KINH THÁNH:
LỜI TRỌN VẸN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Thi thiên 18:1-3
BÀI CA ĐẮC THẮNG CỦA TÍN ĐỒ
Phần giới thiệu: Tôi có đọc lời tựa đứng trước Thi thiên 18 vì nó cung ứng cho chúng ta một số thông tin làm nền cho mấy câu Kinh Thánh nầy. Như phần lời tựa mô tả, Thi thiên nầy nguyên là một bài ca đã được viết ra để tôn vinh Chúa và tôn cao Ngài vì đã giải cứu David thoát khỏi Vua Saulơ. Bạn thấy đấy, trong suốt thời gian David trốn chạy Saulơ, ông thường xuyên ở trong mối nguy hiểm của sự chết. Giờ đây, ông đã được cứu khỏi những kẻ thù mình và ông cất cao giọng trong sự ngợi khen Giêhôva Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban cho ông sự đắc thắng. Đây là bài ca của David, nhưng bạn và tôi cũng đang có một bài ca đắc thắng để xướng hát nữa.
Khi chúng ta được cứu bởi Chúa, Ngài cũng ban cho chúng ta sự đắc thắng đối với kẻ thù của chúng ta nữa. Giờ đây, chúng ta những kẻ bị săn lùng và ở trong mối nguy hiểm ngã chết mà không có Đức Chúa Jêsus Christ, đã được cứu, nhờ ân điển của Ngài. Kể từ khi chúng ta được cứu và được giải phóng ra khỏi bẫy lưới của kẻ thù, chúng ta cũng có lý do để ngợi khen Chúa nữa. Sẽ chẳng có đủ thì giờ để xem xét toàn bộ Thi thiên tối nay. Rốt lại, đây là chương dài nhứt thứ tư trong sách Thi thiên. Tuy nhiên, tôi muốn dành ra ít phút trong ba câu đầu tiên nầy rồi giảng luận với đề tài Bài Ca Đắc Thắng Của Tín Đồ.
Khi chúng ta để thì giờ với mấy câu Kinh Thánh nầy, chúng ta hãy để cho Lời của Đức Chúa Trời nhắc cho chúng ta nhớ đến Ngài là ai và những gì Ngài đã làm, và có thể làm, cho chúng ta. Có ba khổ quan trọng phân chia bài ca nầy và tôi muốn chia sẻ chúng cho bạn ngay bây giờ.
- CHƯƠNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ THI THIÊN (câu 1)
- Ngay phần mở đầu, tác giả Thi thiên đưa ra 2 lời công bố cả thể và rất là quan trọng. Thứ nhứt, ông công bố tình yêu của ông dành cho Chúa. Thứ hai, ông công bố sự nương cậy tuyệt đối của mình nơi Chúa. Dường như ông muốn ám chỉ rằng ông đã sống đời mình với 2 lẽ đạo quan trọng nầy từng đứng ở trước mặt ông.
- Chúng ta hãy xem xét 2 lẽ đạo nầy kỷ càng hơn một chút và xem coi chúng có ý nghĩa như thế nào đối với chúng ta tối nay.
- Yêu mến – Từ ngữ được dịch là “yêu mến” ở đây là một từ có ý nói tới “vuốt ve, mơn trớn”. Nó mang ý tưởng của sự ôm ấp. Nghe như thế thì chẳng có gì bất kính đâu, tác giả Thi thiên đang nói rằng ông cũng đầy dẫy với tình cảm dành cho Chúa đến nỗi ông chỉ muốn thực sự tựa sát vào Chúa và ôm ghì lấy Ngài.
(Minh họa: hết thảy chúng ta đều cảm thấy như thế nầy về ai đó mà chúng ta yêu dấu. Có bao nhiêu người cảm nhận được con tim họ đầy dẫy với sống động dành cho con cái hay cho người bạn đời mà không cần lý do gì hết, chúng ta chỉ muốn bước tới rồi ôm ghì lấy họ. Đây là thứ tình cảm được cảm nhận bởi Mary Magdalene khi nàng gặp gỡ Chúa phục sinh, Giăng 20:17, và bởi các môn đồ khi họ cũng nhìn thấy Ngài, Mathiơ 28:9. Sau khi xem xét mọi sự mà Chúa đã làm cho chúng ta, thể nào Ngài yêu thương chúng ta, và đã mở ra một con đường để cho chúng ta được cứu, tấm lòng của chúng ta cũng sẽ đầy dẫy với thứ tình cảm đó dành cho Ngài, I Giăng 4:19).
