ràng, đơn giản, và trực tiếp. Và tôi cảm thấy một chút giống như mạ vàng cho đoá hoa huệ sáng nay thậm chí khi nói về chúng nhưng tôi sẽ làm hết sức mình để giúp bạn hiểu rõ và tập trung vào chúng trong một vài phút. Có năm nguyên tắc cả thảy, năm nguyên tắc thực tiễn được đưa ra ở đây. Chúng liên đới lẫn nhau và đan chéo nhau nhưng chúng ta có thể phân loại ra năm quan điểm, ba trong số đó là tiêu cực và hai trong số đó là tích cực. Có một số việc phải loại trừ và một số việc phải gộp vào. Sự vâng phục luôn luôn có một mặt tiêu cực và mặt tích cực … những gì chúng ta không nên làm và những gì chúng ta phải làm. Và đây là chỗ mà chúng ta có thể tóm tắt theo cách riêng trong đời sống của chúng ta. Đây là chỗ chúng ta xem xét tiến trình suy nghĩ và động lực bên trong của chúng ta.

 

Được rồi, chúng ta hãy nhìn vào cả năm nguyên tắc đó. Số một, và đây là những phương tiện để hiệp một. Điểm thứ nhứt, không làm một việc gì từ thái độ ích kỷ. Hãy dừng lại ở điểm đó. Không làm một việc gì từ thái độ ích kỷ. Hãy loại bỏ nó ra khỏi động lực của bạn, không làm một việc gì từ thái độ ích kỷ. Không có một động từ nào ở đây trong bản gốc, nhưng tuy nhiên, hình thức của nó khoác lấy sức mạnh của một mạng lịnh tiêu cực. Ông nói rằng đừng bao giờ hành động từ chỗ erithion. Bây giờ từ ngữ đó có ý nói tới tham vọng … tham vọng ích kỷ. Nó chỉ ra có người sử dụng để tranh cạnh bởi vì có tham vọng đó. Ngay khi bạn trở nên ích kỷ, đúng ra bạn đang ở trong cuộc tranh chiến với ai đó khác. Nó có thể được sử dụng để chỉ ra một tinh thần bè phái, phe phái, sự cạnh tranh, óc đảng phái, đó là tư tưởng. Đó là loại tự tìm cách cầm đầu việc tranh cãi, quấy rối, tiểu xảo, chiến đấu, tranh cãi, luận lẽ. Và đồng thời, nó được liệt kê trong Ga-la-ti 5:20 như một việc làm của xác thịt. Đó không phải là việc làm của Đức Thánh Linh, đó là công việc của xác thịt. Triết gia Aristotle đã sử dụng nó, tôi nghĩ, theo một phương thức rất phù hợp. Nó phù hợp ngay tại chỗ chúng ta đang sống ở Mỹ lúc bây giờ đây. Ông đã sử dụng nó như một từ để mô tả việc tự tìm cách theo đuổi chức vụ chính trị bằng các phương tiên bất công. Chính sự tự kích bẩn thỉu đó đẩy người ta vào con mắt của mọi người bằng cách đạp lên cổ của ai đó … về cơ bản là định dạng cho tất cả các chiến dịch chính trị, như bạn đã biết. Bạn chiến thắng bằng cách tiêu diệt người khác và bạn thể hiện tham vọng ích kỷ của mình.

 

Đó là tánh ích kỷ. Tánh ích kỷ bản thân nó lúc nào cũng muốn cao hơn người khác, tánh ích kỷ bị lèo lái bởi tham vọng cá nhân, là thứ luôn phá diệt và huỷ diệt. Và đấy là chỗ mà bạn phải khởi sự … với việc giết chết gã giềnh giàng ích kỷ, loại bỏ sự ngạo mạn tiêu cực và huỷ diệt bắt nguồn từ xác thịt sa ngã của chúng ta khiến chúng ta muốn chạy theo con đường riêng và tham vọng cá nhân của chúng ta, tham vọng cá nhân với suy tưởng tập trung chủ yếu vào công tác của mình. Từ ngữ kế đó tập trung ít nhiều vào bản thân hơn từ ngữ này. Đây là lý tưởng, bè phái, băng đảng, mục tiêu của tôi.

