CÂY SỰ SỐNG
Một phụ nữ Kampuchea tìm được sự yên nghỉ trong Chúa Jêsus
Josh & Julie Whiteman
Trước khi tôi [Polly] đạt tới mức nhìn biết Chúa, tôi đã có nhiều nan đề. Tôi có nhiều nổi lo và vật vã trong gia đình của tôi. Chồng tôi là Mou, và tôi đều thiếu thốn cơ cực lắm, và chúng tôi phải phấn đấu nhiều lắm. Có khi tôi thấy thất vọng với ông ấy và tôi muốn bỏ đi. Ở một thời điểm kia, tôi tìm cách tự tử. Trong suốt thời gian nầy, tôi đã tìm kiếm Đức Chúa Trời chơn thật là Đấng có thể vùa giúp tôi.
Một ngày nọ, tôi gặp một người đi thu mua phế liệu, người nầy nói cho tôi biết về một nhóm người ở Poipet, Cambodia, họ tin theo Chúa Jêsus. Ông ta hỏi: “Tại sao bà không đến với tôi và cùng thờ phượng với họ?” Vì vậy tôi đi với ông ta đến Hội Thánh Tin Lành, ở đây tôi gặp Syna và Soeuth Lao. Họ dẫn dắt tôi bước theo Đấng Christ và dạy dỗ tôi. Các tín hữu khác tiếp nhận tôi và hoan nghênh tôi bước vào gia đình của Chúa Jêsus, và các giáo viên của tôi đã cung cấp cho tôi một quyển Kinh thánh để đọc.
Một thời gian sau, trong khi ra ruộng với một nhóm đàn ông kia, Mou đã dẫm phải mìn. Mìn nổ làm bay mất cái chân của ông ấy, và ai nấy đều chạy tứ tán. Ông ấy nằm đó máu cứ chảy trong hai tiếng đồng hồ trước khi tôi hay được sự cố.
Những người láng giềng của tôi đã cùng đến với tôi tại nơi mìn nổ, nó để lại một cái hố thật lớn. Khi họ cố gắng dời ông ấy đi, tôi nói: “Đừng đưa ông ấy đi — tôi muốn cầu thay cho ông ấy trước đã!”
Ngay lập tức, họ khởi sự bắt bớ tôi. “Chồng của bà gần chết đến nơi rồi mà bà còn muốn cầu thay cho ông ấy nữa hả? Nếu Đức Chúa Trời của bà có quyền năng, sao ổng để cho chồng bà dẫm phải mìn như thế chứ?”
Sau khi tôi cầu nguyện rồi, họ khiêng Mou tới một chiếc xe đưa chúng tôi đến bịnh viện. Mặc dù ông ấy mất một chân, ông ấy vẫn còn tỉnh táo. Ông ấy dường như đang ở trong cơn sốc, vì ông ấy chẳng tỏ vẻ gì là hoảng loạn do bị mất máu cả.
Trên đường đến bịnh viện, tôi hay rằng sự điều trị cho Mou sẽ rất tốn kém. Tôi khởi sự cầu nguyện: “Lạy Chúa, con là nông dân nghèo. Con không có tiền để trả chi phí của bịnh viện”. Khi chúng tôi đến nơi, người ta cho chúng tôi biết phải đóng 50.000 bạt [US$1.550] ngay tại chỗ. Tôi gào lên: “Có ai giúp giùm không, xin cứu tôi! Chồng tôi và tôi chẳng có tiền để đóng viện phí đâu. Tôi chẳng có cách nào đóng nổi số tiền ấy”.
Một thành viên ban điều hành bịnh viện bảo tôi đến với NGO [tổ chức phi chính phủ], ở đó họ cung cấp sự tài trợ cho các bịnh nhân nào không có khả năng đóng viện phí. Ngay ở đó, tôi biết rằng Đức Chúa Trời đang trả lời cho sự cầu nguyện của tôi. Tổ chức NGO đã trả hầu hết viện phí, và chúng tôi có thể ở lại bịnh viện hơn cả tháng trời nữa. Tôi có đem theo 1.000 bạt [US$31], số tiền tôi mượn từ những người hàng xóm. Chúng tôi không hề hay biết danh xưng NGO đã giúp đỡ chúng tôi.
Khi Mou và tôi trở về làng, những người hàng xóm bắt đầu bắt bớ tôi vì cớ tôi tin theo Chúa Jêsus. Họ nói: “Tại bà tin theo Chúa Jêsus — đấy là lý do tại sao chồng bà mất một chân đó!” “Nếu bà không tin theo Chúa Jêsus, bà sẽ đâu có gặp phải chuyện nầy”. Ngay cả già làng cũng hướng vào chúng tôi. Ông ấy nói với tôi: “Bà biết rõ đấy, nếu bà không tin theo Chúa Jêsus, tôi sẽ quyên góp tiền bạc từ cả làng để giúp cho bà, nhưng đạo của bà nơi Chúa Jêsus là một tôn giáo ngoại bang. Vì vậy bà không thể nhận được một sự giúp đỡ nào từ chúng tôi”.