- Năng lực – 9 lần trong 2 câu đầu tiên nầy, David sử dụng đại từ sở hữu “của tôi”. Bạn có nhận ra “của tôi” là đại từ đầu tiên mà hầu hết con cái mình đã học được chăng? Chúng nói ra những việc như “mấy cái đồ chơi của con”, “cái nhà của con”, “căn phòng của con”, v.v… Đây đúng là cách nói rất con trẻ của chúng một khi chúng biết rõ điều chi thuộc về chúng. Cái điều mà David đang làm là đang tỏ ra đức tin đơn sơ như con trẻ trong mối quan hệ của ông với Chúa. Ông đang nói cho chúng ta biết rằng ông hoàn toàn nương cậy nơi Chúa trong mọi sự. Từng lượng năng lực đều đến từ nơi Chúa.
- Chương trình của David là sống cho Chúa, yêu mến Chúa và nương cậy nơi Chúa trong mọi sự ông có cần, làm và sống trong cuộc sống. Tôi nghĩ rằng hết thảy chúng ta đều cần có chính sự ước ao đó tối nay.
- Chương trình của tác giả Thi thiên
- SỰ NGỢI KKHEN CỦA TÁC GIẢ THI THIÊN (câu 2)
- Có sự ngợi khen dành cho riêng Đức Chúa Trời – Minh họa: Cách sử dụng “của tôi” một lần nữa. Quí bạn ơi, việc quan trọng nhất trong cuộc sống là nhìn biết rằng bạn đã làm hòa lại với Đức Chúa Trời. Phải biết chắc, trên hết mọi sự khác, rằng bạn đã được cứu bởi ân điển. Sống nhơn đức hay tôn giáo, đi nhà thờ hay thôi không làm một số việc sai trái, hiệp tác với Hội Thánh hay chịu phép báptêm chưa phải là đủ đâu. Muốn được cứu, phải có thời điểm khi bạn xây lại với Đức Chúa Jêsus Christ nhơn đức tin tuyệt đối để được cứu. Không một việc gì khác sẽ có hiệu lực cho bất cứ ai, Êphêsô 2:8-9; Công Vụ các Sứ đồ 16:31; Rôma 10:9, 13.
- Có sự ngợi khen dành cho một Đức Chúa Trời quyền năng – Nơi Đức Chúa Trời và trong mối quan hệ của ông với Ngài, David tìm được mọi năng lực mà ông có cần để bước đi qua cuộc sống. Hãy chú ý 8 ẩn dụ mà David sử dụng để mô tả Đức Chúa Trời và quyền phép của Ngài trong đời sống của chúng ta.
- Đức Chúa Trời là sự vững vàng của chúng ta – David mô tả Đức Chúa Trời là một Hòn Đá. Khi mọi sự khác trong thế gian bị chao đảo và bị vặn cong, Đức Chúa Trời vẫn y như nguyên cũ cho đến đời đời. Ngài luôn luôn là vững chắc, Malachi 3:6; Hêbơrơ 13:8.
- Đức Chúa Trời là sự an ninh của chúng ta – David nói rằng Đức Chúa Trời giống như một đồn lũy. Chắc chắn điều nầy có một tham khảo đến những thành lũy ở trên núi mà ông trốn đến đó khi trốn chạy Saulơ. David nhắc cho chúng ta nhớ rằng Chúa là chốn an ninh nơi đó người thánh đồ có thể ẩn náu trong những lúc hoạn nạn thử thách, Thi thiên 57:1. (Minh họa: Satan giống như con sư tử đang gầm rống, I Phierơ 5:8). Tuy nhiên, thánh đồ có một nơi ẩn náu an toàn trong ngày hoạn nạn. Đức Chúa Trời là đồn lũy của chúng ta, nơi bình an và an ninh trọn vẹn của chúng ta.