 

Bạn nhìn vào một nhà thờ giống như nhà thờ của chúng ta vốn rất là phức tạp, với rất nhiều giai cấp, bè phái, và chức vụ và rất dễ dàng cho bổn tánh này xuất hiện nơi bề mặt. Chỗ nào bạn nghĩ là nhóm nhỏ, giai cấp nhỏ, chức vụ hoặc bầy chiên hoặc nhóm cầu nguyện hay doanh nghiệp của bạn, thì ở đó là mọi sự. Và bạn trở thành chiếc mỏ-lết trong cổ máy vì bạn sẽ không di chuyển. Bạn thiết lập tay nghề của mình và bạn lập nó đúng vị trí và bạn sẽ ít quan tâm đến mọi chức năng khác nếu bạn đã nhận được thứ mình muốn. Có thể việc ấy là điều dễ gây rối.

 

Việc ấy đã xảy ra ở thành Cô-rinh-tô. I Cô-rinh-tô 1:10, chúng ta đã nhắc tới chỗ nầy từ tuần trước, tôi sẽ đọc thêm một chút nữa. Phao-lô khuyên các anh em ở Cô-rinh-tô bằng danh của Đức Chúa Jêsus Christ để hết thảy đều đồng ý và ông nói rằng sẽ chẳng có chia rẽ ở giữa anh em. Bấy giờ đã có sự chia rẽ giữa vòng họ và về mặt cơ bản đây là kiểu cách bè phái. Ông nói mỗi một người trong anh em đang nói trong câu 12: “Ta là môn đồ của Phao-lô; ta là của A-bô-lô, ta là của Sê-pha, ta là của Đấng Christ”, họ tự mình chia ra thành nhiều nhóm nhỏ. “Phải, chúng ta là nhóm Phao-lô, chúng ta là nhóm Phi-e-rơ, a, chúng ta là nhóm của A-bô-lô. Phải, chúng ta là nhóm của Đấng Christ”. Đặc biệt, tôi không biết điều chi đã chia rẽ họ như thế. Bạn có thể suy đoán đâu là vấn đề quan trọng sự dạy của Phao-lô, Phi-e-rơ, A-bô-lô và Đấng Christ, họ sắp xếp trên đó tâm trí độc đoán của họ. Nhưng mục đích là, họ đã chia ra thành nhiều phe phái nhỏ. Ông nói với họ ở chương 3: “Anh em là người của xác thịt, tôi nói với anh em như nói với hạng người xác thịt. Anh em không phải là thuộc linh”. Như tôi đã nói trong Ga-la-ti 5:20, đây là một trong những việc làm của xác thịt. Anh em sống theo xác thịt. Và mọi sự đều bắt nguồn từ xác thịt và ông nói trong câu 3: “sự ghen ghét và tranh cạnh“. Và đó là lý do tại sao anh em đang nói …: Ta thuộc về Phao-lô và ta thuộc về A-bô-lô … và cứ thế.

 

Xác thịt tạo ra thái độ ích kỷ và người ta bị nung nấu cùng với chức năng nhỏ nhoi của chính mình … tự bản thân nó có thể là một điều tốt lành, chắc chắn là không có gì sai trái với Phao-lô, A-bô-lô, Phi-e-rơ và Đấng Christ. Chương trình hoạt động bản thân nó có giá trị đấy. Nhưng một thái độ ích kỷ choáng hết chương trình hành động rồi ghen ghét phát sinh và từ đó dẫn đến chỗ tranh cạnh và từ chỗ tranh cạnh dẫn đến xung đột rồi mất đi sự hiệp một. Vì vậy, bạn phải khởi sự với thái độ ích kỷ, tham vọng cá nhân vì lý tưởng của bạn. Lý tưởng của bạn chẳng là gì hết.

 

Một trong những điều khó khăn nhất mà các trưởng lão có, nguyện họ được phước trong nhà thờ nầy, là tìm cách tung hứng mọi lý tưởng mà rất nhiều người cảm thấy say mê. Đấy là lý do tại sao tôi đã nói cách đây hai tuần rằng trong một nhà thờ đặc biệt trưởng thành, sốt sắng và thật tình cảm, bạn không loại bỏ sự bất hòa, bạn có thể thấy nó lên cao bởi vì mọi người cảm thấy say mê về công việc mà họ dấn thân vào đó. Nhưng rất khó xử lý khi mọi người bị nung nấu bởi chương trình hoạt động, chức vụ, mục tiêu và đối tượng của họ. Và vì vậy, ông nói: “Trước tiên, hãy xem, đừng làm gì với loại động lực đó, tuyệt đối đừng làm gì hết, hãy loại bỏ nó ra khỏi cuộc sống của bạn”.