Từ giờ phút ấy trở đi, dân làng bắt đầu tỏ ra thù ghét gia đình của chúng tôi, nhưng Chúa Jêsus cứ tiếp tục ở cùng chúng tôi và vùa giúp cho chúng tôi. Khi vết thương của Mou chưa lành và bị nhiễm trùng, Bác sĩ Kent Copeland, một nhân sự y khoa của Hội Phước Âm Liên Hiệp, đến thăm Mou hai hay ba lần trong một tuần. Soeuth đã cùng đến trong vai trò phụ tá và thông dịch của Kent, cũng như cung ứng phần tư vấn thuộc linh cho gia đình chúng tôi. Thế rồi vết thương đã được lành hẳn, Hội Phước Âm Liên Hiệp và đội y khoa đã sắp đặt cho Mou nhận lấy một cái chân giả. Bác sĩ Copeland đã giúp chi trả cho hầu hết khoản tiền nầy.
Lúc đầu, Mou cự lại ý kiến bước theo Chúa Jêsus. Ông ấy nói chúng tôi đã chịu khổ vì tôi chẳng kiếm được chút gì xứng đáng với các thần linh, và ông ấy giục tôi đi chùa để tìm kiếm công đức. Ông ấy cũng phấn đấu với các tư tưởng muốn tự tử vì ông ấy không còn là người đi kiếm bánh ăn cho gia đình nữa. Trong suốt thời gian nầy, Kent, Soeuth, Syna cùng các tín hữu khác đã cầu thay cho chồng và cho gia đình của chúng tôi. Những người Lào bắt đầu một buổi nghiên cứu Kinh thánh theo nhóm nhỏ trong nhà của chúng tôi. Mou không luôn luôn tham dự, nhưng Đức Chúa Trời tiếp tục làm việc ổ trong lòng của ông ấy.
Khi ông ấy nhìn thấy cách thức mà Đức Chúa Trời tiếp trợ cho, Mou nói: “Tôi bắt đầu nhìn thấy Đức Chúa Trời của bà thực sự là một Đức Chúa Trời hằng sống và Ngài đang hành động. Tôi muốn nhìn thấy những điều Đức Chúa Trời có thể làm trong đời sống của tôi”.
Sau khi Mou trở thành một môn đồ của Chúa Jêsus, tôi có thể nhìn thấy Đức Thánh Linh đang hành động trong đời sống của ông. Trước khi ông trở thành tín đồ, ông thường uống rượu với tất cả những bạn bè của ông ấy. Nhưng khi ông trở thành một Cơ đốc nhân, Mou thôi không uống rượu, và bạn bè ông chẳng còn qua lại với ông ấy nữa. Khi những người bà con ở xa đến thăm viếng chúng tôi, họ lấy làm ngạc nhiên nơi sự thay đổi của chồng tôi. Họ hỏi ông: “Chuyện gì xảy ra trong đời sống của ông vậy? Điều gì đã làm thay đổi thế? Ông thật khác thường”. Ông đáp: “Chúa Jêsus đang làm việc lạ lùng trong đời sống của tôi! Tôi đã thôi không còn đi uống rượu, tôi không còn hút thuốc và tôi không còn đánh đập vợ tôi nữa — và Đức Chúa Trời đã chúc phước cho gia đình tôi”.
Sự tiếp trợ lạ lùng của Đức Chúa Trời là một phước hạnh khác trong sinh hoạt của gia đình tôi. Cách đây mấy năm trước vụ nổ mìn, Mou và tôi tìm một mãnh đất để mua gần ngôi nhà hiện tại của chúng tôi. Mặc dù đất rất rẻ, chúng tôi đã vét hết tiền tiết kiệm để mua miếng đất đó. Chúng tôi không biết sự thể lúc bấy giờ, trừ ra cây cối trên miếng đất — chỉ là mấy bụi cây thôi – chúng có giá trị bằng vàng.