- Đức Chúa Trời là Cứu Chúa của chúng ta – David đề cập tới Đức Giêhôva là Đấng giải cứu của ông. Cụm từ nầy đề cập tới Đấng cứu rỗi, Đấng giải thoát, Đấng giải phóng người khác ra khỏi nguy hiểm. Đây là cụm từ đầy dẫy với sự vinh hiển! Bạn thấy đấy, không phải là Chúa đã cứu chúng ta khi chúng ta tiếp nhận Ngài bởi đức tin đâu, mà Ngài liên tục giải cứu chúng ta hết ngày nầy sang ngày khác đấy, I Giăng 1:7, và khi đời nầy qua đi, chúng ta sẽ hoàn toàn được cứu khi chúng ta về đến quê hương ở trên trời. (Minh họa: Nếu chúng ta không thể tìm được bài ca nào khác để làm dấy lên sự vinh hiển của Chúa, chắc chắn người được chuộc có thể tìm thấy qua mấy câu nầy sự ngợi khen Chúa vì ân điển cứu rỗi của Ngài).
- Đức Chúa Trời là Đấng Tể Trị của chúng ta – David đề cập tới Ngài là Đức Chúa Trời. Đây là chữ “El”. Chữ nầy đề cập tới Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời Toàn Năng. Từ ngữ nầy mô tả Đức Chúa Trời là Đấng trên hết mọi sự và là Đấng đang cầm quyền tể trị trên muôn vật. Các thánh đồ của Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ vui mừng khi nhận biết rằng mọi sự đang xảy ra đều nằm trong chương trình của Đức Chúa Trời và Ngài đang tể trị trên muôn vật, thậm chí khi chúng ta không thể nhìn biết sự ấy, Đức Chúa Trời vẫn ngự trên ngôi của Ngài, Êsai 45:7; Rôma 8:28; Gióp 23:10.
- Đức Chúa Trời là sức lực của chúng ta – David cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời là mọi sự mà chúng ta đang có cần. Quí bạn ơi, chúng ta có thể vui mừng trong sự thực Giêhôva Đức Chúa Trời của Thiên đàng sẽ trở thành năng lực trong đời sống của chúng ta. Không một ai biết rõ điều chi chúng ta sẽ đối diện với khi chúng ta trải đi bao năm tháng trong đời sống của mình, nhưng chúng ta có thể nhìn biết rằng Đức Chúa Trời ở trên trời sẽ ban cho chúng ta năng lực chúng ta có cần để đối diện với những thử thách và chiến trận trong cuộc sống và Ngài sẽ vùa giúp chúng ta suốt con đường đời đó, II Côrinhtô 12:9-10; Êsai 43:2; Hêbơrơ 4:14-16. Hãy nhớ rằng Ngài là một Đức Chúa Trời của thì hiện tại – Hêbơrơ 13:5; Mathiơ 28:20; Thi thiên 46:1.
- Đức Chúa Trời là cái khiên của chúng ta – David gọi Chúa là “cái khiên”. Từ ngữ nầy có ý nói tới một cái thuẫn. Khi rối rắm đến trong đời sống của bạn và của tôi, đôi khi Chúa sẽ để cho những việc ấy xảy đến và Ngài sẽ ban cho ân điển. Tuy nhiên, có những lúc khi Chúa bước ra giữa con cái Ngài và những thử thách của họ, rồi hành động giống như một cái thuẫn đứng giữa con cái Ngài và giông tố đang tới đến. Tôi thích điều đó, khi Chúa là cái thuẫn của tôi! Chỉ ở trên thiên đàng chúng ta mới hiểu hết được những lúc mà Đức Chúa Trời trong sự khôn ngoan của Ngài đã bước ra giữa chúng ta và thứ chi kinh khủng đang áp đến trên đường lối của chúng ta!