 

Thứ hai, ông thêm vào, và thực sự có rất nhiều chồng chéo trong hai từ, nhưng ông nói: “Đừng làm việc gì từ thái độ ích kỷ”, và sau đó trong phiên bản Hy-lạp: “Cũng đừng theo đuổi vinh quang hư không”, kenodoxia, theo hư vinh là một cách hay để dịch nó. Đồng thời, từ ngữ ấy chỉ được sử dụng ở đây. Nó được sử dụng trong Cựu Ước Hy-lạp nhưng không bao giờ được sử dụng trong Tân Ước. Đây là trạng thái tâm thần chuyên tìm kiếm sự vinh hiển riêng tư. Chữ thứ nhứt, tham vọng, ràng buộc một người trong công việc, ở đó thuần là vinh hiển cá nhân, được nhấn mạnh. Như tôi đã nói, có sự chồng chéo lẫn nhau. Nhưng tôi chỉ muốn đưa ra ý tưởng ở đây là điều này dường như tập trung vào sự vinh hiển của cá nhân. Nếu bạn nhìn sâu hơn vào từ ngữ, bạn nhìn thấy ở đây một người quả quyết, tự hào xưng mình có ý kiến ​​đúng đắn, thực tế thì đang ở trong chỗ sai lầm, đó là kenos, người nầy có ý kiến ​​sai lầm. Người có ý kiến ​​sai lầm về bản thân mình. Người tự phụ mà không có lý do. Người bị lừa dối. Người tìm cách tự nhấc mình lên và tự vinh hiển lấy. Người sẽ phấn đấu để minh chứng mình là cao tột. Và bất cứ đâu bạn có loại thái độ đó, bạn có sự bất hòa. Đây là sự hư không cá nhân. Chữ thứ nhứt là chủ nghĩa bè phái xuất phát từ một công việc bị coi là ích kỷ và đây là phần nhấn mạnh tự cấp riêng tư. Vì vậy, bạn hãy loại bỏ cả hai việc đó đi. Bạn loại bỏ việc sở hữu hoạt động nhà hát mini của riêng bạn và bạn loại bỏ thứ tâm thần kiêu căng cá nhân hay tìm cách để nâng cấp bản thân mình.

 

Sau đó, nguyên tắc thứ ba là một nguyên tắc tích cực. “Nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình”. Theo một nghĩa, đây là phần điều chỉnh cho hai tiêu cực. Mặt khác, thay vì sống trong tham vọng và hư vinh cá nhân, thay vì sống kiêu căng mà cả hai từ đó đang phản ảnh, hãy giữ lấy tâm thần khiêm nhường. Đấy là chỗ mà sự hiệp một luôn luôn bắt đầu. Chúng ta đã nói đến việc ấy quá nhiều lần rồi. Sự hiệp một sanh ra từ sự khiêm nhường. “Tâm thần khiêm nhường” là một từ trong tiếng Hy-lạp, và chắc chắn … tốt nhất chúng ta có thể nói … từ nầy không được tìm thấy trong bất kỳ tác phẩm Hy-lạp nào trước khi có Tân Ước, nghĩa là Tân Ước … thực sự là các trước giả Tân Ước đã tạo ra từ ngữ này. Hình thức tỉnh từ, tapeinos, thường được sử dụng để mô tả tâm thần của một nô lệ, mang ý tưởng về quì luỵ, tồi tàn, cặn bã, không xứng đáng, thấp hèn, tồi tệ, vô giá trị, vô dụng. Vì vậy, đây chẳng phải là một đức hạnh. Đây là một thuật ngữ có tính cách châm biếm. Sự khiêm nhường là một đức tính chưa hề được thấy trong thế giới ngoại giáo trước khi có Tân Ước, nó luôn luôn được coi là một thứ xấu xí, chẳng có ai tìm kiếm nó, chắc chắn không hề được ngưỡng mộ.

 

Trong Cựu Ước, Đức Chúa Trời đã trút xuống đức hạnh khiêm nhường. Nếu bạn đọc Cựu Ước, bạn thấy rằng Ngài đã chọn người chẳng ra gì và khiêm nhường để làm công việc Ngài. Bạn đọc thấy rằng Ngài đã cứu vớt kẻ thấp hèn và Ngài đã cứu kẻ nhu mì và Ngài đã cứu kẻ khiêm nhường và Ngài đã nhậm lời cầu nguyện của kẻ bị bỏ rơi. Và Ngài đã ban ơn cho kẻ thấp hèn. Vì vậy, suốt trong thời kỳ Cựu Ước, nhưng phía tà giáo không hề lưu ý đến việc ấy. Và trong hình thái tà giáo, sống khiêm tốn sống khiêm nhường là quì luỵ, tồi tệ, vô dụng, vô giá trị, bất xứng. Rồi thình lình, khi bạn đến Tân Ước, khiêm nhường trở thành một đức hạnh. Và Ngài đã xác định. Tâm thần khiêm nhường ở đây là xem người khác như tôn trọng hơn mình, đúng như vậy đó, rất là đơn sơ. “Tôn trọng hơn” có thể được dịch ra “tài giỏi hơn, lỗi lạc hơn”.