Lá cây có mùi thơm ngọt mà mấy ông chủ nhà hàng và các thương buôn người Thái sành ăn tìm kiếm, họ trả gấp 10 đến 20 lần giá của vụ mùa khác để có chúng. Lá cây đã trở thành nguồn thu nhập chính cho gia đình của chúng tôi. Bất cứ lúc nào mấy ông chủ nhà hàng lớn đến tận nơi để mua lá cây, họ sẽ mua hết lá cây ấy. Các khách hàng đều đặn của tôi lúc nào cũng hỏi: “Bà còn lá nhiều không?” Đức Chúa Trời đã nhân rộng số cây nầy, và chúng tôi hiện có hơn 200 cây trên mãnh đất nhỏ kia của chúng tôi. Chúng tôi đã tìm cách cung cấp cho bạn bè và người láng giềng cây ghép, thế nhưng loại cây nầy chẳng bắt rễ ở chỗ đất khác.
Đây là một ơn phước mà tôi không phải cầu xin; Chúa đã tiếp trợ nó ngay ở đây nơi ngõ vào nhà tôi. Tôi không hề nghĩ mình may mắn đủ để có một nguồn thu nhập dễ dàng như thế.
Giữa các ơn phước, có nhiều sự bắt bớ. Những người hàng xóm của chúng tôi thường gọi chúng tôi là những kẻ phản bội, và họ đã đe dọa đốt nhà chúng tôi vì cớ các tín hữu đến thăm viếng chúng tôi. Nhưng mặc dù chúng tôi không còn có người bạn nào ở trong làng, tôi cảm tạ Đức Chúa Trời vì Ngài đã ban cho chúng tôi những người bạn mới — rất nhiều bạn bè, nhiều bạn bè hơn chúng tôi có trước đây — những bạn hữu trong Đấng Christ. Và điều đó cung ứng cho tôi niềm vui mừng mà cứ bước tới.
Lời thỉnh cầu chính của tôi, ấy là tôi sẽ tiếp tục trung tín trong sự bước đi với Chúa Jêsus và các đường lối của Ngài. Tôi nguyện rằng Ngài sẽ vùa giúp chúng tôi biết hài lòng với những gì Đức Chúa Trời tiếp trợ cho và tôi sẽ chẳng tham muốn thế gian, các thứ vật chất đời nầy không cung ứng bất cứ phước hạnh nào cho gia đình của tôi. Tôi đã ráng sức tìm kiếm công đức và làm nhiều việc lành, nhưng những việc tồi tệ cứ xảy đến cho gia đình của tôi — và chẳng có một sự hứa hẹn nào cho việc làm lành cả. Chồng tôi vẫn còn mất một chân cho dù tôi có nổ lực tìm kiếm công đức. Giờ đây tôi nhìn biết Đức Chúa Trời chơn thật, tôi biết rằng những việc ấy chẳng phải là ơn cứu rỗi đáng phải tìm kiếm.
Tôi cũng nguyện rằng chồng tôi và tôi sẽ tiếp tục bước đi trong sự sáng của Đức Chúa Trời. Hết thảy chúng tôi đều có những nghi ngờ. Dầu khi chúng tôi tin theo Chúa Jêsus, chúng tôi có nhiều phấn đấu lắm, và chúng tôi có khi thắc mắc Đức Chúa Trời có thực hay không nữa — thiệt là khó. Đấy là lý do tại sao thật là quan trọng khi có một buổi nghiên cứu thường xuyên, hàng tuần để giúp chúng tôi nhìn biết lẽ thật về Chúa Jêsus. Chúng tôi thực sự muốn chiếu ra ánh sáng của Ngài cho những người hàng xóm của chúng tôi, muốn yêu kẻ thù mình và cầu thay cho họ. Đấy là những việc mà chúng tôi không tự mình làm được trừ phi các đường lối của Đức Chúa Trời được tỏ ra cho chúng tôi. Tôi thường là một người vợ hay cãi cọ và lớn tiếng với chồng mình, và tôi đã đe dọa ly dị ông ấy rất nhiều lần. Song khi tôi tiếp nhận Đấng Christ và đạt tới chỗ nhìn biết Ngài, Đức Chúa Trời đã ban cho tôi một tấm lòng mềm mại. Và Ngài đã tiếp trợ đủ cách để vùa giúp cho gia đình tôi và để xoa dịu tấm lòng bất ổn của tôi, vì vậy tôi biết rằng mọi ơn phước đều đến từ Đức Chúa Trời.
Đức Chúa Trời phán với tôi rằng nếu tôi tin cậy nơi bản thân mình, tôi sẽ không hoàn tất được điều gì. Mọi sự phải nương vào Ngài. Nguyện Đức Chúa Trời cứ tiếp tục làm Đấng dẫn dắt và lèo lái cuộc đời tôi và giúp tôi đạt tới chỗ thông biết Ngài càng hơn khi tôi cứ tiếp tục hầu việc Ngài mỗi ngày.
Cảm tạ Josh Whiteman và Julie Daub cùng cộng sự Syna Lao trong công tác của họ trong việc đưa câu chuyện của Polly đến với độc giả.