(Minh họa: Hội Thánh nhỏ ở Kansas(?), đã bọ nổ tung vào tối thứ Ba lúc 7giờ36 tối. Ca đoàn luôn nhóm lại để tập hát vào lúc 7giờ30 tối vào những ngày thứ Ba để tập hát. Tuy nhiên, vào buổi tối thứ Ba đặc biệt chẳng ai đến nhà thờ đúng giờ cả. Một người thì bị bịnh, người khác bị trục trặc xe cộ, người khác nữa nhận điện thoại vào phút sắp sửa đi nhà thờ. Mỗi một thành viên trong ca đoàn hơn 40 người, kể cả ca trưởng, không biết sao lại đến nhà thờ trễ hơn 7giờ30 vào tối thứ Ba ấy. Đúng 7giờ36 tối, gas bị rỉ ra từ luồng tiếp gas bên dưới nhà thờ đã nổ tung, hoàn toàn phá hại hết nhà thờ. Nếu có người nào ở đó, họ sẽ ngã chết ngay, nhưng cảm tạ sự tể trị của Đức Chúa Trời, hết thảy họ đều được an toàn!)
- Đức Chúa Trời là sự an ninh của chúng ta – Ở đây, Đức Giêhôva được gọi là “sừng cứu rỗi”. Sừng là biểu tượng nói tới sức mạnh và sự chinh phục. Khi David gọi Đức Chúa Trời là sừng cứu rỗi, ông đang nói rằng Đức Giêhôva là năng lực cứu rỗi và trong sự cứu rỗi của Ngài, chúng ta có sự an ninh thật tuyệt đối. Tôi tin rằng hết thảy chúng ta đều có thể vui mừng trong sự nhận biết rằng nếu chúng ta đang ở trong Chúa, chúng ta hoàn toàn được an ninh trong Ngài, I Phierơ 1:5! (Minh họa: Ngài không bỏ qua đâu, và Ngài sẽ không khởi sự với bạn! Ngài không cứu bạn rồi bỏ bạn bên đường, nhưng Ngài cứu bạn để đưa bạn về đến thiên đàng, Giăng 6:38-41).
(Minh họa: Khi tôi đọc thấy “sừng cứu rỗi”, tôi nghĩ đến “sừng dê có kết hoa quả” (tượng trưng cho sự phong phú). Đây là cái sừng dê được treo đầy hoa quả, bông lúa. Đây là biểu tượng nói tới sự dư dật tràn đầy. Đây là điều mà tội nhân tìm kiếm khi người đến với Chúa. Nhiều người chỉ đến để được cứu ra khỏi địa ngục, nhưng trong Chúa Jêsus họ nhận lãnh còn nhiều hơn là họ có thể suy tưởng. Ngài là sự an ninh của chúng ta, nhưng Ngài cũng là năng lực của chúng ta nữa!)
- Đức Chúa Trời là sự tiếp trợ cho chúng ta – Trong ẩn dụ sau cùng nầy, David nói rằng Đức Giêhôva là nơi náu ẩn cao của chúng ta. Cụm từ nầy đề cập tới những ngọn tháp cao vút được xây dựng quanh các thành phố xưa kia. Từ những ngọn tháp nầy, binh lính có thể nhìn xuống quan sát những kẻ tấn công họ và bắn những mũi tên xuống trên đầu của chúng. Những ngọn tháp nầy thường chất chứa đạn dược và những nguồn tiếp tế. Khi binh lính chạy tới những ngọn tháp cao, họ đã bên trên bãi chiến trường, họ đã ở trong một nơi yên nghỉ, lấy sức lại và sẵn sàng tiếp viện. Đức Chúa Trời cũng một thể ấy cho con cái của Ngài. Khi bãi chiến trường bùng phát đối với chúng ta, chúng ta có thể chạy đến Ngài và được nâng đỡ lên trên bãi chiến trường và tìm được sự yên nghỉ, lấy sức lại mà chúng ta có cần để có thể đánh trận và chiến thắng! Chắc chắn chúng ta có thể vui mừng trong sự hiểu biết rằng Đức Giêhôva từng có mặt ở đó để chúng ta chạy tới trong ngày chiến trận. Chắc chắn chúng ta có thể nhớ rằng “chiến trận thuộc về Đức Giêhôva”, I Samuên 17:47.
- Không có gì phải lấy làm lạ khi David ngợi khen Đức Giêhôva! Tuy nhiên, chúng ta có cùng những lý do mà ông đã có. Vì lẽ đó, chúng ta hãy ngợi khen Ngài, tôn cao Ngài và quyết tâm ở trong lòng rằng chúng ta sẽ thờ lạy và hầu việc Ngài bằng “tâm thần và lẽ thật”.