 

Bạn nói: “Làm sao tôi được như thế chứ? Làm sao tôi có thể nghĩ người khác là tài giỏi hơn mình chứ?” Tôi muốn nói là, chúng ta không thường xuyên làm việc ấy. Thực vậy, chúng ta thường nghĩ đến người khác là kém cõi hơn mình. Chúng ta hả hê, có phải không, nói về các thất bại của người khác? Làm sao bạn có thể xem, từ hegeomai, làm thế nào bạn có thể xem người khác là lỗi lạc hơn mình chứ? Thành thực tôi muốn nói, làm sao bạn có được điều đó? Làm sao bạn có thể xử lý vấn đề đó? Cho phép tôi gợi ý với bạn.

 

Có phải bạn biết rõ tấm lòng của bất kỳ ai khác không? Có phải bạn biết rõ điều chi có ở trong lòng người khác không? Bạn có biết không? Không. Có phải bạn nghĩ là bạn biết không? Đôi khi. Có thể là bạn đúng, có thể là bạn không đúng. Tôi muốn nói, một người vợ có thể nói với chồng của mình: “Nào, em biết anh đang nghĩ gì rồi”. Có thể là nàng nói đúng, cũng có thể là không. Nếu cô ấy không đúng, quả là điều thất vọng đối với người chồng, còn nếu cô ấy đúng thì lại thêm thất vọng nữa đấy. Nhưng về cơ bản, chúng ta không biết điều gì có trong tấm lòng của ai đó. Tội lỗi duy nhất mà tôi biết nơi người khác là những gì tôi có thể thấy hoặc nghe. Đấy là mọi sự mà tôi sẽ nhận biết. Vì vậy, thực sự tôi không thể biết được điều chi có trong tấm lòng của họ. Tôi không thể biết tội lỗi nào đang hành hại họ. Tôi không thể biết được ân điển đang dư dật trong họ là như thế nào nữa. Nhưng có một tấm lòng mà tôi biết rõ, tấm lòng của tôi. Và tôi biết rõ chính tấm lòng tôi để tôi nhìn biết tội lỗi của chính tấm lòng của tôi.

 

Bây giờ hãy nghĩ việc ấy theo cách này. Bạn biết về đủ thứ tội lỗi trong tấm lòng của chính bạn hơn bạn biết về tội lỗi của người khác, có phải không? Vì vậy, nếu chúng ta đang nói tới cấp độ thông tin trực tiếp, ai là tội nhân tồi tệ nhất mà bạn từng gặp gỡ? Đó là ai? Nào, hãy trung thực đi. Bạn đấy. Tôi đang nói đến phần thông tin. Bạn có biết ai có thứ tâm trí đồi bại nhất không? Nếu bạn trung thực, bạn sẽ nói “tôi” bởi vì bạn không biết điều gì có ở trong lòng của người khác. Bạn thân mến ôi, bây giờ vấn đề tôi muốn nói với bạn, là bạn có đủ thông tin cá nhân để đặt mình vào một vị trí mà bạn có thể xem người khác tài giỏi hơn bạn. Bạn có thấy như vậy không? Đó là cách thức thực tế để mà nhìn nhận nó. Trước tiên, ai nấy đều biết rõ lòng của chính mình. Và từng người nam đều biết rõ chính tấm lòng mình và từng người nữ đều biết rõ tấm lòng mình điều chi có ở đó. Và bạn có đủ thông tin để cung ứng cho lòng mình một đánh giá thấp về thực sự bạn là gì rồi. Tôi cũng vậy thôi. Cho nên tôi chẳng có bất kỳ vấn đề lớn lao nào cho tôi để nhìn xem ai đó là tài giỏi hơn bản thân mình. Chúng ta có thể giả định người ta cao tột hơn chúng ta về mặt thuộc linh nếu mọi sự chúng ta có thể nhìn thấy là các thứ ở bề ngoài.

 

Tôi có thể giả định mọi sự thuộc về bạn, tôi muốn nói, tôi gặp gỡ bạn, bạn ăn mặc đẹp, bạn cặp quyển Kinh Thánh theo với mình, bạn có mặt ở đây trong nhà thờ. Đấy là mọi sự mà tôi nhận biết. Rồi tôi nhìn vào tấm lòng của chính mình tôi, tôi biết nhiều hơn tôi muốn mình nhận biết. Điều chi khiến Phao-lô thốt ra những việc mà ông đã nói chứ? Bạn nhìn vào Phao-lô rồi bạn nói: “Ồ, Phao-lô ơi, tôi muốn nói ông là Cơ đốc nhân lỗi lạc nhất đã từng sống”. Đây là những gì ông ấy nói: “Tôi là kẻ hèn mọn nhất trong các sứ đồ, tôi không đáng được gọi là sứ đồ”. Bạn nói: “Có phải đấy là sự khiêm nhường giả dối không?” Không, sở dĩ như thế là vì ông biết rõ người tài giỏi nhất là ai rồi? Là Phao-lô.

 

Giờ đây, tại sao ông lại nói ra điều nầy chứ? I Timôthê 1:15: “Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy; trong những kẻ có tội đó ta là đầu”, thì quá khứ … thì hiện tại. Bây giờ, làm sao mà Phao-lô lại nói ông là tội đồ tồi tệ nhất trong thế gian chứ? Từ phần thông tin cá nhân, chính là ông. Đúng như thế. Và từ mọi sự mà bạn nhìn biết theo cách riêng, bạn cũng thế, tôi cũng vậy. Bây giờ, nhận thức đó đã giúp chúng ta phải nhìn nơi người khác với cái nhìn khác.

 

Tôi thích câu chuyện thuật lại Mục sư Alexander White ở Edinburgh. Có người kia đến gặp ông để tường thuật lại một buổi nhóm được tổ chức ở Edinburgh. Một nhà truyền đạo kia đã đến tại thành phố để giảng đạo và có thói quen giảng để công kích các nhà truyền đạo khác. Rồi người bạn nầy nói với ông, và tôi đang trích dẫn câu chuyện nầy, người bạn nầy nói: “Có phải ông biết rõ những gì ông ta nói không, thưa Mục sư White?” Mục sư White đáp: “nói nữa đi”. Ông ta nói rằng Mục sư Hood Wilson không phải là một người đã được biến đổi. Mục sư White tỏ ra căm phẫn. Ông nhảy khỏi ghế của mình, mặt ông sầm lại với sự phẫn nộ, ông ấy nói: “Kỳ há. Kỳ há. Mục sư Wilson, không phải là một người vừa được biến đổi!” Rồi ông ấy bị xúc phạm.

 

“Vị khách ngạc nhiên khi nhìn thấy người của Đức Chúa Trời cứ phẫn nộ mãi. Mục sư White ơi, đó chưa phải là những gì ông ấy nói, ông ấy nói rằng ông cũng là một người chưa được biến đổi nữa kìa”.

 

Bước chân của White đột nhiên dừng lại. Ngọn lửa trong ông giảm xuống. Từ từ quay trở lại chiếc ghế của mình, ông úp mặt trong tay và giữ im lặng dài cả phút đồng hồ. Rồi sau đó khi ngước nhìn lên, ông nói với vị khách kia bằng mọi giọng van lơn: ‘Bạn ơi, để tôi yên, để tôi yên. Tôi phải xét lòng mình lại”.

 

Bây giờ có một người rất nghị lực. Các nan đề về bất hòa và các nan đề về chia rẽ và bè phái kết thúc khi chúng ta xem người khác là xứng đáng được tôn trọng và vinh dự và quyền được lắng nghe và tuân theo hơn là bản thân chúng ta. Và bạn không nên có bất cứ vấn đề gì khi làm điều đó vì cớ phần thông tin bạn có về chính tấm lòng của bạn.