- Chương trình của tác giả Thi thiên
- Sự ngợi khen của tác giả Thi thiên
III. LỜI CAM KẾT CỦA TÁC GIẢ THI THIÊN (câu 3)
- Trong câu nầy, David đưa ra lời cam kết sẽ kêu cầu nơi Đức Chúa Trời, tin cậy Ngài và chỉ một mình Ngài vì những đắc thắng trong cuộc sống. Ý tưởng được truyền đạt ở đây, ấy là tác giả Thi thiên vốn tỉnh thức về quyền phép của Đức Chúa Trời xứng đáng với sự ngợi khen nầy và ông đang cam kết đời sống mình ăn ở trong sự ý thức về sự cao trọng và quyền phép của Đức Chúa Trời. Ông cam kết bước đi bởi đức tin chớ chẳng phải bởi mắt thấy!
(Minh họa: Chắc chắn có những lúc David trên đường trốn chạy, ông đã nghĩ mình sẽ bị bắt và bị Saulơ giết chết, nhưng Đức Chúa Trời đã minh chứng Ngài lớn lao hơn kẻ thù của ông ở mỗi ngã rẽ. David vốn biết rõ rằng nếu Đức Chúa Trời có thể làm điều đó ngày hôm qua, thế thì Ngài có thể làm được điều đó ở ngày mai!)
- Đúng là một bài học cho chúng ta! Là con cái của Đức Chúa Trời, chúng ta phải học biết rằng Đức Chúa Trời là mọi sự mà David đã nhắc tới. Ngài sẽ bảo hộ bạn, Ngài sẽ tiếp trợ cho bạn, Ngài sẽ vùa giúp bạn, Ngài sẽ làm cho bạn được thêm sức mới, Ngài sẽ luôn có mặt ở đó vì bạn. Thế thì bổn phận của chúng ta là bước đi bởi đức tin chớ chẳng phải bởi mắt thấy. Chúng ta hãy nhớ Giêhôva Đức Chúa Trời của chúng ta là ai, và mọi điều mà Ngài đã làm và chúng ta hãy thờ lạy Ngài, tôn cao Ngài và ngợi khen Ngài. Chúng ta hãy sống như chúng ta tin Ngài là Đức Chúa Trời của vũ trụ. Chúng ta hãy cam kết bước đi bởi đức tin, Habacúc 2:4.
Phần kết luận: Có một câu nói thường được giới trẻ sử dụng trong thời của chúng ta, và một cuốn phim mới đây đã dùng từ ngữ nầy làm đề tựa. Ý tưởng mà tôi muốn đề cập tới là “Mọi Sự Ấy!” Tôi nghĩ cụm từ ấy ý nói có ai đó đã đến. Họ đang nói tới một Đấng cao cả hơn những người khác. Khi bạn là “mọi sự ấy” bạn chính là nhân vật đó! Đúng đấy, nếu tôi dám nói điều nầy có cả sự tôn kính, Đức Chúa Trời là “mọi sự ấy”. Có phải Kinh Thánh chép Ngài chính là mọi sự ấy chăng? Thắc mắc của tôi tối nay là đây, có phải bạn yêu mến Ngài như bạn đáng phải yêu mến không? Hay, có phải những người khác đang tranh đua để có được sự chú ý của Chúa? Có phải bạn sống cho Ngài như bạn đáng phải sống không? Hoặc, có phải những sự khác đang cắt mất thì giờ của Ngài? Có phải bạn đang nương tựa vào Ngài như đáng phải có không? Hay có phải bạn sống đời sống bạn trong nghi ngờ, sợ hãi và lo âu? Có thể bạn cần được cứu tối nay, tại sao không đến với Ngài, sấp mình xuống trước mặt Ngài rồi tự mình cam kết thật tươi mới đối với sự quan phòng chăm sóc lạ lùng của Ngài. Bạn có chịu đến không, khi Chúa phán với lòng bạn? Bàn thờ nầy đang rộng mở và Đức Chúa Trời Toàn Năng mà David đã tôn vinh vẫn còn là Đức Chúa Trời Toàn Năng tối nay. Nếu bạn cần đến Ngài, Ngài đang hiện diện ở đây!