 

Nguyên tắc thứ tư, câu 4: “Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình“. Ồ, chúng ta có thể nói gì về việc này? Chúng ta đang sống trong một xã hội, ở đó ai nấy đều chăm về lợi riêng của họ. Và không có gì phải ngạc nhiên, chúng ta đã được nuôi dạy như thế. Tuần nầy tôi gặp được một tập thơ, có lẽ Chúa muốn tôi chia sẻ những điều nầy với bạn. Không thể tin nơi những gì tôi đọc, đây là nhà thơ đương đại. “Hãy bỏ đi việc nghĩ đến người khác. Nếu bạn muốn nghĩ đến người khác, hãy nghĩ đến chính cái tôi của bạn nơi họ. Hãy bỏ đi việc nhìn ngắm người khác. Nếu bạn muốn nhìn vào người khác, hãy nhìn vào chính cái tôi của bạn nơi họ. Hãy nhìn vào bản ngã của bạn rồi hãy đắm mình trong tâm thần của chính bạn”.

 

Đây là một bài thơ khác. “Không có gì ngoài ra bạn. Không có gì khác biệt trừ ra bạn. Không đạt được điều gì khác hơn bạn. Không có gì có thể lấy ra từ bạn. Đấy là mọi sự bạn cần phải hiểu. Không có gì để biết khác hơn bạn”.

 

Đây là sở thích của tôi. “Hãy suy gẫm về bản thân mình. Hãy thờ lạy cái tôi của bạn. Hãy kiên nhẫn với chính mình. Hãy tìm hiểu cái tôi của bạn. Nguyện Đức Chúa Trời ngự trong bạn y như bạn vốn có vậy”.

 

Đấy là chỗ mà thế giới của chúng ta đang ngự trị, xã hội của chúng ta. Nào, đó là thứ đổ nhiên liệu vào ngọn lửa kiêu căng sa ngã. Và Phao-lô nói: “Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình“. Ngược lại. Bạn cần phải chịu trách nhiệm về các tình huống và các vấn đề trong chính cuộc sống của bạn, nhưng không những chỉ có thế thôi đâu. Ý tưởng ở đây về động từ “chăm” nhắm đến mục đích hay mục tiêu của bạn. Đừng nhắm vào mục đích, mục tiêu hay ý đồ của bạn là chỉ chăm vào tư lợi của chính bạn. Làm sao chúng ta có thể truyền đạt được sự quan trọng sâu sắc của chúng ta đang khi chúng ta cứ dấn thân vào lý tưởng của người khác chứ? Đó là lý do tại sao chúng ta có sự xung đột, ngay cả trong nhà thờ, bởi vì chúng ta chỉ sở hữu mảnh bánh nhỏ của chính mình. Chúng ta không thấy nguyên cả bức tranh. Chúng ta thậm chí không quan tâm đến lợi lộc của người khác. Ồ, và điều này cứ vỗ béo những chi tiết vụn vặt thể ấy trong nhà thờ. Bạn cần phải chú ý tới lợi riêng của bạn. Và ý tưởng ở đây, tôi tin, có liên quan đến lợi ích chính đáng, lợi ích của mục vụ, những thứ tôn vinh Chúa, những điều thuộc về trách nhiệm của chúng ta với tư cách là Cơ đốc nhân. Nhưng không những có bấy nhiêu đó thôi đâu, mà còn vì lợi ích của người khác nữa. Từ ngữ “lợi” theo cách nói nầy là những thứ, rất chung chung. Và có rất nhiều thứ, hết trang này đến trang khác bàn bạc trong các sách chú giải đâu là “sự việc”. Và nếu Chúa nói chung chung như Ngài có mặt ở đây để cảm thúc Phao-lô, chúng ta dám nói rằng Ngài muốn sự hiểu biết của chúng ta cũng có một chút chung chung gì đó. Vì vậy, sự việc buộc tôi phải nói rằng ông không nỗ lực để cụ thể, ông cứ nói đang khi bạn đang bận rộn nhắm vào những vụ việc đang hiện hữu trong chính tấm lòng của bạn và là trách nhiệm của riêng bạn, cũng phải nghĩ đến y như thế về những vụ việc tương tự trong cuộc sống của những người ở xung quanh bạn. Đó là ý tưởng.

 

Bạn muốn bao gồm lợi ích, công việc, nhu cầu, nhiệm vụ, mục tiêu, ân tứ, bản chất thuộc linh, chức vụ, các đức tính, sức lực và tầm quan trọng của họ đối với Chúa và đối với Thân Thể, sẽ trở nên tương đương với bạn là những gì thuộc về bạn. Nào, đây là một tiêu chuẩn cao, có phải không? Bạn biết đấy, tình trạng sa ngã của chúng ta có một thời nhọc nhằn trong việc cho đi mọi năng lực của nó, mọi năng lực của chúng ta cho một lý tưởng và dốc đổ linh hồn chúng ta vào lý tưởng đó và tương ứng quan tâm đến lý tưởng của người khác nữa. Điều đó không phải là  dễ song đấy là một tiêu chuẩn cao. Tôi muốn nói, tôi nhìn vào cộng đồng Cơ đốc và thật là bi thảm khi nhìn thấy những sự xung đột và tranh cạnh, thực sự bi thảm, chỉ là không thể tin được. Và tôi nhìn thấy điều đó mỗi tuần trong cuộc đời tôi, sự tranh cạnh, bảo đảm rằng bạn không trổi còi trên lãnh thổ của họ hoặc nói người nào ưa thích chức vụ của họ hơn chức vụ của bạn và xung đột to lớn ở cấp độ cao nhất và mọi cách xuống đến những vấn đề cá nhân ngay trong nhà thờ.

 

Nguyên tắc đơn giản, có đúng không? Tiêu chuẩn cao. Hãy loại bỏ sự ích kỷ đi, chính tham vọng cá nhân đang ràng buộc bạn vào mảng sân nhỏ bé của bạn. Hãy loại bỏ hư vinh đi, đó là thứ lèo lái, nó muốn nhìn thấy tên tuổi của bạn được tôn cao lên và thân vị của bạn được nâng lên. Việc chỉnh sửa vấn đề đó là nguyên tắc thứ ba, hãy nhìn vào người khác như là giỏi giang hơn bạn và điều đó sẽ cho phép bạn cung ứng cho họ nhiều sự chú ý hơn là bạn tạo cho mình … hãy tin tưởng hơn, tin cậy hơn và hãy suy nghĩ cao hơn về họ. Rồi kế đó là nguyên tắc thứ tư trong câu 4, một lần nữa là câu nói có tính cách phủ định: “Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình“. Đừng bị mắc kẹt trong cái bẫy đặc biệt đó, tại chỗ đó sự sống của bạn bị nung nấu với các thứ thuộc về bạn.

 

Cuối cùng là nguyên tắc thứ năm, nhưng cũng phải quan tâm đến lợi ích của những người khác, mối quan tâm và sự cầu nguyện của bạn phải nhắm đến từng quyền hạn của họ. Như tôi đã nói, đây là một tiêu chuẩn rất cao. Và chúng ta mong đợi nó. Liệu chúng ta có mong đợi điều gì đó kém hơn chăng? Nếu chúng ta thể hiện ra những việc nầy, chúng ta có thể loại bỏ sự tranh cạnh và chúng ta có thể loại bỏ những va chạm trong nhà thờ và trong thân thể của Đấng Christ.

 

Có thêm một điểm nữa và tôi kết thúc với điều nầy … tấm gương. Chúng ta sẽ nhìn vào ai để chỉ cho chúng ta thấy cách thực hiện việc này? Câu 5, Phao-lô nói, cái điều tôi cầu xin là thái độ này: “Ấy là trong Đức Chúa Jêsus Christ”. Đấng Christ là tấm gương của chúng ta. Ông nói có thái độ này trong bản thân anh em là điều cũng có trong Đức Chúa Jêsus Christ. Ông đã có nó. Thật ư? Phải. Ngài không làm việc gì từ động cơ ích kỷ. Mọi sự Ngài đã làm thực sự là làm phu phỉ ý muốn của Đức Chúa Cha và ý muốn của Đức Chúa Cha đã được tỏ ra vì cớ chúng ta. Ngài không làm một việc gì vì sự hư vinh. Đúng thế, họ đã khạc nhổ trên Ngài và giết Ngài đi. Với tâm thần khiêm nhường, Ngài đã xem người khác là quan trọng hơn chính mình Ngài. Bạn nói: “Ngài thực sự làm điều đó sao?” Phải, Ngài đã làm như thế. Ngài đã xem người khác là quan trọng hơn chính mình Ngài, theo ý nghĩa nào chứ? Câu 6: “Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự“. Ngài không nhìn vào những thứ thuộc về Ngài, về lợi riêng của Ngài, nhưng về những thứ của người khác và Ngài gát qua một bên tầm quan trọng của chính Ngài rồi xem người khác theo ý nghĩa cao siêu hơn đến nỗi Ngài chịu chết để ban sự sống cho họ. Ngài là tấm gương sống động của các nguyên tắc trong các câu 3 và 4.

 

Phân đoạn Kinh Thánh tuyệt vời khởi sự ở câu 5 sẽ mở ra cho chúng ta trong những tuần lễ tới khi chúng ta nhìn xem vẻ đẹp của Đấng Christ được tỏ ra ở đó. Ngài là tấm gương của chúng ta. Vì vậy, tôi đã nói, tiêu chuẩn là cao lắm. Người duy nhất đã từng sống theo tiêu chuẩn ấy cho đến trọn vẹn chính là Đức Chúa Jêsus Christ. Nhưng đấy cũng là nguyên tắc của chúng ta phải theo đuổi nữa. Chúng ta hãy cùng quì gối trong sự cầu nguyện.

 

Cảm tạ Chúa, Lạy Cha, sáng nay vì sự vui mừng của Lời Đức Chúa Trời. Chúng con cảm nhận như Giê-rê-mi khi đọc Kinh Thánh thấy lòng mình vui mừng. Và, Chúa ơi, đó là cách chúng con đang cảm nhận đây. Mặc dù chúng con phải đối diện với và mặc dù chúng con đang phải đối mặt với tội lỗi và sự sa ngã của chúng con, chúng con vẫn vui mừng bởi vì lòng của chúng con ao ước muốn làm theo điều chi là đúng đắn, muốn được giải phóng ra khỏi tội lỗi và bước theo con đường công bình. Lạy Cha, con cầu xin Ngài xác nhận cho tấm lòng chúng con về mọi sự này cho tấm lòng của chúng con, để chúng con sẽ ngày càng giống như Đấng Christ là Đấng đã không bao giờ bị xúc động bởi sự ích kỷ, hư vinh, là Đấng xem người khác thậm chí còn quan trọng hơn chính mình Ngài nữa, mặc dù sự việc ấy vốn là không thể hiểu nổi theo lý trí của con. Ngài quan tâm đến chúng con nhiều đến nỗi Ngài đã từ bỏ mọi đặc quyền của thần tánh Ngài để tự hạ mình xuống vì cớ chúng con. Chúng con rất quan trọng trong con mắt của Ngài. Ngài không bị nung nấu bởi lợi riêng của Ngài, song cứ tiếp tục bị nung nấu bởi lợi ích của chúng con hầu cho Ngài đã từng và luôn luôn giàu ơn nhóm lại cùng chúng con và đã tiếp trợ qua sự hy sinh của Ngài mọi sự chúng con có cần để cung ứng từng sự cần thiết trong cuộc sống. Xin giúp cho chúng con được giống như Đấng Christ, được nung nấu với những thứ làm đẹp lòng Ngài và đem lại sự hiệp một trong Hội thánh được chuộc của Ngài, chúng con cầu nguyện trong danh yêu dấu của Ngài. Amen.

 

 

Tags: #baigiangkinhthanh
Previous Post

Các Động Lực Cho Sự Hiệp Một Về Mặt Thuộc Linh

Next Post

Cách Biệt Thanh Sạch

Admin

Admin

Next Post

Cách Biệt Thanh Sạch

Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

About

DAT DNA

Dat & Associates

Tag Cloud

##From the Creation to the Cross #1CácVua #baigiangkinhthanh #baigianglegiangsinh #baihockinhthanh #BàiGiảngThươngKhóPhucSinh #Bài Giảng về Bài Tín Điều Các Sứ Đồ #Bài Giảng Về Nhớ #Bài Giảng Về Vua Đavít #ChamNgon #Charles Spurgeon #CHỈ CÓ MỘT VIỆC CẦN MÀ THÔI #Con ơi #Công vụ các Sứ đồ #Daily Reflection 2017 #Diemtin #discoveries #DoisongtinkinhVietngu #Giăng #Holy23 #HolyLand #Holyland2016 #Holyland2017 #Khải huyền #Ma-thi-ơ #MsJack Peters #Mác #Môi-se #nghiencuukinhthanh #Nhân Vật Kinh Thánh #Những Nhà Khoa Học Tin Chúa #phutsuygam #Ru-tơ #SuyGẫmSángChiều #Sáng Thế Ký #Sổ Tay Đức Tin Của Mục Sư Charles Spurgeon #Testimonies #ThuVienOnline #TiênTriÊ-li #True for Life #VaoNgayNay #Wisdom Quotes & Musings #đức tin và khoa học I Cô-rinh-tô ung-thu-tri-duoc

Chuyên mục

  • Bài viết
  • Liên hệ
  • Giới thiệu

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

No Result
View All Result

Copyright © 2019, DATDNA - Designed by Thien An SEO.

Login to your account below

Forgotten Password?

Fill the forms bellow to register

All fields are required. Log In

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.

Log In